Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

NGOẠI TRUYỆN
 
1.
 
Kinh thành năm thứ ba sau đại hôn.
 
Phủ Thống lĩnh bây giờ đã trở thành nơi "bất khả xâm phạm" nhất thiên hạ. 
 
Thẩm Vô Tật ta vẫn là vị Diêm vương mặt sắt khiến trăm quan khiếp sợ, chỉ trừ một việc: ta đã triệt để biến thành một kẻ cuồng vợ, nghiện dính vợ đến mức vô phương cứu chữa. 
 
Mỗi ngày ở nha môn, chỉ cần rảnh ra một khắc là ta lại nhớ đến vòng eo mềm mại và mùi hương bưởi của Lục Diệu Diệu đến phát điên.
 
Hôm nay là ngày rằm, ta được nghỉ phép.
 
Ta thong thả bước vào hậu viện, định bụng sẽ bế bổng cô nương vô tri kia lên rồi "khóa miệng" nàng một trận cho bõ ghét. 
 
Thế nhưng, khi đi ngang qua thư phòng khép hờ, ta bỗng khựng lại.
 
Trong phòng, Lục Diệu Diệu đang ngồi bên bàn gỗ, trên tay cầm một viên ngọc thạch kỳ lạ phát ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo. 
 
Nàng không đếm bạc, cũng không lười biếng, gương mặt nhỏ nhắn lúc này tràn ngập sự tỉnh táo, nghiêm túc và có một loại khí chất xa lạ, cao quý đến mức khiến tim ta hẫng đi một nhịp.
 
Và kinh khủng hơn, trên đỉnh đầu nàng lúc này, cái đống chữ vàng ch ết tiệt kia lại đang điên cuồng chạy qua, nhưng nội dung của nó lần này lại khiến toàn thân ta đông cứng như rơi vào hầm băng:
[Chúc mừng Ký chủ Lục Diệu Diệu đã hoàn thành xuất sắc Nhiệm vụ Công lược Quyền thần Thẩm Vô Tật!]
 
[Độ hảo cảm của Thẩm Vô Tật: 100% (Tử trung, điên cuồng chiếm hữu, nghiện đụng chạm, không thể phản bội).]
 
[Hệ thống chuẩn bị rút khỏi thế giới này. Ký chủ có muốn lựa chọn trở về Thế giới hiện đại Thế kỷ 21 hay ở lại hưởng vinh hoa phú quý?]
 
Ta đứng c hết trân ngoài cửa, tay nắm chặt đốc kiếm đến mức lòng bàn tay rớm máu.
 
Nhiệm vụ công lược? Ký chủ? Thế giới hiện đại?
 
Hóa ra... tất cả những sự vô tri, những lần mặt dày lấy lòng, những nụ cười ngọt ngào và cả cái túm áo nũng nịu của nàng từ trước đến nay... đều là giả sao? 
 
Nàng không phải là một cô nương nông thôn tội nghiệp, nàng là một "kẻ xuyên không" đến đây để hoàn thành nhiệm vụ? 
 
Nàng tiếp cận ta, dung túng cho sự thô bạo và chiếm hữu của ta, chung quy cũng chỉ vì muốn tăng độ hảo cảm để "về nhà"?
 
Một cơn điên cuồng, bạo ngược và ghen tuông dữ dội nhất từ trước đến nay bùng lên, thiêu rụi toàn bộ lý trí của ta.
 
M ẹ kiếp! Thiên hạ này ta có thể nhường, mạng này ta có thể cho, nhưng muốn rời xa ta để về cái "Thế kỷ 21" gì đó sao? Đừng hòng!
 
[Cảnh báo! Cảnh báo! Độ hắc hóa của Thẩm Vô Tật đang tăng vọt! Sát khí đạt mức nguy hiểm!]
 
[Kìa Diệu Diệu ơi, sói điên phát điên thật rồi, ảnh đang đứng ngoài cửa kìa!]
 
"Rầm!"
 
Ta không nhịn được nữa, thẳng chân đá bay cánh cửa gỗ. Thân hình cao lớn của ta như một bóng ma gấm đen ập vào phòng. 
 
Ta vung tay một cái, một luồng kình khí bá đạo trực tiếp đánh nát viên ngọc thạch trên tay nàng thành trăm mảnh.
 
Ta bước tới, đôi mắt đỏ rực vì thị huyết và hoảng loạn, một đường thô bạo vươn tay bóp chặt lấy hai cổ tay nhỏ nhắn của nàng, ép mạnh nàng lên mặt bàn, khóa chặt thân hình nhỏ nhắn của nàng dưới thân mình.
 
Ta ghé sát gương mặt đang vặn vẹo vì ghen tuông vào mặt nàng, hơi thở nóng rực, khàn giọng gầm lên như một con thú dữ bị thương:
 
"Lục Diệu Diệu! Nàng giỏi lắm! Hệ thống? Nhiệm vụ? Công lược? Hóa ra từ đầu đến cuối nàng đều lừa ta! Nàng muốn đi đâu? Nàng muốn bỏ rơi bổn quan để trở về cái xó xỉnh nào?! 
 
Ta nói cho nàng biết, cho dù là thần tiên phương nào, đã vào cửa Thẩm gia thì sinh là người của ta, c hết là ma của ta! Nàng dám rời đi, ta sẽ gi ết sạch cả cái kinh thành này, trói nàng bằng xích vàng trên giường cả đời!"
 
Ta mắng rất hung hãn, lồng ngực phập phồng thở dốc, nước mắt sinh lý vì quá sợ hãi mất đi nàng mà rơm rớm nơi khóe mắt. 
 
Tay ta siết chặt eo nàng đến mức run bần bật. Ta chờ đợi một sự hoảng hốt, một sự thú nhận hoặc một lời cầu xin từ nàng.
 
Thế nhưng, Lục Diệu Diệu không hề sợ hãi.
Nàng nằm dưới thân ta, đôi mắt mèo trong vắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang điên cuồng của ta. 
 
Bỗng nhiên, khóe môi nàng khẽ cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ, thâm sâu và đầy vẻ nuông chiều còn hơn cả mọi ngày.
 
Nàng bất ngờ dùng chút lực, những ngón tay nhỏ nhắn thoát khỏi sự kìm kẹp, lùa vào mái tóc ta, khẽ kéo đầu ta cúi xuống.
 
Nàng ghé sát tai ta, dùng chất giọng mềm nhũn, ngọt ngào nhưng chứa đựng một sự thật kinh hoàng mà cả đời này ta không ngờ tới:
 
"Thẩm Thống lĩnh đại nhân của ta ơi, ngài thông minh cả đời, sao lúc này lại ngốc thế? Ngài tưởng... nếu ta không tự nguyện mở "quyền hạn hiển thị đạn mạc" cho ngài, thì một người cổ đại như ngài có thể nhìn thấy những dòng chữ vàng đó suốt ba năm qua sao? Hửm?"
 
Oành!
 
Trong đầu ta như có mười vạn tiếng sấm nổ vang cùng một lúc.
 
Ta sững sờ buông lỏng tay, trợn tròn mắt nhìn nàng. Cái gì mà tự nguyện mở quyền hạn?
 
[Hahaha! Rốt cuộc anh Thẩm cũng phát hiện ra rồi!]
 
[Sói hoang tưởng mình là thợ săn độc chiếm con mồi, ai dè từ đầu đến cuối đều nằm trong tính toán của chị nhà hết!]
 
[Chị nhà cố tình cho ảnh xem đạn mạc để ảnh ghen, để ảnh nghiện chạm, để ảnh không thể sống thiếu chị đó!]
 
Lục Diệu Diệu nhón chân lên, chủ động ngậm lấy bờ môi đang há hốc vì kinh ngạc của ta, mút mát một chút rồi buông ra, cười híp cả mắt:
 
"Ta đã từ chối hệ thống để ở lại đây từ hai năm trước rồi, đồ sói hoang nhút nhát ạ. Bản phu nhân đã dùng cả cuộc đời này để cá cược vào ngài, ngài còn dám mắng ta, còn đòi trói ta bằng xích vàng sao?"
 
Ta đứng c hết trân tại chỗ, nhìn cô nương tinh quái dưới thân, trong lòng dâng lên một sự bất lực tột cùng nhưng kèm theo đó là một niềm hạnh phúc to lớn đến mức suýt nổ tung lồng ngực. 
 
Hóa ra, ta không phải là kẻ săn mồi. Ta... chính là chú sói hoang tự nguyện nhảy vào cái bẫy ngọt ngào của nàng, và cả đời này cũng không muốn bò ra nữa.
 
Ta nghiến răng, một đường bá đạo bế thốc nàng lên, điên cuồng hôn xuống bờ môi mật ngọt ấy, khàn giọng nói:
 
"Được lắm Lục Diệu Diệu, nàng dám bẫy ta! Đêm nay, bổn quan sẽ cho nàng biết thế nào là cái giá của việc trêu chọc Diêm vương!"
 
Trong căn phòng khép hờ, tiếng cười khúc khích của nàng hòa cùng tiếng gió xuân, dệt nên một cái kết thực sự viên mãn cho hai kẻ thâm tình.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo