Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu không khí trong phòng bỗng đông đặc lại. Khi tôi lướt qua anh, cổ tay bị anh tóm chặt. Lục Thần Hiên gần như thô bạo ép tôi lên cửa kính. Khi đôi môi lạnh lẽo áp lên, tôi hoàn toàn vứt bỏ mọi lý trí. Bàn tay lạnh giá luồn vào trong áo, một cảm giác mát lạnh lan tỏa từ hông. Tôi ngừng suy nghĩ, phục tùng bản năng sinh lý.
Trong không khí nồng nặc pheromone của Lục Thần Hiên. Cơ thể tôi run rẩy, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của anh. Lục Thần Hiên đột nhiên dừng lại, lùi một bước nhỏ nhìn tôi đầy dò xét. Anh khẽ cau mày, có vẻ hơi nghi hoặc.
Tôi khao khát được pheromone vỗ về, bèn ôm lấy eo anh và hôn ngược lại. Ánh mắt Lục Thần Hiên trầm xuống, anh đưa tay giữ chặt gáy tôi rồi cúi xuống hôn mãnh liệt.
Quần áo rơi vãi đầy sàn. Hơi thở nóng rực phả bên tai. Tôi bị anh ép sát lên cửa kính sát đất, bị ép xem trọn vẹn một buổi hoàng hôn. Sau đó lại được anh vừa hôn vừa dỗ dành bế trở lại giường.
Tôi thấy xấu hổ vì cái bản năng động vật chưa tiến hóa hết này, nhưng lại chìm đắm trong khoái cảm cực hạn mà pheromone mang lại. Vừa khinh bỉ vừa lún sâu.
Trước khi hoàn toàn thiếp đi, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ:
Cái thế giới này đúng là đáng sợ đến phát khiếp.
8
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đôi tay bị trói bằng cà vạt, tôi nhớ lại sự điên rồ đêm qua. Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Tôi cố gắng cởi trói, trong lúc cuống quýt chẳng kịp nghĩ ngợi gì, định dùng răng cắn đứt nó.
Đột nhiên, bàn tay đặt trên eo kéo mạnh tôi ra sau. Một luồng hơi ấm áp sát lưng, giọng nói mang theo ý cười của Lục Thần Hiên vang lên bên tai:
"Cần tôi giúp không?"
Tai tôi nóng bừng, đỏ mặt gắt lên: "Không... không cần." Nói rồi tôi càng ra sức cắn sợi cà vạt. Thế nhưng, tôi chợt nhận ra có gì đó không ổn ở phía dưới. Khi nhận ra đó là thứ gì, tôi trợn tròn mắt. Tên điên này!
Tôi quay đầu hét vào mặt hắn: "Đi ra!"
Lục Thần Hiên lại được đà lấn tới. Hắn nở nụ cười rạng rỡ, ôm chặt lấy tôi hơn. Tôi bị nụ cười ấy mê hoặc đến mức lỡ mất cơ hội tốt nhất để ngăn hắn lại.
Mãi đến gần trưa Lục Thần Hiên mới buông tha tôi. Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của hắn và quản gia khi ông ấy mang bữa trưa tới:
"Đã tra được thông tin về Omega đó rồi."
"Biết rồi, bảo Lê Chu đến thư phòng đợi tôi."
Tôi lập tức mở bừng mắt ngồi dậy. Suýt thì quên mất, Lục Thần Hiên vẫn luôn tìm tôi. Ngay lúc tôi đang phân vân có nên thú nhận chuyện đêm đó không, ngẩng đầu lên lại bắt gặp vẻ mặt u ám của hắn.
Hắn ghét Omega. Câu nói ấy cứ vang vọng bên tai.
Lục Thần Hiên đóng cửa, nặng nề đi tới cạnh giường. Thấy tôi đã tỉnh, thần sắc hắn khựng lại, đôi lông mày u ám chợt giãn ra thành một nụ cười: "Tỉnh rồi à?" Ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy sủng ái, như thể kẻ âm hiểm lạnh lùng vừa nãy không phải là hắn vậy.
"Tại sao anh lại không thích Omega?"
Lục Thần Hiên hơi bất ngờ nhìn tôi, không hiểu sao tôi lại hỏi vậy. Hắn ngồi xuống cạnh tôi, kéo tôi vào lòng, dụi đầu vào hõm cổ tôi:
"Omega khi đến kỳ phát tình sẽ vì bản năng dắt mũi mà chấp nhận bất kỳ Alpha nào xung quanh." Giọng hắn không giấu nổi vẻ chán ghét.
Tôi rùng mình một cái, nhất thời không biết nói gì.
"Sự yêu thích của họ chẳng qua chỉ là do ảnh hưởng của pheromone mà thôi, không thể tin được."
Một luồng khí lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Lục Thần Hiên ở phía sau khẽ cắn vào tai tôi, cười khẽ: "Cũng may cậu là Beta."
Hắn ôm ấp, hôn hít tôi trên giường một lúc lâu mới chịu buông ra. Còn tôi thì tâm thần bất định. Nếu để hắn biết tôi là Omega... tôi không dám tưởng tượng hậu quả. Thừa lúc hắn vào phòng tắm, tôi vơ lấy quần áo rồi chạy biến. Tôi đi khập khiễng về phòng mình, nửa đường thì gặp Lê Chu.
Lê Chu mặt mày hớn hở, có vẻ rất vui: "Chu Mục! Tôi tìm thấy rồi!"
Tôi nghiêng đầu thắc mắc: "Tìm thấy gì cơ?"
"Cái Omega mà ngài Lục muốn tìm ấy! Cậu tuyệt đối không đoán được là ai đâu!"
Người đêm đó là tôi mà. Chẳng lẽ Lê Chu phát hiện ra rồi?
Thấy tôi ngơ ngác, Lê Chu cười nói: "Là Tô Ngạn, đầu bếp ở hậu cần lúc trước đấy!"
Cái cậu Omega phát tình mà tôi tình cờ đụng phải sao?
"Cái gì?" Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
6. BẢN CHIẾM HỮU ĐIÊN RỒ
Lê Chu vội vàng đi báo cáo với Lục Thần Hiên nên chào tạm biệt tôi rồi đi ngay. Tôi thẫn thờ quay về phòng. Bị dày vò cả đêm nên tôi mệt rã rời, vừa chạm giường là ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy trời đã tối mịt. Tôi đi tắm, chưa kịp mặc đồ thì có tiếng gõ cửa.
Lê Chu mang cơm hộp cho tôi: "Nghe nói cậu không khỏe, ngài Lục cho cậu nghỉ phép à?"
Tôi ngượng ngùng gãi đầu, hỏi cậu ấy: "Phải rồi, chuyện của Tô Ngạn là sao?"
Lê Chu mệt mỏi ngồi bệt xuống sofa, thở dài: "Cậu ta muốn quay lại trang viên làm việc nên đêm đó lén lẻn vào định cầu xin ngài Lục, không ngờ lại gặp đúng kỳ phát tình của ngài ấy..."
"Có bằng chứng không? Nhỡ cậu ta nói dối thì sao? Camera đâu có quay được cậu ta."
"Sao cậu sốt sắng thế?"
Tôi mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác: "Tôi chỉ sợ có kẻ mưu đồ bất chính thôi."
Lê Chu cười bảo: "Đó không phải việc chúng ta cần lo. Alpha cực phẩm cần thường xuyên giải phóng pheromone, đối tượng là ai họ không quan tâm đâu."
Sức lực trong tôi như bị rút cạn.