1.
Phàm là người trong kinh thành, ai mà chẳng biết phủ Trấn Quốc Công có một vị đại tiểu thư tên là Lục Vân Hy.
Ta không chỉ nổi danh vì vẻ ngoài rạng rỡ như ánh ban mai, mà còn nổi tiếng vì cái tính... ham ăn và ham vui vô đối.
Người ta thường nói, tiểu thư nhà người ta đi nhẹ nói khẽ, cười mỉm như hoa nở, còn Vân Hy ta đi đến đâu là gà bay chó chạy đến đó, tiếng cười giòn tan có thể vang vọng từ đầu phố đến cuối ngõ.
Nhưng thế gian này vốn dĩ vật họp theo loài, nhân lừa theo cặp, khắc tinh lớn nhất đời ta chính là Thẩm Quân Triết – đương kim Thái tử.
Trong mắt dân chúng, Ngài là vị thiên tử tương lai thanh cao, thoát tục như trích tiên, nhưng với Vân Hy ta, đó chính là tên hồ ly mang mặt nạ tiên nhân, kẻ chuyên dùng cái vẻ ngoài đạo mạo để che đậy một tâm hồn đầy rẫy những chiêu trò hắc ám.
Mối nghiệt duyên này bắt đầu từ năm ta tròn tám tuổi.
Hôm đó, Phụ thân t – Trấn Quốc Công – có việc hệ trọng vào cung bàn luận quân cơ.
Vì không yên tâm để cô con gái nghịch ngợm ở nhà một mình sợ ta lại trèo mái nhà hái trộm ngói, ông quyết định xách ta theo.
Sau khi chào hỏi Hoàng đế, ông tiện tay gửi gắm ta vào Ngự Thư Phòng của Thái tử.
"Hy nhi, con ngồi đây ngoan ngoãn đọc sách, chớ có chạy lung tung làm phiền Điện hạ. Nếu cha quay lại mà thấy con làm loạn, một tháng tới đừng hòng thấy một miếng đùi gà nào!"
Phụ thân ta dặn dò xong liền quay gót đi thẳng, bỏ lại ta ngơ ngác giữa một rừng sách cao ngất ngưởng, mùi mực thơm thoang thoảng lẫn trong hương gỗ đàn hương lạnh lẽo.
Ta thở dài, liếc nhìn vị thiếu niên đang ngồi phía sau bàn làm việc. Thẩm Quân Triết lúc đó mới mười hai tuổi, nhưng phong thái đã cực kỳ ung dung, chín chắn vượt xa lứa tuổi.
Huynh ấy mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt thêu chìm họa tiết mây trắng, đôi mắt phượng hẹp dài đang chăm chú nhìn vào cuốn tấu chương.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá bên ngoài cửa sổ, đậu lên sống mũi cao thẳng và đôi môi bạc mỏng của huynh ấy, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đẹp đến mức ta, kẻ vốn ghét sự tĩnh lặng, cũng phải ngẩn người ra ngắm nhìn.
Ta mãi mê quan sát đến nỗi quên cả việc giữ kẽ. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút ý vị trêu chọc vang lên phá tan bầu không khí:
"Nhìn đủ chưa? Nếu ngươi muốn ngắm ta, có thể vào hẳn trong này mà ngắm, không cần phải lén lút như con chuột nhỏ vậy đâu."
Ta giật mình, suýt nữa thì ngã khỏi ghế thái sư to lớn. Ta lắp bắp, mặt đỏ bừng:
"Ai... ai nhìn huynh chứ? Ta đang nhìn... nhìn xem con nhện trên xà nhà kia kìa! Nó đang giăng tơ, trông rất giống khuôn mặt đáng ghét của huynh!"
Thẩm Quân Triết đặt cuốn sách xuống, khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú.
Huynh ấy đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần ta.
