Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
12.
Ngày đại hỷ, khắp phủ Thống lĩnh đèn kết hoa đỏ rực, tiếng chiêng trống linh đình chấn động cả kinh thành. 
 
Ta mặc hỷ phục màu đỏ tươi thêu rồng chỉ vàng, cưỡi trên lưng đại hồng mã, danh chính ngôn thuận đón Lục Diệu Diệu vào cửa.
 
Thế nhưng, ngay khi kiệu hoa vừa hạ, ta lại ngửi thấy mùi nguy hiểm thoang thoảng trong gió xuân.
 
Bên ngoài thì chúc tụng linh đình, nhưng Cấm quân dưới trướng ta đã âm thầm bao vây toàn bộ phủ đệ. 
 
Ánh mắt ta lạnh lẽo lướt qua hàng ghế khách mời, dừng lại ở vị sứ thần nước Ô Tôn mới đến kinh thành. 
 
Gã ngồi đó cười nói, nhưng tay lại khẽ chạm vào đốc kiếm.
 
"Nhất bái thiên địa —"
 
"Nhị bái cao đường —"
 
"Phu thê giao bái —"
 
Ta nắm một đầu dải lụa đỏ, kéo Lục Diệu Diệu bước vào tân phòng. Cửa phòng vừa đóng lại, ngăn cách tất cả những tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài.
 
Ta tháo khăn voan đỏ của nàng xuống. Dưới ánh nến long phụng bập bùng, Lục Diệu Diệu hôm nay trang điểm vô cùng lộng lẫy, đôi mắt mèo trong veo chớp chớp nhìn ta, bờ môi đỏ mọng khẽ mím lại, thoạt nhìn vừa ngoan ngoãn vừa có chút hoảng hốt.
 
Thế nhưng, cái đống chữ vàng lơ lửng trên đỉnh đầu nàng thì lại đang gào thét rầm rĩ:
 
[Trời đất ơi! Tân hôn mà như chiến trường vậy á! Bọn Ô Tôn định lợi dụng lúc anh Thẩm động phòng để phóng hỏa tạo phản kìa!]
 
[Nhưng tụi nó không biết anh Thẩm dã man lắm, anh ấy đã mang sẵn giáp mềm bên trong hỷ phục rồi haha.]
 
[Kìa kìa, An Dương công chúa thật đang bị mật thám khống chế ở hậu viện, còn đứa đang ngồi ngoài kia là giả! Chị nhà biết hết rồi nha!]
 
Mắt ta tối sầm lại. Bọn rác rưởi Ô Tôn này to gan thật, dám chọn đúng đêm động phòng hoa chúc của bổn quan để giở trò mèo?
 
Nhìn thấy Diệu Diệu khẽ run lên, cái mỏ độc địa của ta lại không kiềm được mà thốt lên: 
 
"Lục Diệu Diệu, nàng run cái gì? Bản quan trông đáng sợ đến mức khiến nàng muốn nhảy cửa sổ trốn chạy cùng đống vàng sính lễ sao? Hửm?"
 
Lục Diệu Diệu ngước mắt nhìn ta, ấm ức nhỏ giọng: "Đâu có... ta... ta chỉ là thấy đại nhân hung dữ quá."
 
Nhìn bộ dạng "ngụy thỏ trắng" của nàng, lòng ta bỗng chốc dâng lên một ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng. 
 
Ta bước tới, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận nắm lấy eo nàng, một đường bá đạo nhấc bổng nàng lên, ép nàng ngồi lên chiếc bàn gụ trải vải đỏ.
 
Ta ghé sát tai nàng, khàn giọng thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào cổ nàng: 
 
"Diệu Diệu, đã vào cửa phủ Thẩm gia, cái mạng này của nàng chính là của ta. Hôm nay cho dù trời sập xuống, nàng cũng phải ở trên giường của ta, rõ chưa?"
 
Nói xong, ta cúi đầu, mạnh mẽ và điên cuồng ngậm lấy bờ môi mềm mại của nàng. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, mút mát dồn dập đến mức khiến nàng không thở nổi, hai tay chỉ biết bấu chặt vào vai hỷ phục của ta.
 
"Đùng! Oành!"
 
Đúng lúc tình ý đang nồng đậm, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía hậu viện, kèm theo đó là tiếng hét thất thanh và ánh lửa ngùn ngụt bốc lên.
 
