Thái tử mất trí nhớ - 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
8.
Thẩm Quân Triết đứng hình. Huynh ấy biết mình đã "lộ đuôi cáo", liền gãi đầu, cười hì hì tiến lại gần ta, định giở chiêu cũ là ôm ấp:
 
"Hy nhi... nàng thông minh quá, chẳng bù cho ta, chỉ biết dùng mấy cái mưu hèn kế bẩn để giữ nàng lại. Ta sai rồi, ta thật lòng xin lỗi mà."
 
"Tránh xa ta ra! Huynh đầy mùi tỏi!" 
Ta đẩy huynh ấy ra.
 
"Huynh có biết ta đã lo thế nào không? Ta thậm chí đã nghĩ đến việc vào chùa cầu nguyện cho huynh cả đời đấy! Huynh lừa ta, lừa cả cha ta, huynh đúng là đồ hồ ly vô sỉ!"
 
Thẩm Quân Triết thấy ta thực sự nổi giận, liền thu lại vẻ cợt nhả. 
 
Huynh ấy quỳ xuống một chân, nắm lấy tay ta, ánh mắt tràn đầy sự chân thành:
 
"Ta biết ta sai. Nhưng Hy nhi, nếu không làm thế, nàng có chịu vào Đông Cung chăm sóc ta không? Nàng có chịu thừa nhận tình cảm với ta trước mặt Cố Tu Viễn không? Ta thừa nhận mình vô sỉ, mình mưu mô, nhưng tất cả cũng chỉ vì ta quá yêu nàng. Ta sợ nếu dùng cách đường hoàng, nàng sẽ lại trốn chạy như suốt tám năm qua."
 
Ta nhìn huynh ấy, lòng vừa giận vừa thương. Hóa ra, sự vô sỉ của huynh ấy lại bắt nguồn từ một sự tự ti thầm kín, từ nỗi sợ bị ta từ chối. 
 
Ta thở dài, dùng khăn tay lau đi vết thuốc còn dính trên khóe môi huynh ấy:
 
"Lần sau còn dám lừa ta, ta sẽ cho huynh uống thuốc sắc từ ớt chỉ thiên đấy, biết chưa?"
 
Thẩm Quân Triết mừng rỡ, ôm chầm lấy ta:
 
"Biết rồi, biết rồi! Sau này có ch ết ta cũng không dám lừa nàng nữa. Mà Hy nhi này... vị thuốc lúc nãy... nàng cho bao nhiêu tỏi vậy? Ta thấy dạ dày ta đang biểu tình rồi đây."
 
Ta bật cười:
 
"Cho đủ để huynh không dám hôn ta trong vòng ba ngày tới!"
 
Thẩm Quân Triết rên rỉ:
 
"Nàng ác quá! Đây mới thực sự là hình phạt nặng nhất với ta rồi!"
 
Khi ta và Thẩm Quân Triết còn đang mải mê với những màn "oan gia ngõ hẹp" tại phủ Trấn Quốc Công, thì một đạo thánh chỉ bất ngờ giáng xuống. 
 
Nội dung đơn giản nhưng lại khiến cả kinh thành xôn xao: Thái tử điện hạ tuy đã hồi phục thần trí, nhưng sức khỏe còn yếu, cần một vị "Phúc tinh" có đủ tam tòng tứ đức, thạo việc nữ công gia chánh để cùng Ngài chủ trì đại tiệc đón tiếp sứ giả lân bang vào ba ngày tới.
 
Ai cũng biết, cái gọi là "Phúc tinh" đó chính là đang ám chỉ ta. Và cái gọi là "nữ công gia chánh" chính là điểm yếu chế t người của Lục Vân Hy này.
 
"A Triết, cha huynh cố ý đúng không?"
 
Ta nhìn đạo thánh chỉ trên bàn, mặt méo xệch. 
 
"Bảo ta múa kiếm thì được, chứ bảo ta thêu thùa hay chuẩn bị yến tiệc cho sứ giả, ta thà đi đánh nhau với đám thích khách còn hơn!"
 
Thẩm Quân Triết lúc này đang ung dung ngồi gặm táo, vẻ mặt "vô sỉ" thường ngày lại hiện lên. 
 
Huynh ấy nháy mắt với ta:
 
"Hy nhi đừng lo. Phụ hoàng ta tuy nghiêm khắc nhưng lại rất thích những gì... độc lạ. Nàng cứ là chính mình, còn mọi việc khác cứ để ta lo."
 
Ba ngày sau, đại tiệc diễn ra tại Ngự Hoa Viên. Các vị đại thần và sứ giả nước bạn đều có mặt đông đủ. 
 
Ta mặc bộ cung trang lộng lẫy nhưng lại thấy gò bó vô cùng. Ngồi cạnh Thẩm Quân Triết, ta chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống khi thấy các tiểu thư khác đang biểu diễn cầm kỳ thi họa đầy thanh tao.
 
Đến lượt ta, Hoàng thượng vuốt râu, nheo mắt nhìn:
 
"Vân Hy, trẫm nghe nói con là vị thuốc quý của Thái tử. Hôm nay sứ giả muốn chiêm ngưỡng tài năng đặc biệt của con, con có gì để thể hiện không?"
 
Ta liếc nhìn Thẩm Quân Triết, thấy huynh ấy khẽ gật đầu cổ vũ. Ta hít một hơi thật sâu, đứng dậy bước ra giữa sảnh:
 
"Tâu Hoàng thượng, Vân Hy vốn không giỏi cầm kỳ, cũng chẳng thạo thêu thùa. Nhưng Vân Hy có một tài lẻ là... nhận diện mọi loại bánh trái trong thiên hạ chỉ qua mùi hương, và có thể chế biến một món ăn khiến người ta nhớ mãi không quên."
 
Cả hội trường xôn xao. Sứ giả lân bang cười lớn:
"Ồ? Vậy xin mời tiểu thư trổ tài."
 
Ta ra hiệu cho Bích Đào mang ra một chiếc lò than nhỏ và một mâm bột. Trước sự chứng kiến của mọi người, ta bắt đầu nhào nặn. 
 
Nhưng ta không làm món cao lương mỹ vị gì, mà lại làm... bánh quế hoa mật ong, món ăn gắn liền với tuổi thơ của ta và Thẩm Quân Triết. 
 
Chỉ có điều, ta đã bí mật thêm vào một chút gia vị thảo mộc thanh mát giúp tiêu hóa, rất phù hợp sau một bữa tiệc đầy dầu mỡ.
 
Mùi hương hoa quế nồng nàn lan tỏa khắp Ngự Hoa Viên. Khi đĩa bánh nóng hổi được dâng lên, Hoàng thượng nếm thử một miếng, đôi mắt Ngài bỗng sáng rực lên.
 
"Vị ngọt thanh, không ngấy, lại mang theo hơi thở của nhân gian. Vân Hy, con không làm món cung đình, mà lại mang món quà dân gian lên bàn tiệc sao?"
 
"Tâu Hoàng thượng, cung đình dù cao sang cũng cần hơi ấm của tình thân. Thái tử điện hạ lâm bệnh là nhờ lòng chân thành mà khỏi, yến tiệc này cũng nên nhờ sự giản dị mà trở nên ấm áp." 
 
Ta dõng dạc trả lời, lòng run cầm cập nhưng mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
 
Hoàng thượng cười ha hả, quay sang Thẩm Quân Triết:
 
"Thằng con ngoan, con chọn người không tồi! Một vị Thái tử phi không cần phải là người giỏi nhất, nhưng phải là người hiểu lòng dân và giữ được ngọn lửa ấm trong lòng mình nhất."
 
Vừa dứt lời, Thẩm Quân Triết đột ngột đứng dậy. Huynh ấy không thèm giữ lễ tiết, bước xuống sảnh chính, quỳ một gối trước mặt ta. 
 
Toàn trường c hết lặng. Thái tử quỳ gối cầu hôn? Chuyện này chưa từng có trong lịch sử!
 
Huynh ấy lấy từ trong ngực áo ra một cái hộp nhỏ, mở ra là một đôi vòng tay bằng ngọc huyết đơn giản nhưng tinh xảo. Huynh ấy nhìn ta, ánh mắt chứa chan tình cảm:
 
"Vân Hy, mười năm qua, ta đã dùng đủ mọi cách để giữ nàng lại, từ trêu chọc đến lừa gạt. Nhưng hôm nay, trước mặt phụ hoàng, trước mặt bá quan, ta chỉ muốn dùng sự chân thành nhất của mình để hỏi nàng một câu: Heo đất nhỏ, nàng có nguyện ý cùng ta cai quản Đông Cung, cùng ta ăn bánh quế hoa suốt đời này không?"
 
Ta đứng ngây người ra, nước mắt bỗng dưng rơi xuống. Cái tên hồ ly này, lúc nào cũng biết cách khiến ta cảm động vào lúc ta ít ngờ tới nhất. 
 
Ta mếu máo:
 
"Huynh... huynh lại lừa ta khóc trước mặt mọi người! Nếu sau này huynh dám bắt nạt ta, ta sẽ đốt luôn cái Đông Cung của huynh đấy!"
 
"Chỉ cần nàng đồng ý, nàng muốn đốt đâu ta cũng đưa mồi lửa cho nàng!" 
 
Huynh ấy cười rạng rỡ, đeo chiếc vòng vào tay ta.
 
Tiếng vỗ tay vang dội khắp cung điện. Ngay cả Cố Tu Viễn đang ngồi ở góc xa cũng mỉm cười nhẹ nhõm, nâng ly rượu chúc mừng từ xa. 
 
Hắn hiểu rằng, tình cảm của Thẩm Quân Triết dành cho Vân Hy không phải là sự chiếm hữu mù quáng, mà là một sự gắn kết đã ăn sâu vào máu thịt.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo