Ta là Thẩm Vô Tật, Thống lĩnh Cấm quân đệ nhất kinh thành, ai gặp cũng phải gọi một tiếng Diêm vương mặt sắt.
Ta ghét nhất loại nữ nhân phiền phức, vô phép tắc như Lục Diệu Diệu — vị chân thiên kim mới được đón về của phủ Thừa An Hầu.
Ta nhìn nàng bằng nửa con mắt, mở cái mỏ độc địa ra mắng nhiếc:
"Cái thứ thô kệch quê mùa, không chút giáo dưỡng, bổn quan nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt. Cút xa ta ra!"
Thế nhưng, ngay trên đỉnh đầu nàng, một dòng chữ vàng lấp lánh đột ngột chạy qua trước mặt ta:
[Hahaha diễn sâu quá anh Thẩm ơi! Ngoài miệng mắng người ta bẩn mắt, mà đêm nào cũng trèo tường vào phòng củi sưởi chân, ôm eo bế bổng người ta là sao?]
[Cứu tôi, anh Thẩm nghiện vợ nặng rồi, ban ngày mỏ hỗn bao nhiêu ban đêm dính người bấy nhiêu, hít hà cổ vợ như đúng rồi kìa!]
Ta: "..."
Nữ nhân này rốt cuộc có bùa phép gì? Cái đống chữ vàng này là cái quỷ gì?!
Ban ngày, ta đứng trước bàn dân thiên hạ vạch rõ ranh giới với nàng.
Ban đêm, lý trí ta hoàn toàn sụp đổ, tự vả mặt mò sang trèo sổ phòng nàng, thô bạo ôm ghì thân hình nhỏ nhắn ấy vào lòng, khàn giọng gầm lên đầy chiếm hữu:
"Nàng đã đóng dấu của Thẩm Vô Tật này rồi, cả đời này đừng hòng trốn chạy!"