Thì ra anh ấy cũng thích tôi - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13

 

Rất nhanh đã đến kỳ thi cuối kỳ.

 

Tôi học thuộc các phần trọng tâm đến mức đầu óc quay cuồng, mỗi ngày còn phải tranh thủ thời gian để trả lời tin nhắn WeChat của Triệu Dương Phàm.

 

Tôi thực sự nể phục anh ấy, đã hơn hai tháng rồi mà vẫn chưa bỏ cuộc. Tôi cứ nghĩ anh ấy nói theo đuổi tôi chỉ là hứng thú nhất thời thôi.

 

Cả ký túc xá chúng tôi đều thức khuya ôn thi.

 

Một đêm nọ, mấy đứa bạn cùng phòng gục đầu lên bàn, buồn ngủ đến không chịu nổi, hỏi có gì để “chích thuốc tinh thần” không, chỉ cần nhìn vào là tỉnh ngủ ngay.

 

Chúng tôi tìm hết video truyền động lực đến mấy clip kinh dị, mà cũng không ăn thua.

 

Lúc này, một đứa bạn lẩm bẩm: “Đề này khó giải, chỉ còn cách cầu cứu đàn ông thôi.”

 

Cả đám còn lại mắt lập tức sáng rực lên: “Đúng rồi, nhìn trai đẹp đi!”

 

“Nhìn sao giờ?”

 

“Không phải Tuyết Tuyết từng follow một blogger đó sao? Bụng sáu múi, đầy khí chất gợi cảm, xem cái đó đi!”

 

Bị bọn họ vừa dụ vừa ép, tôi đành phải đăng nhập lại tài khoản phụ.

 

Trong phần tin nhắn chưa đọc, anh chàng “cơ bụng” hỏi sao tôi biến mất lâu như vậy.

 

Còn bảo nếu tôi không xem nữa thì anh ta cũng chẳng còn động lực để đăng video mới.

 

Ban đầu tôi định không trả lời, nhưng anh ta bất ngờ nhắn riêng tới:

 

“Cô online rồi đúng không? Tôi đợi cô lâu lắm rồi.”

 

Thế là khỏi cần xem video, chỉ riêng mấy dòng tin nhắn đó đã đủ làm mấy bà tám kia nhốn nháo cả lên.

 

Dưới sự xúi giục của bọn họ, tôi nghĩ ra một lý do hoàn hảo:

 

“Xin lỗi nhé, tôi có bạn trai rồi, anh ấy không cho tôi xem trai khác.”

 

Rồi tôi bấm hủy theo dõi.

 

Anh ta không trả lời nữa.

 

Trưa hôm sau, tôi đang cắm đầu ôn thi trong phòng tự học thì nhận được tin nhắn WeChat của Triệu Dương Phàm.

 

Anh ấy đã quay về trường.

 

Tôi chạy ra cổng Tây đón anh ấy.

 

Anh ấy chỉ mang theo một chiếc ba lô, đứng dưới bóng cây, hai tay đút túi, đội mũ rộng vành che gần nửa khuôn mặt, đường nét quai hàm rõ ràng đến mức có phần lạnh lùng xa cách.

 

Tôi bước tới gần mới phát hiện anh ấy có quầng thâm dưới mắt.

 

“Tại sao cậu về sớm vậy?” Tôi hỏi, “Không phải còn một hai tháng nữa mới xong huấn luyện sao?”

 

“Muốn gặp cậu.”

 

Tôi khựng lại.

 

Anh đang tập luyện ở Altay, bay về cũng mất bốn năm tiếng.

 

Chắc chắn là bắt chuyến bay sớm nhất trong ngày, phải dậy từ lúc tờ mờ sáng.

 

Lòng tôi bỗng ấm lên: “Thật ra mình có gì để gặp đâu, thi cử bận đến mức mặt còn chẳng có thời gian để rửa nữa kìa, haha.”

 

Giọng Triệu Dương Phàm khàn khàn: “Thư Tuyết, hơn một tháng rồi tôi chưa gặp cậu—”

 

Ngừng một nhịp, anh nói tiếp: “Tôi rất nhớ cậu.”

 

Một cú “tạt thẳng” bất ngờ khiến mặt tôi nóng bừng lên.

 

Triệu Dương Phàm đi gấp, trong ba lô chỉ có giấy tờ cần thiết, đến cả đồ tắm rửa cũng không mang theo.

 

Nhưng lại có hai túi nho khô Tân Cương.

 

Anh ấy bảo sân tập nằm xa thành phố, không mua được gì, nên chỉ tiện mang chút nho khô về cho tôi ăn thử.

 

Triệu Dương Phàm ngồi học cùng tôi cả buổi chiều trong thư viện, sau bữa tối lại vội vã ra sân bay.

 

Anh ấy nói: “Thư Tuyết, đợi cậu thi xong, có muốn đến Tân Cương chơi không? Giờ tôi có thể đăng ký một suất người đi cùng.”

 

“Thật á? Mình chưa đến Tân Cương bao giờ!”

 

“Vậy lần này đi đi, nhà tài trợ lo hết vé máy bay với ăn ở.”

 

“Có chuyện tốt thế này sao?!”

 

“Tiền đề là gia đình cậu phải đồng ý, bạn bè xung quanh cũng phải đồng ý.”

 

“Liên quan gì đến bạn bè?”

 

Triệu Dương Phàm cụp mắt xuống: “Lỡ người yêu cậu không đồng ý thì sao…”

 

“Dừng dừng dừng,” tôi chau mày, “Cậu biết mình từ bé đến giờ vẫn ế mà, lấy đâu ra người yêu?”

 

Triệu Dương Phàm như trút được gánh nặng, đôi mắt sáng hẳn lên.

 

“Vậy nhé, quyết định thế đi.”

 

14

 

Sau kỳ thi, tôi báo cho gia đình một tiếng rồi đi Altay.

 

Vì là mùa hè, hầu hết thời gian Triệu Dương Phàm đều tập luyện trong sân trượt tuyết trong nhà.

 

Mọi người ở đó đều tưởng tôi là bạn gái anh ấy.

 

Tôi giải thích mấy lần mà chẳng ai tin.

 

Nghe nói từ khi tôi đến, thành tích tập luyện của Triệu Dương Phàm tăng vọt.

 

Mỗi lần xoay người thành công, anh ấy đều quay sang tôi giơ tay thành hình chữ V.

 

Trong đội có một chị trợ lý rất dịu dàng, giống như mẹ hiền của cả nhóm vậy.

 

Chị ấy trêu tôi: “Cậu học trò Triệu kia thực sự rất thích em đấy~”

 

Tôi: “…Không có đâu ạ, chị ơi, bọn em chỉ là bạn học tốt thôi.”

 

Chị ấy cười khúc khích: “Tuần trước cậu ý đột nhiên xin nghỉ về trường, là vì đi gặp em đúng không?”

 

Tôi: “Ặc… đúng ạ.”

 

“Thế mà còn bảo không phải bạn gái?” Chị ấy phá lên cười. “Em không biết đâu, hôm đó cậu ấy cuống cuồng lên luôn. Chị biết cậu ấy lâu vậy rồi mà chưa từng thấy Triệu Dương Phàm gấp đến thế.”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn qua phía sân trượt.

 

Trên đó, Triệu Dương Phàm tràn đầy sức sống, như một cái cây đang lớn mạnh vươn mình về phía mặt trời.

 

Giọng chị trợ lý vẫn vang bên tai tôi:

 

“Chị còn nhớ lúc đó cậu ấy nói: Nếu giờ không chạy về, bạn gái tương lai của mình sẽ bị người khác cướp mất.”

 

Bạn gái tương lai… là tôi sao?

 

Nhưng sao anh ấy lại có “ảo giác” đó nhỉ?

 

Còn chưa kịp nghĩ cho rõ thì tôi lại phát hiện một chuyện khác…

 

Huấn luyện viên của Triệu Dương Phàm là người nước ngoài.

 

Hai người họ trò chuyện bằng tiếng Anh.

 

Mà….Nói còn rõ ràng, trôi chảy luôn ấy, mọi người hiểu không?!

 

Ngay tại chỗ đó tôi liền rơi vào trạng thái nghi hoặc.

 

Hồi đó anh ấy nhờ tôi dạy kèm môn gì vậy trời?!

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo