1.
Ở cái kinh thành phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy thị phi này, nhắc đến Thẩm Vô Tật ta, người ta chỉ nghĩ ngay đến hai chữ: Chó săn.
Mà cũng đúng, một Thống lĩnh Cấm quân luôn trung thành tuyệt đối với Hoàng đế, mở miệng ra là phun ra độc tiễn khiến người ta thấu xương, ra tay một cái là cả phủ viện người ta bay màu trong chớp mắt thì không làm chó săn thì làm gì?
Người đời vừa ghét vừa sợ, sau lưng đều gọi ta bằng cái danh "Diêm vương mặt sắt".
Ta vốn rất hài lòng với cái uy phong lạnh lùng này của mình, cho đến đêm nay, khi ta đang vận khinh công leo lên mái ngói của phủ Thừa An Hầu để làm nhiệm vụ rình rập... thì đầu óc ta chính thức bị chập mạch.
Ngay trên đỉnh đầu ta, chả biết từ cái xó xỉnh nào bỗng chui ra một loạt chữ nghĩa màu vàng sáng rực, cứ thế lướt qua lướt lại như đèn cù, thậm chí còn phát ra hào quang nhức cả mắt.
[Cười điên, Lục Diệu Diệu sắp bị xét nhà tới nơi rồi mà vẫn ngồi đếm bạc kìa. Đúng là con ngỗng thực tế nhất hệ mặt trời!]
[Nhìn Thống lĩnh Cấm quân trên mái nhà kìa! Đẹp trai thì có đẹp trai đấy, cơ mà cái mỏ độc địa sau này làm con gái nhà người ta chạy mất dép cho coi. Anh Thẩm ơi là anh Thẩm!]
[Kìa nhìn đi đâu đấy, vợ anh ở ngay dưới phòng kìa! Quay xe nhìn vợ đi anh ơi!]
Ta mím chặt môi, suýt chút nữa là trượt chân ngã lộn cổ từ trên mái nhà xuống đất.
Yêu thuật phương nào thế này?
Ai là vợ của bổn quan? Bản quan năm nay hai mươi bốn tuổi, đến cái dải áo của nữ nhân còn chưa từng chạm qua, lấy đâu ra một cô vợ từ trên trời rơi xuống thế này?
Còn dám bảo ta mỏ độc? Ta đây rõ ràng là ăn nói ngay thẳng, chính trực, đi vào trọng tâm!
Ta hít một hơi thật sâu để nén lại sự chấn kinh trong lòng, khẽ dịch chuyển một viên ngói ngọc để nhìn xuống căn phòng phía dưới.
Theo mật báo ta nhận được, phủ Thừa An Hầu dạo gần đây có dấu hiệu mờ ám, nghi cấu kết với ngoại tộc phản quốc.
Hôm nay bọn họ lại vừa đón đứa con gái ruột bị thất lạc mười sáu năm ở thôn quê – Lục Diệu Diệu – trở về phủ.
Là một kẻ đa nghi, ta phải đích thân tới đây giám sát xem ả có phải là một quân cờ được cài cắm hay không.
Dưới ánh đèn dầu tù mù và leo lét của căn phòng củi cũ kỹ, một thiếu nữ tầm mười sáu tuổi đang ngồi xổm cạnh chân giường.
Nàng mặc chiếc váy vải thô sờn rách, mái tóc đen nhánh chỉ được búi lỏng lẻo bằng một thanh tre, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo phảng phất chút ánh sáng dịu nhẹ, hàng mi dài khẽ chớp theo từng nhịp thở.
Nhìn qua thì đúng là có cái nét đáng thương, chịu nhiều uất ức của một đứa trẻ lớn lên ở chốn thôn quê nghèo khó.
Thế nhưng, hành động tiếp theo của nàng thì chẳng có nửa điểm đáng thương nào cả.
Nàng đang thoăn thoắt nhét mấy thỏi bạc vụn cùng vài món trang sức rẻ tiền vào một cái túi vải nhỏ, đôi môi hồng nhuận mím lại, miệng lẩm bẩm tính toán:
"Một lượng, hai lượng... Phải tích cóp dần thôi. Cái phủ Thừa An Hầu này trông bề ngoài thì nguy nga tráng lệ, nhưng hơi thở phong thủy cứ lụi bại kiểu gì ấy. Chi bằng mình cứ gom tiền trước, lỡ sau này có biến cố gì còn có đường mà cuốn gói chạy trốn, sống cuộc đời tự do tự tại."
Ta khẽ nhướng mày, đôi mắt híp lại đầy dò xét.
Gom tiền bỏ trốn? Xem ra đứa con gái mới được đón về này không hề đơn giản, đầu óc nhạy bén hơn ta tưởng, mới ngày đầu tiên đã ngửi thấy mùi nguy hiểm của Hầu phủ rồi.
Ngay lúc đó, cái đống chữ vàng c hết tiệt trên đầu ta lại nhảy lên điên cuồng như trẩy hội:
[Haha, Diệu Diệu đúng là tỉnh táo, không thèm tranh sủng với giả thiên kim làm gì cho mệt thân, chỉ lo ôm tiền chạy trốn là chân ái thôi.]
[Huhu, Thẩm Vô Tật đang rình mò nhìn bồ kìa Diệu Diệu ơi! Quả mặt hầm hầm như đòi nợ của ảnh sắp dọa bồ khóc thét đến nơi rồi kìa!]
Ta cười lạnh trong lòng.
Dọa khóc thét? Ta là Thống lĩnh Cấm quân, bắt gian tế như bắt vịt, một cô nương nhỏ bé chân yếu tay mềm thế này mà ta phải sợ nàng khóc sao?
Ta quyết định không thèm ẩn nấp nữa.
Tay gõ nhẹ lên mái ngói tạo ra tiếng động, ta lộn người một vòng trên không trung, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng đáp xuống ngay bục cửa sổ đang mở hé của nàng.
Ta khoanh tay trước ngực, cố tình đứng ngược hướng sáng để bóng tối bao trùm lấy thân hình cao lớn của mình, thanh kiếm Cấm quân đặc chế bên hông khẽ phát ra thứ ánh sáng lạnh ngắt.
Ta trầm mặt xuống, dùng tông giọng đáng sợ và âm trầm nhất mà ta hay dùng trong đại lao để dằn mặt:
"Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, lén lút giấu giếm bạc vụn, lại còn ăn nói luyên thuyên chuyện chạy trốn. Cô nương, gan của nàng cũng lớn thật đấy. Nàng có tin bổn quan áp giải nàng vào ngục ngay lập tức không?"
Ta nhếch môi, lẳng lặng chờ đợi tiếng khóc thét nức nở hoặc gương mặt tái mét quỳ xuống xin tha của nàng.
Thường thì nữ tử kinh thành chỉ cần nghe thấy nửa câu dọa dẫm của ta là đã khóc đến mức ngất lên ngất xuống rồi.
Thế nhưng, Lục Diệu Diệu chỉ khẽ giật mình một cái nhẹ, tựa như vừa bị một chú mèo con làm giật mình vậy.
Nàng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt tròn xoe, trong vắt như nước hồ thu nhìn thẳng vào ta mà không có lấy một tia sợ hãi.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ta thấy hình bóng mình phản chiếu trọn vẹn trong đôi mắt ấy.
Tim ta bỗng nhiên hẫng đi một nhịp, một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ, râm ran dâng lên trong lồng ngực.
Nữ nhân này... nhìn gần trông cũng thuận mắt và có chút đáng yêu đấy chứ?
Cái đống chữ lơ lửng trên đầu lại được đà chạy loạn:
[Cứu tôi! Thần tình yêu bắn mũi tên xuyên tim rồi kìa! Bên ngoài mặt thì lạnh như tiền mà cái tai anh Thẩm đã đỏ rực lên rồi kìa các bác ơi, đúng là đồ khẩu thị tâm phi!]
Ta giật nảy mình, vội vàng nghiến chặt răng, cố giữ cho cơ mặt đơ ra như khúc gỗ.
Đỏ tai cái gì chứ? Cái đống chữ này ăn nói hàm hồ, đây là do gió đêm thổi lạnh quá thôi!