Trạng nguyên trẻ tuổi vừa mang sính lễ đến cửa, vị Thái tử vốn nổi tiếng lạnh lùng, xa cách của Đông Cung bỗng nhiên lăn đùng ra thổ huyết.
Hồi tỉnh sau cơn mê, ngài chẳng nhớ phụ hoàng là ai, cũng chẳng nhớ mình là Thái tử cao quý, ngài chỉ nắm chặt gấu áo ta, khóc lóc thảm thiết:
"Hy nhi, đừng bỏ ta đi lấy chồng, ta sợ bóng tối, sợ sấm sét, còn sợ cả... không có nàng đút bánh quế hoa."
Ta mủi lòng ở lại chăm sóc người bệnh, ai ngờ đâu:
Ban ngày ngài đòi ta đút thuốc vì "tay ta run".
Ban đêm ngài đòi ngủ chung vì "sợ sấm".
Thậm chí, ngài còn "vô tình" làm mất sạch thư tình của Trạng nguyên gửi cho ta.
Cho đến một ngày, ta phát hiện "m áu" ngài thổ ra có vị... đường phèn mật ong.
Ta: "Thẩm Quân Triết, ngài diễn xong chưa?"
Thái tử áp sát tai ta, cười gian xảo: "Chưa xong, vì ta còn chưa rước được nàng về làm Thái tử phi mà."