2.
[Ting! Chúc mừng Ký chủ Lục Diệu Diệu đã xuyên không thành công vào truyện cổ đại. Nhiệm vụ của bạn: Công lược đệ nhất quyền thần kinh thành — Thống lĩnh Cấm quân Thẩm Vô Tật, đạt độ hảo cảm 100%.]
[Phần thưởng: Trở về thế kỷ 21 kèm theo 100 tỷ đồng tiền mặt.]
Ba năm trước, tiếng tinh tinh của hệ thống vang lên trong đầu khi tôi vừa mở mắt ra, thấy mình đang ở một vùng quê nghèo phía Nam.
Khi biết đối tượng công lược là Thẩm Vô Tật — vị Diêm vương mặt sắt, nổi tiếng giết người không chớp mắt, cái mỏ độc địa có thể mắng ch ết người, tôi đã suýt nữa thì ngất xỉu.
Nhưng vì 100 tỷ, tôi chấp nhận tiến kinh, đóng vai một đứa con gái quê mùa vô tri vừa được nhận lại của phủ Thừa An Hầu.
Ngày đầu tiên gặp Thẩm Vô Tật ở bờ tường phủ Hầu, anh ta đứng trên cao, nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi.
Lúc đó, hệ thống lấp lánh hiện lên đạn mạc. Tôi liền nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Nếu mình mở quyền hạn cho anh ta nhìn thấy đạn mạc thì sao nhỉ? Với một người cổ đại, nhìn thấy những dòng chữ biết trước tương lai và tâm tư của người khác, anh ta chắc chắn sẽ bị thao túng tâm lý!
Thế là, tôi mỉm cười ngọt ngào, nhét miếng bánh quế hoa vào tay anh ta, mắt chớp chớp làm nũng.
[Ting! Độ hảo cảm của Thẩm Vô Tật tăng: 5%. Hiện tại: 5%.]
Tôi mím môi nhịn cười. Hóa ra vị Thống lĩnh đại nhân này thích kiểu "mặt dày làm nũng" này sao?
Ngoài miệng thì lạnh lùng mắng tôi vô tri, nhưng đêm hôm đó, hệ thống thông báo anh ta đã ăn hết nửa miếng bánh quế hoa ngọt sái cổ kia.
Đúng là đồ khẩu thị tâm phi!
...
Ngày thứ hai, ở đại điện hầu phủ, khi Lục Ngọc Nhi bày kế đập vỡ bình ngọc đổ tội cho tôi.
Thẩm Vô Tật đại nhân của chúng ta bá đạo bước vào, cái mỏ hỗn của anh ta phun lời xéo xắt mắng cả phủ Hầu có vấn đề về não.
Mọi người ai cũng nghĩ tôi sẽ khóc lóc, uất ức.
Nhưng không, tôi nhìn thấy vành tai anh ta hơi đỏ lên khi liếc nhìn tôi.
Tôi liền tương kế tựu kế, mặt dày đòi ra sân đứng cạnh anh ta năm thước lẻ một tấc, vừa cắn hạt dưa vừa nhìn cái bóng lưng căng cứng như dây cung kia.
[Ting! Độ hảo cảm của Thẩm Vô Tật tăng: 20%. Kèm theo hiệu ứng: Cuồng ghen ngầm.]
Quả nhiên, chiều hôm ấy, khi gã công tử bột Vương Tiễn định sàm sỡ tôi ở hậu viện, tôi còn chưa kịp dùng võ phòng thân của thế kỷ 21 thì một vệt tàn ảnh gấm đen đã lao tới.
Thẩm Vô Tật giống như một con sói điên bị dẫm phải đuôi, thô bạo đánh gãy quạt của gã, sát khí ngút trời tống cổ gã đi.
Lúc anh ta quay lại mắng xối xả vào mặt tôi rằng "bị mù", "danh tiết vứt cho chó ăn", tôi liền tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách xuống bằng không, túm chặt lấy vạt áo triều phục của anh ta rồi giật giật, ngước mắt mèo làm nũng: "Tại vì ta biết đại nhân lợi hại sẽ bảo vệ ta mà..."
Trời ơi, bồ không biết đâu, lúc đó mặt anh ta hóa đá toàn tập, cái tai đỏ lựng lên như tôm luộc, sau đó quay người chạy trốn suýt vấp ngã vào hòn non bộ.
[Ting! Độ hảo cảm tăng vọt: 50%. Thẩm Vô Tật đã rơi vào bẫy ngọt ngào!]
...
Kể từ đó, đêm nào vị Thống lĩnh đại nhân chính trực của các người cũng thuần thục leo tường vào phòng củi của tôi.
Anh ta tưởng anh ta giấu kỹ lắm. Mỗi lần vào phòng đều bày ra bộ mặt Diêm vương, mở mồm là mắng tôi mặc mỏng manh câu dẫn ai, mắng tôi đầu óc chứa nước cốt dừa.
Nhưng tay anh ta thì sao? Tay anh ta tự động bọc chăn ấm cho tôi, cung kính dùng nội lực sưởi chân cho tôi, rồi một đường bá đạo ôm ghì tôi vào lòng, hít hà cổ tôi như một chú cún bự nghiện chủ.
Tôi chỉ cần nhíu mày một cái vì đau, anh ta liền luống cuống nới lỏng tay ngay lập tức.
Cái trò "ngày làm chính nhân quân tử mắng nhiếc, đêm làm hái hoa tặc dính người" này của anh ta, tôi đọc vị vanh vách trong lòng.
Ban ngày anh ta mắng tôi "quê mùa, thô kệch, bẩn mắt" trước mặt Lục Ngọc Nhi, tôi liền giả vờ run vai khóc lóc để phối hợp diễn kịch, chứ thực ra là đang bận nhịn cười đến mức nội thương!
Cho đến cái đêm trước đại tiệc, anh ta lo lắng cho tính mạng của tôi đến mức phát điên, ép tôi đi trốn, còn vụng về, dồn dập hôn tôi như muốn khắc sâu vào xương tủy.
Ánh mắt chiếm hữu điên cuồng pha lẫn sự hoảng sợ của anh ta lúc đó đã khiến trái tim tôi hoàn toàn lỗi nhịp.
Tôi nhận ra, mình không chỉ làm nhiệm vụ nữa.
Tôi thực sự yêu con sói hoang hay tự vả mặt này mất rồi.
Vì vậy, tôi chủ động hôn anh ta, bảo anh ta ngày mai đến cưới tôi.
Trận chiến trên đại điện, tôi ung dung đóng vai thỏ trắng ngây thơ để anh ta đứng ra dẹp loạn, vả mặt Thái tử và Lục Ngọc Nhi tanh tách.
Khi anh ta danh chính ngôn thuận mang sính lễ khổng lồ đến hỏi cưới, nhìn anh ta ghen lồng ghen lộn với mấy thỏi vàng, tôi vừa buồn cười vừa hạnh phúc.
Đêm động phòng, rồi đến chuỗi ngày sau đại hôn, anh ta dính tôi như sam, hở ra là đòi "trói trên giường cả đời".
Cho đến hôm nay, khi anh ta phát hiện ra sự thật về đống đạn mạc và hệ thống, nhìn con sói điên kia đỏ rực mắt vì hoảng loạn, sợ tôi biến mất trở về thế kỷ 21, tôi liền biết mình đã thắng tuyệt đối.
Tôi ôm lấy cổ anh ta, chủ động dâng lên nụ hôn ngọt ngào nhất: "Ta đã từ chối hệ thống để ở lại với ngài rồi, đồ ngốc ạ."
100 tỷ đồng tiền mặt rất quyến rũ, nhưng làm sao bằng một đời một kiếp được ở bên cạnh vị phu quân vừa ngầu, vừa mỏ hỗn nhưng lại nghiện vợ đến điên cuồng này chứ?
Ai là thợ săn, ai là con mồi, giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Vì cả đời này, thỏ trắng tôi nguyện ý nuôi con sói hoang này trong lòng mình mãi mãi.
[HOÀN]