Mỗi bước chân của huynh ấy nhẹ tênh trên thảm nhung nhưng lại khiến ta cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Huynh ấy dừng lại ngay trước mặt ta, cúi thấp người xuống, hơi thở mang theo mùi trà thanh khiết phả nhẹ vào mặt ta:
"Ồ? Hóa ra tiểu thư phủ Quốc công lại có sở thích nghiên cứu côn trùng sao? Ta lại cứ tưởng ngươi đang thèm thuồng đĩa bánh hoa quế mật ong vừa được ngự thiện phòng mang tới cơ đấy."
Vừa nghe đến "bánh hoa quế", bụng của ta liền phản chủ mà phát ra một tiếng "ột" rõ to giữa thư phòng tĩnh mịch.
Ta xấu hổ đến mức chỉ muốn hóa thành khói mà bay biến đi mất.
Thẩm Quân Triết không nhịn được mà bật cười, tiếng cười của huynh ấy thanh tao như tiếng ngọc va vào nhau, tan chảy trong không gian.
Huynh ấy xoay người, lấy đĩa bánh mang đến trước mặt ta, tay gõ nhẹ vào trán ta một cái:
"Ăn đi, đồ tham ăn. Nhìn ngươi tròn trịa thế này, sau này chắc chắn sẽ là một con heo đất xinh đẹp nhất kinh thành cho xem. Ta sẽ phải tốn không ít bánh quế hoa để nuôi ngươi rồi."
Ta vừa nhét miếng bánh vào miệng, nghe xong câu đó liền tức nghẹn cổ, đôi mắt tròn xoe lườm huynh ấy cháy mặt:
"Huynh bảo ai là heo? Ta là đầy đặn! Là phúc khí! Huynh đúng là đồ miệng lưỡi độc địa, sau này chắc chắn chẳng có cô nương nào thèm lấy huynh đâu!"
Thẩm Quân Triết nheo mắt, nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý, bàn tay khẽ vươn ra xoa đầu ta, động tác dịu dàng nhưng lời nói vẫn không hề nương tình:
"Không ai lấy cũng tốt, chỉ cần ngươi nợ ta tiền bánh cả đời là được. Ăn cho nhiều vào, chạy cho nhanh vào, nhưng dù ngươi có chạy đến chân trời góc bể, cũng không thoát khỏi tay ta đâu."
Lúc đó, ta chỉ mải tận hưởng vị ngọt thanh của bánh, hoàn toàn không hiểu được cái bẫy ngôn từ mà huynh ấy đã giăng sẵn.
Ta đâu biết rằng, từ giây phút đó, vị Thái tử mặt ngọc lòng đen này đã âm thầm ghi tên ta vào danh sách đồ sở hữu riêng, chờ đợi ta lớn lên để tự mình chui đầu vào rổ.
Những năm tháng sau đó, mối quan hệ của cả hai giống như nước với lửa, gà với vịt. Cứ hễ gặp nhau là ta sẽ tìm cách đá đểu huynh ấy một câu, còn Thẩm Quân Triết thì luôn có cách khiến ta tức đến giậm chân mà không làm gì được.
Thế nhưng, kỳ lạ ở chỗ, mỗi khi ta bị bắt nạt hay gặp rắc rối, người đầu tiên có mặt để giải quyết chiến trường luôn là huynh ấy.
Năm ta mười sáu tuổi, lứa tuổi thiếu nữ bắt đầu biết mộng mơ về một đấng lang quân dịu dàng như ngọc.
Đúng lúc đó, một tin đồn lan ra khắp kinh thành: Hoàng thượng có ý định ban hôn nàng cho vị Trạng nguyên trẻ tuổi – người vốn là bạn thanh mai trúc mã từ bé của ta.
Ta nghe xong, lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, vừa có chút mong chờ, vừa có chút bất an.
Ta nghĩ: "Nếu gả cho Trạng nguyên, ít ra mình sẽ không bị gọi là heo đất mỗi ngày."
Thế nhưng, giấc mộng của ta chưa kịp thành hình thì một tin chấn động khác nổ vang: Thái tử điện hạ đột ngột đổ bệnh sau một buổi yến tiệc!