"Thống lĩnh! Có biến! Mật thám Ô Tôn phóng hỏa tạo phản, cấu kết với tàn dư của Thái tử!" 
 
Tiếng Thập Nhất dõng dạc vang lên bên ngoài cửa sổ.
 
Ta lưu luyến buông bờ môi sưng đỏ của Diệu Diệu ra, ánh mắt nhuốm màu khát máu. 
 
Ta từ trên người rút phăng tú xuân kiếm, xoay người lại, bảo vệ nàng ở phía sau.
 
"Đứng im ở đây, đợi ta gi ết sạch bọn chúng rồi về động phòng tiếp với nàng!" Ta lạnh lùng ra lệnh.
 
Thế nhưng Lục Diệu Diệu bỗng nắm lấy vạt áo ta, đôi mắt mèo lóe lên tia tinh quái: "Đại nhân, không cần đi xa. Bọn chúng... tự dâng mạng tới rồi kìa."
 
"Rầm!"
 
Cửa phòng bật mở, mấy tên sát thủ nước Ô Tôn cùng tên sứ thần cầm kiếm lao vào. Đi sau bọn chúng là một nữ tử ăn mặc lộng lẫy, chính là "An Dương công chúa" giả mạo định mượn gió bẻ măng.
 
"Thẩm Vô Tật! Hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!" Tên sứ thần gầm lên.
 
Ta cười lạnh một tiếng, cái mỏ độc địa phun lời chí mạng: "Chỉ bằng lũ tôm tép các người? Muốn nhuộm đỏ hỷ phòng của bổn quan, các người còn chưa đủ tư cách!"
 
Lưỡi kiếm của ta vung lên, nhanh như chớp giật. 
 
Tiếng kim loại va chạm leng keng vang dội. Ta một tay chấp kiếm, thân hình oai hùng như một vị chiến thần bước ra từ địa ngục, mỗi một chiêu thức đều tàn nhẫn tư ớc đoạt một mạ ng người. 
 
M.áu tươi bắn tung tóe lên những tấm rèm lụa đỏ, tạo nên một cảnh tượng vừa khốc liệt vừa diễm lệ.
 
Cùng lúc đó, Cấm quân rầm rộ ập vào. 
 
Thập Nhất áp giải một nữ tử bị trói gô tiến vào phòng. Nữ tử dù nhem nhuốc, nhưng khí chất cao quý không thể che giấu — đó mới chính là An Dương công chúa thật sự bị bắt cóc!
 
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, gã sứ thần và ả công chúa giả mặt mũi cắt không còn một giọt máu, lập tức bị Cấm quân ấn quỳ rạp xuống đất. 
 
Trận mưu phản nực cười này bị dập tắt chỉ trong nháy mắt.
 
Ta thu kiếm vào vỏ, hờ hững ra lệnh: "Lôi hết lũ rác rưởi này vào đại lao Cấm quân, tra tấn cho đến khi tụi nó khai ra toàn bộ đồng đảng thì thôi."
 
"Rõ!"
 
Khi căn phòng trở lại sự yên tĩnh, ta quay đầu lại. 
 
Lục Diệu Diệu vẫn ngồi yên trên bàn gỗ, hỷ phục có chút xộc xệch.
 
 Nàng nhìn ta chằm chằm, đôi mắt mèo long lanh nước, trong lòng thì đạn mạc đang chạy dòng chữ vàng rực:
 
[Ôi mẹ ơi, anh Thẩm lúc gi ết địch ngầu xỉu! Đúng là sói hoang bá đạo dính người của Diệu Diệu!]
 
[Nhìn anh ấy đầy máu kìa, nhưng ánh mắt nhìn vợ vẫn sủng nịnh điên cuồng luôn á!]
 
[Động phòng tiếp đi anh ơi! Đêm xuân đáng giá ngàn vàng!]

Ta bước tới trước mặt nàng, ném thanh kiếm dính máu sang một bên, vươn bàn tay to lớn ôm lấy gáy nàng, ép trán mình tì vào trán nàng. 
 
Hơi thở của ta vẫn còn dồn dập sát khí, nhưng giọng nói lại khàn đặc sự cưng chiều dồn nén:
 
"Sợ không? Hửm? Bổn quan đã bảo nàng đứng im chờ ta, thế trận này nàng có vừa lòng không?"


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo