Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
11.
"Ồ?" Hoàng đế nhướng mày, tỏ vẻ vô cùng hứng thú, đám đại thần xung quanh cũng bắt đầu xôn xao to nhỏ. 
 
"Diêm vương mặt sắt" nổi tiếng vô dục vô cầu, thế mà hôm nay lại chủ động xin cưới thê tử? 
 
"Vị cô nương nhà ai mà lại có diễm phúc lọt vào mắt xanh của Thẩm khanh thế?"
 
"Là đích tiểu thư vừa mới trở về của phủ Thừa An Hầu — Lục Diệu Diệu!" 
 
Ta dõng dạc thốt lên ba chữ này, âm thanh chất chứa một sự độc chiếm không thèm che giấu.
 
Thừa An Hầu đứng ở phía sau nghe thấy thế thì run bắn cả người, vừa mừng vừa sợ đến mức suýt chút nữa quỳ không vững. 
 
Mừng vì gả được con gái cho quyền thần đệ nhất kinh thành, sợ vì cái danh "chó săn máu lạnh" của ta có thể làm con gái lão tổn thọ mất mấy năm.
 
Ngay trên đỉnh đầu ta, chả biết từ lúc nào, cái đống chữ vàng c hết tiệt kia lại bắt đầu ùn ùn kéo đến, lơ lửng ngay giữa triều đình nghiêm trang:
 
[Aaaa! Anh Thẩm bá đạo quá! Đứng trước mặt Hoàng đế mà đòi vợ dứt khoát thế kia, đúng là nam nhi đại trượng phu!]
 
[Cười chế t, nhìn mặt Thừa An Hầu kìa, lão già đang phân vân không biết nên vui hay nên khóc haha.]
 
[Diệu Diệu ở nhà chắc đang rung đùi đếm bạc rồi, sính lễ này của anh Thẩm quá khủng khiếp luôn!]
 
Ta mím chặt môi, cố lờ đi cái đống chữ đang nhảy múa trên xà nhà cung điện. 
 
Ai thèm quan tâm lão già Thừa An Hầu nghĩ gì chứ? 
 
Ta chỉ muốn nhanh chóng cầm thánh chỉ về chốt hạ cô nương vô tri kia mà thôi.
 
Hoàng đế bật cười ha hả, vung tay một cái: "Tốt! Thừa An Hầu phủ lập đại công, Lục cô nương lại là hiền thê xứng đôi với Thẩm khanh. Trẫm chuẩn tấu! Ban hôn!"
 
...
 
Nửa canh giờ sau, phủ Thừa An Hầu.
 
Ta không thèm chờ cung nhân đưa thánh chỉ tới, tự mình cưỡi thắt lưng ngựa quý, mang theo một đội Cấm quân đỏ rực cả con phố, rầm rộ tiến vào hầu phủ. 
 
Lần này ta vào phủ không phải để kiểm tra phòng hỏa, mà là mang theo sính lễ dài ba con phố để hỏi cưới.
 
Ta bước phăng phăng vào cái sân viện nhỏ hoang tàn của Lục Diệu Diệu.
 
Nàng hôm nay không thắp đèn dầu, mà đang ngồi dưới bóng râm của rặng trúc, trên người mặc một bộ y phục thô giản dị, hai tay vẫn cầm cái túi thơm nhỏ lừng khừng làm mãi không xong, đôi mắt mèo chớp chớp nhìn đống rương hòm sính lễ dát vàng dát ngọc đang được Cấm quân khiêng vào chật kín cả sân.
 
"Lục Diệu Diệu, nàng lại đang lười biếng cái gì đấy?" 
 
Ta bước tới, cái mỏ độc địa lại tự động phát huy theo thói quen, "Bổn quan mang sính lễ đến hỏi cưới, nàng ngay cả một câu chúc mừng cũng không biết nói sao? Đầu óc nàng rốt cuộc để đi đâu rồi?"
 
Lục Diệu Diệu ngẩng đầu lên nhìn ta. Nàng không hề quỳ lạy tạ ơn, cũng chẳng có vẻ gì là e thẹn của nữ nhi gia khi được ban hôn. 
 
Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc rương chứa đầy vàng ròng sáng loáng ở ngay trước mặt, nuốt nước bọt một cái rõ to, rồi ngước mắt lên cười hì hì:
 
"Ui chao, Thẩm Thống lĩnh đại nhân chu đáo quá đi mất. Ta vừa mới từ quê lên, chưa từng thấy nhiều vàng thế này bao giờ. Số vàng này... sau khi cưới xong là thuộc về ta hết đúng không đại nhân?"
 
Ta nghẹn họng, suýt chút nữa thì tức đến bật cười. 
 
Nữ nhân này... tầm mắt nàng ta chỉ có vàng với bạc thôi sao? 
 
Ta đứng lù lù một đống ở đây, đẹp trai ngời ngời trong bộ mãng bào thêu chỉ bạc, nàng không thèm nhìn, lại đi nhìn mấy thỏi vàng vô tri kia?
 
[Hahaha ch ết cười, Diệu Diệu đúng là :tiền tài che mờ con mắt" rồi, anh Thẩm đang ghen với mấy thỏi vàng kìa!]
 
[Nhìn mặt Thống lĩnh đại nhân đen xì luôn, ảnh đang nghĩ: "Ta không đáng giá bằng đống vàng đó sao?" kìa, tấu hài quá!]
 
[Kìa anh Thẩm ơi, lao vào chạm vợ đi chứ đứng đó lườm vàng làm gì nữa!]
 
Được đạn mạc nhắc nhở, trong lòng ta bỗng chốc dâng lên một cơn ngứa ngáy khôn cùng. 
 
Ta bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người xuống bằng không, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận túm lấy cổ tay nhỏ nhắn của nàng, giật phăng cái túi thơm trên tay nàng vứt sang một bên.
 
Ta một đường bá đạo vòng tay qua eo nàng, trực tiếp nhấc bổng thân hình nhỏ nhắn của nàng lên, ép nàng phải đối diện với tầm mắt của ta. 
 
Ta ghé sát tai nàng, khàn giọng thì thầm, giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng và cả sự hờn dỗi trẻ con:
 
"Lục Diệu Diệu, nàng nhìn cho kỹ vào. Toàn bộ đống vàng này là của nàng, phủ Thống lĩnh là của nàng, và cả cái mạng này của Thẩm Vô Tật ta... cũng là của nàng. 
 
Nhưng đổi lại, từ nay về sau, mắt nàng chỉ được phép nhìn một mình ta, trong lòng chỉ được nghĩ đến một mình ta. 
 
Nếu nàng dám nhìn gã nam tử khác hay nhìn đống vàng này nhiều hơn ta, ta sẽ tịch thu hết, rõ chưa?"
 
Nói xong, ta không đợi nàng trả lời, cúi đầu thô bạo ngậm lấy bờ môi mềm mại của nàng. Nụ hôn của ta dồn dập, điên cuồng như muốn trừng phạt cái sự vô tâm của nàng, mút mát lấy mật ngọt trong khoang miệng nàng, ép nàng phải vòng tay qua ôm lấy cổ ta.
 
Lục Diệu Diệu run lên một cái, nhưng nàng không hề đẩy ta ra. Khóe môi nàng khẽ cong lên, những ngón tay nhỏ nhắn lùa vào mái tóc ta, phối hợp đầy nhịp nhàng với nụ hôn của ta.
 
Trong bóng tối của rặng trúc, đạn mạc chạy qua dòng chữ cuối cùng:
 
[Á á á! Ngọt xỉu up xỉu down! Anh Thẩm nghiện vợ dính người quá rồi!]
 
[Cưới luôn đi thôi, động phòng hoa chúc thẳng tiến nào hai anh chị ơi!]
 
Ta buông môi nàng ra, hơi thở dồn dập, trán tì vào trán nàng, khàn giọng nói: 
 
"Ngày mai thánh chỉ tới, nàng ngoan ngoãn ở đây thêu khăn voan đỏ cho ta. Đừng để bổn quan bắt được nàng đang lén lút đếm bạc trốn chạy, nếu không... ta sẽ trói nàng trên giường cả đời!"
 
Lục Diệu Diệu vùi đầu vào ngực ta, khẽ "vâng" một tiếng ngọt xớt, nhưng về sau ta mới biết trong lòng nàng lại thầm nghĩ: "Trói cả đời? Để xem ai trói ai nhé, Thẩm Thống lĩnh đại nhân của ta ơi."
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo