Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Thật không giấu gì, tôi nghe mấy câu đối thoại tiếng Anh của họ mà ngẩn ra luôn.
Kết thúc buổi tập, tôi kéo Triệu Dương Phàm ra hỏi: “Không phải cậu rất giỏi tiếng Anh à?”
Triệu Dương Phàm khựng lại, phát hiện mình bị lộ.
Tôi có hơi tức giận: “Cậu cố tình đúng không? Với trình độ nói chuyện của cậu, còn hơn cả giáo viên tiếng Anh của trường mình ấy chứ??”
Triệu Dương Phàm ngụy biện: “Tôi chỉ giỏi mỗi kỹ năng nói, mấy phần khác kém lắm…”
“Cậu còn nhớ hồi đó đọc từ thì cà lăm, bắt tôi dạy cả phiên âm, giờ nói không phải giả vờ à?!”
Tục ngữ nói, đã nói dối một lần thì phải dùng cả đống lời nói dối khác để che đậy.
Triệu Dương Phàm hiện tại chính là như vậy.
Tuy vẻ mặt anh ấy vẫn điềm nhiên, nhưng tôi thấy rõ trong mắt là một trận hoảng loạn, như đang nói: “Mẹ nó, mình từng giả vờ như vậy hả??”
“Thì tôi…” Cậu ấy gần như tuyệt vọng liếm môi, “Gần đây mới hiểu bài ấy mà.”
Tôi nhặt tấm ván trượt tuyết bên cạnh lên, làm bộ muốn đánh người.
“Xin lỗi! Tôi sai rồi!” Triệu Dương Phàm lập tức nhận lỗi.
Sau đó, anh ấy giải thích, trước kia giả vờ kém tiếng Anh chỉ vì muốn tôi dạy kèm.
Mỗi lần làm đề đều cố tình làm sai nhiều, để tôi phải giảng lại.
Thật ra bài thi cấp bốn chẳng khó với anh ấy chút nào.
Nhưng nếu thi đỗ rồi thì sẽ không có lý do để tiếp tục học với tôi nữa.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian đó.
Anh ấy giả vờ không hiểu, còn tôi thì dốc hết lòng ra giảng bài, tức đến mức muốn cạch mặt.
Cũng trách tôi chủ quan, một người thường xuyên đi nước ngoài tập huấn, sao tiếng Anh lại tệ được?
Triệu Dương Phàm cứ bám theo sau tôi cả tối để xin lỗi.
Mấy người bạn trong đội cười anh ấy.
Triệu Dương Phàm phản pháo: “Cười cái gì? Dỗ được vợ thì điểm số chẳng đáng lo nữa.”
Tôi mặt không cảm xúc: “Ai là vợ cậu?”
Triệu Dương Phàm: “Ai được dỗ thì người đó là vợ.”
“…Trẻ con.”
Lại có đồng đội trêu: “Hôm nay anh Triệu không đi chụp ảnh bầu trời đêm à?”
Triệu Dương Phàm nói: “Người đã đến rồi, chụp làm gì nữa.”
Tôi hỏi: “Ảnh bầu trời đêm gì vậy?”
“Cậu không biết à?” Đồng đội chen vào, “Anh Triệu đêm nào cũng ôm máy ảnh ra ngoài chụp, không bỏ một buổi nào, bảo là muốn làm thành album tặng cậu đó.”
Tôi tò mò: “Sao lại tặng cái này cho tôi?”
Triệu Dương Phàm mở WeChat, lục lại bài đăng cũ trong vòng bạn bè của tôi.
Hai năm trước, tôi từng chia sẻ một bài viết toàn ảnh bầu trời đêm ở Tân Cương, kèm theo chú thích, đẹp quá, muốn đi quá đi.
Chỉ là tiện tay chia sẻ thôi, chính tôi còn chẳng nhớ.
Không ngờ, Triệu Dương Phàm lại từng lặng lẽ xem hết mọi bài đăng cũ trong vòng bạn bè của tôi vào một đêm muộn nào đó.
Tôi dở khóc dở cười: “Nơi mình muốn đi thì nhiều lắm, mình còn muốn xem cực quang nữa kìa.”
Không ngờ Triệu Dương Phàm thật sự suy nghĩ một lúc.
Rồi nghiêm túc nói: “Cũng được, đợi tôi lọt vào vòng chung kết ở Bắc Âu hoặc Canada, tôi sẽ đưa cậu đi.”
Ánh mắt anh ấy tràn đầy nghiêm túc và dịu dàng, giống như đang cho tôi một lời thề hẹn.
Tôi nhất thời ngẩn người.
Ra đến ngoài, đêm hè ở Altay không nóng không lạnh.
Triệu Dương Phàm hỏi: “Còn giận không?”
Tôi lắc đầu.
Anh thở phào: “Thư Tuyết, anh thật sự rất thích em. Làm bạn gái anh nhé?”
Ngọn núi phủ tuyết còn có thể thấy ban ngày, lúc này đã ẩn vào gió đêm.
Tôi khẽ nói: “Ừm.”
Đôi mắt Triệu Dương Phàm lập tức sáng rực, lao tới ôm tôi vào lòng.
Nhưng tôi không ngờ được.
Cái ôm đó, lại là tiếp xúc thân mật nhất giữa tôi và anh.
Vì Triệu Dương Phàm, hình như… không được lắm… ở phương diện đó.
16
Nói điểm tốt trước đã.
Kể từ khi tôi đồng ý làm bạn gái của Triệu Dương Phàm, anh như được chích thuốc tăng lực, thật sự lấy các giải thi đấu quốc tế làm mục tiêu để tập luyện.
Anh xoay mình trên không hết lần này đến lần khác.
Và cũng ngã nhào trên sân tuyết hết lần nọ đến lần kia.
Không thay đổi là, anh luôn tràn đầy nhiệt huyết và dũng khí, tiếp tục đứng ở vạch xuất phát.
Tuy nhiên——
So với tinh thần tập luyện ấy, chuyện yêu đương thì anh lại chẳng nhiệt tình mấy.
Mỗi ngày sau khi kết thúc buổi tập, Triệu Dương Phàm đều dẫn tôi đi dạo, bọn tôi cũng lên kế hoạch du lịch sau khi kết thúc đợt tập huấn.
Nhưng ngoài việc nắm tay, Triệu Dương Phàm không có thêm hành động thân mật nào cả.
Thậm chí mấy lần sát gần nhau, anh cũng lập tức lùi lại.
Lâu dần, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ.
Cuối cùng, sau lần thứ N Triệu Dương Phàm từ chối cho tôi hôn, tôi không nhịn được mà lên Zhihu tìm.
“Bạn trai từ chối thân mật là vì sao?”
Câu trả lời được vote cao nhất như sét đánh ngang tai: Đa phần là có bệnh kín.
Tôi: Hả??!
Chủ thớt chắc nịch: “Các chị em tin tôi đi, nếu bạn trai các chị em né tránh đụng chạm, thì chỉ có hai khả năng: một là giả thẳng, hai là có bệnh.”
Tôi không hiểu, nhưng sốc thật sự.
Triệu Dương Phàm… có bệnh ư?!
Bình thường nhìn đâu có thấy gì bất thường!!
Người comment đó còn chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc bạn trai, làm sao để nhẹ nhàng khuyên họ đi khám.
Tôi thấy có lý nên nhấn nút thích.
Mấy ngày sau, ánh mắt Triệu Dương Phàm nhìn tôi là lạ.
Có chút bực mình, lại xen lẫn bất lực.
Nhưng anh chẳng nói gì, tôi cũng giả vờ như không biết.
Lại thêm một tuần nữa, tập huấn kết thúc.
Theo kế hoạch, tôi và Triệu Dương Phàm chưa về nhà mà đi du lịch ở Khả Nặc Tư.
Tôi đặt trước một homestay.