7.
Huynh ấy thì thầm vào tai ta, nhưng tay thì lại bí mật nhéo nhẹ vào eo ta một cái như để trêu chọc.
Phụ thân ta thấy Thái tử thổ huyết ngay tại nhà mình thì sợ mất mật.
Ông vội vàng xua tay:
"Cố công tử, chuyện này... chuyện này có lẽ chúng ta nên bàn lại sau. Thái tử điện hạ bệnh tình nghiêm trọng thế này, ta không thể để Ngài có mệnh hệ gì ở đây được. Sính lễ này... ngươi mang về trước đi."
Cố Tu Viễn nhìn ta với ánh mắt đầy thất vọng và đau đớn, nhưng trước khí thế của một vị Thái tử đang liều mạng kia, hắn không thể làm gì khác ngoài việc nghiến răng cáo lui.
Khi đám người của Cố Tu Viễn đã đi khuất, Thẩm Quân Triết ngay lập tức... đứng thẳng người dậy.
Huynh ấy phủi bụi trên áo, nhìn đống sính lễ vừa bị bê đi bằng ánh mắt đắc thắng, rồi quay sang Phụ thân ta, hành lễ một cách cực kỳ chuẩn mực:
"Trấn Quốc Công đừng lo, tiểu nhi vừa rồi chỉ là khí huyết nhất thời nghịch hành. Bây giờ thấy người lạ đi rồi, ta thấy trong người sảng khoái hẳn ra."
Phụ thân ta nhìn huynh ấy, rồi nhìn ta, sau đó thở dài một tiếng thườn thượt:
"Điện hạ, Ngài đúng là... con hồ ly già dặn nhất kinh thành này rồi. Con gái ta rơi vào tay Ngài, không biết là phúc hay họa đây."
Thẩm Quân Triết cười rạng rỡ, ôm lấy vai ta:
"Nhạc phụ yên tâm, nàng là bảo bối của tiểu nhi, tiểu nhi thương nàng còn không hết, sao có thể để nàng chịu thiệt thòi? Chỉ là... lần sau có ai tới dạm ngõ, xin người cứ báo trực tiếp cho Đông Cung, đừng để tiểu nhi phải thổ huyết cực khổ thế này nữa."
Ta liếc xéo huynh ấy một cái, nhưng lòng bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng. Hóa ra, khi cần thiết, con hồ ly này có thể vứt bỏ cả liêm sỉ để bảo vệ ta.
Tối hôm đó, dưới gốc cây đại thụ trong phủ, ta hỏi huynh ấy:
"Huynh diễn sâu như vậy, không sợ người ta cười chê sao?"
Thẩm Quân Triết kéo tay ta đặt lên tim huynh ấy, ánh mắt sâu thẳm:
"Mất liêm sỉ thì có thể lấy lại, nhưng mất nàng rồi, ta biết tìm ở đâu ra một con heo đất xinh đẹp thế này nữa? Hy nhi, từ giờ trở đi, nàng không cần phải trèo tường vào Đông Cung nữa. Vì ta sẽ rước nàng vào đó bằng kiệu hoa tám người khiêng, danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân duy nhất của nơi đó."
Ta nhìn ánh trăng soi bóng dưới mặt hồ, lòng bỗng thấy ngọt ngào và bình yên lạ kỳ.
Sau màn thổ huyết chấn động tại phủ Trấn Quốc Công, Thẩm Quân Triết nghiễm nhiên trở thành vị hôn phu không chính thức nhưng ai cũng phải thừa nhận của ta.
Huynh ấy đường hoàng ở lại phủ ta với lý do bệnh tình tái phát, cần không gian yên tĩnh để tịnh dưỡng.
Nhưng ta không phải là con heo đất ngốc nghếch chỉ biết ăn bánh quế hoa.
Sự hồi phục thần tốc của huynh ấy lúc đuổi Cố Tu Viễn và việc huynh ấy vẫn có thể lén lút ăn hết ba cái đùi gà nướng của ta vào đêm hôm đó đã khiến ta sinh nghi.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Quân Triết còn đang giả vờ ngủ mê mệt trên giường, ta rón rén lẻn vào phòng. Ta thấy huynh ấy đang nắm chặt một cái túi nhỏ trong tay áo. Ta nhân lúc huynh ấy không để ý, nhanh tay giật lấy.
Mở ra xem, bên trong là một loại bột màu đỏ thẫm, nếm thử thì... ngọt lịm. Đây chính là "máu" mà huynh ấy đã dùng để thổ huyết sao?
"Hóa ra là đường phèn nhuộm màu hoa hiên!"
Ta nghiến răng ken két. "Thẩm Quân Triết, huynh được lắm! Lừa ta lo lắng đến mức sụt mất hai cân thịt, ta mà không trả thù thì không phải là Lục Vân Hy!"
Ta lập tức đi tìm Bích Đào, thì thầm dặn dò vài câu. Một lát sau, ta bưng một bát thuốc đặc biệt vào phòng, vẻ mặt buồn bã, mắt rưng rưng như vừa khóc xong:
"A Triết... ta vừa gặp Thái y. Ngài ấy nói bệnh của huynh đã đi vào xương tủy, dùng thuốc thông thường không còn tác dụng nữa. Chỉ có một cách duy nhất là dùng vị thuốc dẫn cực mạnh này..."
Thẩm Quân Triết hé mắt nhìn ta, thấy ta khóc thì huynh ấy cuống quýt ngồi dậy, quên cả diễn vai người bệnh:
"Hy nhi, muội đừng khóc! Thái y nói gì? Ta thấy trong người vẫn ổn mà..."
"Huynh đừng giấu ta nữa!"
Ta nức nở, đưa bát thuốc đen ngòm, đặc quánh và bốc mùi... chua loét lên trước mặt huynh ấy.
"Đây là thuốc được sắc từ gừng già, tỏi cô đơn, thêm một ít dấm lâu năm và vỏ mướp đắng. Thái y nói phải uống hết trong một hơi thì khí huyết mới lưu thông, ký ức mới quay về."
Thẩm Quân Triết nhìn bát thuốc tử thần kia, da mặt giật giật. Huynh ấy nhìn ta với ánh mắt đầy nghi hoặc:
"Hy nhi... vị thuốc này nghe có vẻ hơi... lạ? Nàng có chắc là Thái y kê đơn không?"
"Huynh không tin ta sao?"
Ta làm bộ giận dỗi, định bưng bát thuốc đi.
"Thôi được, nếu huynh không muốn khỏi bệnh, nếu huynh muốn cứ mãi mất trí thế này để ta phải gả cho người khác chăm sóc, thì ta đi đây!"
"Đừng! Ta uống! Ta uống là được chứ gì!"
Thẩm Quân Triết vội vàng giữ tay ta lại.
Huynh ấy nhắm mắt nhắm mũi, bưng bát thuốc lên. Vừa mới nhấp một ngụm, gương mặt điển trai của huynh ấy đã biến dạng hoàn toàn. Vị chua, cay, đắng, nồng xộc thẳng lên não. Huynh ấy định phun ra nhưng ta đã nhanh tay bịt miệng huynh ấy lại:
"Nuốt xuống! Huynh phải nuốt xuống mới có tác dụng! Cố lên A Triết, vì tương lai của chúng ta!"
Thẩm Quân Triết trợn tròn mắt, cổ họng ực một cái, nuốt trọn ngụm thuốc "tinh hoa" kia.
Huynh ấy ho sặc sụa, nước mắt chảy dài vì cay. Ta vẫn chưa buông tha, tiếp tục đưa bát thuốc lại gần:
"Vẫn còn một nửa, huynh uống nốt đi cho dứt điểm!"
Lúc này, Thẩm Quân Triết dường như không thể chịu nổi nữa. Huynh ấy bật dậy khỏi giường, chạy thẳng ra cửa sổ, phi thân một cái biến mất dạng vào bụi cây phía sau.
Một lúc sau, huynh ấy quay lại, mặt mũi đỏ gay, hơi thở nồng nặc mùi tỏi và dấm. Huynh ấy nhìn ta, vẻ mặt không còn chút "ngây ngô" nào nữa mà là sự hờn dỗi cùng cực:
"Lục Vân Hy! Nàng cố ý đúng không? Nàng biết hết rồi đúng không?"
Ta đặt bát thuốc xuống bàn, khoanh tay trước ngực, hếch cằm nhìn huynh ấy:
"Ồ? Thái tử điện hạ hồi phục trí nhớ nhanh thật đấy! Vừa uống một ngụm thuốc thần của ta là đã nhận ra ta cố ý rồi sao? Thế nào, bột đường phèn thổ huyết có ngon bằng bát thuốc gừng tỏi này không?"