Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
2.
Lục Diệu Diệu không hề khóc, nàng chớp chớp mắt nhìn bộ y phục gấm đen thêu chỉ bạc tinh xảo của ta, rồi lại đảo mắt nhìn thanh kiếm lệnh của Cấm quân treo bên hông, trong mắt khẽ lóe lên một tia kinh ngạc cùng tia sáng kỳ lạ.
 
Nàng đứng phắt dậy, không thèm đoái hoài gì đến túi bạc trên giường nữa, ngược lại nhanh nhẹn bưng một đĩa bánh ngọt đặt trên bàn, thoăn thoắt chạy đến sát bên cửa sổ, khoảng cách gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương bưởi thoang thoảng trên mái tóc nàng.
 
 
Nàng chìa cái đĩa ra trước mặt ta, nụ cười trên môi nở rộ, ngọt ngào và rạng rỡ đến mức khiến lòng người ta ngẩn ngơ:
 
"Ui chao, vị đại nhân này nhìn thật là oai phong lẫm liệt, khí vũ hiên ngang quá đi mất. Đêm hôm khuya khoắt còn phải leo mái nhà vất vả thế này, sương đêm lạnh lắm đó nha. Hay là ngài ăn miếng bánh quế hoa này đi cho ấm bụng, hạ hỏa một chút rồi chúng mình ngồi xuống từ từ nói chuyện tiếp, được không ạ?"
Ta nhìn miếng bánh quế hoa trắng muốt, mềm mại còn đang bốc chút hơi ấm ở ngay sát mũi mình, rồi lại nhìn nụ cười tràn ngập sự lấy lòng của nàng.
 
Trong đầu ta lập tức nảy lên một dấu hỏi chấm to đùng.
 
Nàng ta bị ngốc thật hay giả vờ đấy? Ta đến đây để tra hỏi, bắt bẻ nàng, nàng không sợ thì chớ, lại còn mặt dày mời ta ăn bánh?
 
 
Ta hất hàm, cố tình liếc nhìn nàng bằng ánh mắt khinh bỉ, buông lời độc địa để giữ khoảng cách:
 
"Bổn quan là Thẩm Vô Tật - Thống lĩnh Cấm quân, đang thi hành công vụ, tuyệt đối không ăn đồ vật không rõ nguồn gốc. Trông nàng lém lỉnh, hành tung lén lút thế này, miếng bánh này chắc không bỏ độc dược đấy chứ?
 
Đầu óc nàng nếu không dùng để nghĩ cách sống sót cho tử tế trong cái Hầu phủ này, thì cũng đừng mang đi làm mấy cái chuyện vô tri, nịnh bợ này làm gì."
 
Ta tự khai danh tính của mình ra, cốt là muốn dùng cái danh "Diêm vương" để xem nàng ta có sợ đến mức rú lên hay không.
 
Ai dè, Lục Diệu Diệu nghe thấy ba chữ "Thẩm Thống lĩnh" thì đôi mắt mèo đột ngột sáng rực lên như vừa nhặt được vàng.
 
Nàng gật đầu cái rụp, vẻ mặt chuyển sang vô cùng sùng bái và ngưỡng mộ:
 
"Á! Hóa ra là Thẩm Thống lĩnh đại danh đỉnh đỉnh, sấm sét ngang trời trong truyền thuyết đây sao?
 
Trí tuệ của đại nhân quả nhiên là thâm sâu như biển cả, thảo nào tuổi còn trẻ đã ngồi lên chức quan lớn như vậy!
 
Con người ta đúng là ngốc nghếch thật, vừa mới từ quê mùa lên kinh thành chẳng biết gì cả, có mắt như mù không nhận ra thái sơn, mong đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân này nha.
 
Miếng bánh này sạch lắm, ta vừa ăn hai cái rồi, không có độc đâu, đại nhân cầm lấy đi mà!"
 
Nói rồi, chẳng đợi ta cho phép, nàng thẳng tay nhét miếng bánh quế hoa còn hơi âm ấm vào lòng bàn tay ta.
 
Sự đụng chạm vô tình đầy bất ngờ giữa những ngón tay mềm mại, nhỏ nhắn của nàng và lòng bàn tay đầy vết chai sạn vì cầm kiếm của ta giống như có một luồng điện xẹt qua, khiến da gà da vịt của ta đồng loạt nổi lên.
 
Ta đứng ch ết trân tại chỗ như một pho tượng đá, tay cầm miếng bánh quế hoa, miệng khẽ há ra nhưng một chữ cũng không thốt nên lời.
 
[Hahaha cười khóc, Diêm vương mặt sắt bị shock văn hóa toàn tập rồi!]
[Chiêu này của Diệu Diệu đỉnh quá, “lấy nhu thắng cương”, nhét bánh vào tay anh Thẩm thì anh ấy có chạy đằng trời! Anh Thẩm rung động rồi nhé!]
 
Ta nhìn dòng chữ vàng bay lượn, rồi lại nhìn cô nương đang cười hì hì, mặt dày vô đối trước mặt.
 
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác bất lực và bối rối chưa từng có trong đời.
 
Nữ nhân này... quả thật là sinh vật kỳ lạ và khó hiểu nhất mà ta từng gặp.
 
Nhưng tại sao... lòng bàn tay ta, nơi những ngón tay nàng vừa khẽ lướt qua, lại cứ ấm nóng râm ran mãi không thôi thế này?
 
Ta cầm miếng bánh quế hoa đi về.
 
Suốt dọc đường từ phủ Thừa An Hầu về tới dinh thự Cấm quân, tay ta cứ nắm chặt miếng bánh ấy đến mức nó hơi biến dạng. 
 
Thuộc hạ thân tín của ta – Thập Nhất – lén lút nhìn ta mấy bận, rốt cuộc gã không nhịn được mà ho khan một tiếng, rụt rè hỏi:
 
"Thống lĩnh, ngài... đi rình rập phủ người ta, sao lại mang về một miếng bánh? Hay là đây là vật chứng mật thư được giấu bên trong?"
 
Ta lạnh lùng liếc gã một cái, giọng nói như ngậm băng: "Nói nhảm ít thôi. Việc ta bảo ngươi điều tra về vị đích tiểu thư mới trở về kia, có kết quả chưa?"
 
Thập Nhất lập tức nghiêm túc, dâng lên một xấp hồ sơ: 
 
"Báo cáo Thống lĩnh, Lục Diệu Diệu đúng là con gái ruột của Hầu gia, mười sáu năm trước do thế cục hỗn loạn nên bị thất lạc ở một vùng quê nghèo phía Nam. 
 
Người nuôi dưỡng nàng ta là một bà lão thợ may, vừa mới qua đời năm ngoái. 
 
Hành tung của nàng ta suốt mười sáu năm qua vô cùng sạch sẽ, không có bất kỳ mối liên hệ nào với ngoại tộc hay các thế lực trong triều."
 
Ta lật giật xấp giấy, nhìn vào ba chữ "Lục Diệu Diệu" được viết bằng mực đen.
 
Sạch sẽ? Một cô nương nông thôn nuôi lớn, không ai dạy bảo, gặp Thống lĩnh Cấm quân không những không quỳ lạy khóc lóc, mà còn dám mặt dày nhét bánh vào tay ta, miệng mồm thì dẻo quẹo như bôi mỡ? Đã thế, trên đầu nàng ta còn...
 
Ta ngước mắt nhìn lên trần nhà. Đêm nay ở dinh thự của ta không có đống chữ vàng kia. Xem ra, cái thứ yêu thuật đó chỉ xuất hiện khi ta ở gần Lục Diệu Diệu.
 
Nghĩ đến nụ cười ngọt sái cổ của nàng lúc ở bên cửa sổ, ta vô thức đưa miếng bánh quế hoa lên miệng cắn một cái.
 
"Khụ khụ khụ!" Thập Nhất ở bên cạnh trợn tròn mắt, suýt chút nữa tự cắn vào lưỡi mình.
 
Ta sượng mặt, nuốt ực miếng bánh ngọt lịm vào bụng, lập tức lấy lại vẻ nghiêm nghị, gằn giọng: 
 
"Bánh này... có độc hay không phải tự ta thử mới biết. Ngươi lui xuống đi."
 
Thập Nhất lủi thủi đi ra, vẻ mặt đầy sự hoang mang nhìn vị Thượng ty vốn nổi tiếng khiết phích, chưa bao giờ ăn đồ người lạ đưa.
 
Ta nhìn miếng bánh vơi đi một nửa, thầm nghĩ: Ngọt chế t đi được. Đúng là đồ vô tri.
 
...
 
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo