Thư tình thất lạc - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

5


Bùi Nhược An nhìn có vẻ thật sự rất thích Tống Khiêm.


Nhìn dáng vẻ cô ta mặt đỏ bừng, đưa cho tôi bức thư tình mà cô ấy đã viết rất lâu, tôi bỗng cảm thấy chính mình mới là vai phản diện trong cuốn tiểu thuyết này.


Vừa nãy, Bùi Nhược An còn kéo tôi cùng lập kế hoạch theo đuổi Tống Khiêm.


Tôi đã kể cho cô ấy tất cả những việc nữ chính từng làm trong truyện nhưng theo chiều ngược lại.


“Chị làm sao biết Tống Khiêm thích những cô gái nóng bỏng, gợi cảm vậy?”


Bùi Nhược An ngồi xuống cạnh tôi, đầy tin tưởng.


Tôi bịa đại: “Tôi nghe người ta nói đấy, con trai ai mà chẳng thích mấy cô gợi cảm.”


Bùi Nhược An suy nghĩ một lúc, có vẻ thấy rất hợp lý, đỏ mặt liên tục gật đầu.


Dễ lừa thật sự.


Hoàn toàn không giống nữ phụ độc ác, điên cuồng trong truyện.


Ngay lúc cô ta chuẩn bị giúp tôi lên kế hoạch theo đuổi Bùi Ứng Hàn, thì Bùi Ứng Hàn xuất hiện ở cửa.


Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, nói: “Đi theo tôi một lát.”


Giọng điệu ấy, vẻ mặt ấy…


Cứ như thể giờ tôi đi theo anh ta, thì chắc chắn sẽ là một đi không trở lại vậy.


Nhưng Bùi Nhược An thì không nghĩ như thế.


Cô ta vui vẻ kéo tôi dậy, đẩy đến trước mặt Bùi Ứng Hàn, rồi còn cố tình nháy mắt mờ ám với tôi.


Nháy cái đầu cô ấy!


Nhìn anh trai cô đi, cái kiểu này thì có nổi tí mập mờ nào không?


Trước khi tôi đi, cô ta còn ghé sát tai tôi thì thầm: “Em nói rồi mà, anh em là kiểu ngoài lạnh trong nóng lắm.”


……


Tôi thấy rõ sống lưng Bùi Ứng Hàn phía trước khựng lại một cái.


Lưng anh ta khựng rồi, người chết chẳng phải là tôi sao?


Tôi cười gượng mấy tiếng, vội vàng chữa cháy: “Không có không có, anh em tốt mà, cái này gọi là ngoài lạnh trong ấm.”


Từ đồng nghĩa với “ngoài lạnh trong nóng” chắc là vậy nhỉ?


Đúng không?


“Ái chà, chị đúng là yêu anh em sâu đậm quá rồi.”


???


Không phải đâu, em gái à.


Tôi còn chưa kịp phản bác, Bùi Ứng Hàn phía trước đã quay đầu nhìn tôi.


Không cần nói gì, tôi đã lập tức xách chân chạy theo.


Tôi đi theo anh ta rẽ vào một căn phòng ở cuối hành lang.


Vừa bước vào, anh ta đã quay lại đóng sập cửa lại.


Thật khiến người ta khó mà không nghĩ ngợi linh tinh.


Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ xa nghĩ gần thì Bùi Ứng Hàn đã lạnh giọng nói: “Nếu cô dám giở trò gì với Nhược An, tôi tuyệt đối không tha.”


Tôi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh ta, liền chạm phải ánh mắt u tối, lạnh lẽo ấy.


Nói xong, anh ta ném một bức thư vào người tôi.


Tôi vừa đón được thì anh ta đã đưa tay bóp lấy cằm tôi.


“Diệp Giản.” Giọng anh ta trầm thấp mà lạnh lẽo, nghe rợn cả người: “Tránh xa Tống Khiêm ra.”


“Cũng tránh xa Nhược An ra.”



6


Bức thư tình rõ ràng đã bị Bùi Ứng Hàn ném vào thùng rác, vậy mà lại quay về tay tôi.


Bức thư vốn dĩ chưa được mở, giờ đã bị bóc ra.


Hai chữ “Tống Khiêm” ngay đầu thư vô cùng nổi bật.


Bùi Ứng Hàn đã đọc rồi.


Cằm tôi bị anh ta bóp chặt đến không nhúc nhích nổi, tôi chớp chớp mắt nhìn bức thư dưới đất.


“Anh hiểu lầm rồi.” Đầu tôi xoay tám trăm vòng trong một giây.


“Là cầm nhầm đấy, đây đâu phải thư của tôi.”


Tôi trợn mắt nói dối: “Thật đấy, bức thư của tôi là viết cho anh.”


Vì mạng sống, cái gì tôi chả dám nói?


“Tôi đã thích anh từ lâu rồi.” Tôi nhìn anh ta đầy thành khẩn. “Chẳng lẽ anh không cảm nhận được sao?”


“Tôi cảm nhận được.”


Giọng nói đó vang lên ngoài cửa là của Bùi Nhược An.


Làm tôi giật cả mình.


Ngay lúc Bùi Ứng Hàn buông cằm tôi ra, thì Bùi Nhược An đã đá tung cửa phòng xông vào.


Đúng là bạo lực.


Tôi xoa cái cằm vẫn còn hơi đau, cảm thấy hai anh em này quả nhiên cùng một kiểu.


Bùi Nhược An kéo tôi ra sau lưng, nhìn Bùi Ứng Hàn đầy tức giận: “Anh sao lại nghĩ xấu cho chị Giản như vậy? Chị ấy còn hỏi em sở thích của anh, nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng anh kia mà!”


Ánh mắt Bùi Ứng Hàn khẽ lóe lên, nhìn về phía tôi đang nép sau lưng cô ấy.


Tôi cũng chớp mắt lia lịa, vội gật đầu.


Không quan tâm tôi có thật sự muốn lấy lòng anh ta hay không, thì đúng là tôi đã hỏi qua sở thích của anh ta.


Là thật.


Cuối cùng, chính Bùi Nhược An đưa tôi về nhà.


Lúc xuống xe, cô ta nắm lấy tay tôi, vô cùng chân thành nói: “Chị Giản, chị đừng giận nha.”


“Anh em là vì nghĩ không ai thật lòng thích ảnh, nên mới suy nghĩ nhiều như vậy, chứ ảnh thật ra cũng tốt lắm.”


Nói sao nhỉ.


Đọc hết cả cuốn tiểu thuyết rồi, tôi thật sự không nhìn ra được Bùi Ứng Hàn có điểm nào là người tốt.


Nhưng bây giờ bầu không khí đẩy tới mức này rồi, tôi chỉ đành gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi không giận.”


Tôi cũng đâu dám giận.


Giờ thì hay rồi.


Tôi không những chẳng nói được một câu nào với Tống Khiêm, mà còn bị vướng ngày càng chặt với hai anh em nhà họ Bùi.


Cầm thư tình Bùi Nhược An đưa, tôi vừa đi về phía lớp Tống Khiêm vừa nghĩ: hôm nay nhất định phải tạo chút quan hệ với cậu ấy.


Thư tình của cô ta tôi đã đọc từ hôm qua, không ký tên.


Chỉ cần không nói cho Tống Khiêm biết là ai viết, thì cậu ấy nhất định sẽ nghĩ là do tôi viết.


Ngay lúc tôi vui mừng đưa thư tình cho Tống Khiêm, cậu ấy nhìn thư rồi nhíu mày hỏi tôi: “Gửi cho Bùi Ứng Hàn à?”


Tôi quên mất.


Quên mất là cả thế giới đều biết tôi đang theo đuổi Bùi Ứng Hàn, bao gồm cả Tống Khiêm.


“Không phải, là cho cậu.” Tôi vội vàng giải thích.


Nói xong ngẩng đầu, tôi liền nhìn thấy Bùi Nhược An đang đứng bên hành lang phía đối diện.


Đôi mắt cô ta long lanh, vành tai đỏ bừng.


Vừa mong chờ lại vừa lo lắng nhìn về phía này.


Tôi hoàn hồn lại, thấy Tống Khiêm có vẻ muốn nói gì đó mà lại thôi, tôi như bị ma xui quỷ khiến chỉ về phía Bùi Nhược An: “Là Bùi Nhược An viết đó, viết rất lâu rồi, cậu đọc đi.”


“Cô đúng là Lôi Phong sống lại.” Hệ thống châm chọc tôi.


“Mày thì biết cái gì? Tao chỉ không muốn lừa người thôi.”


“……”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo