Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Từ sau khi tôi giúp Bùi Nhược An đưa thư tình cho Tống Khiêm, ánh mắt cô ấy nhìn tôi như nhìn người thân vậy.
Ba lần bảy lượt kéo tôi về nhà chơi.
Hôm đó, cô ấy kéo tôi vào phòng, lôi ra một bộ đồ từ trong tủ.
“Cho chị này, em mua riêng cho chị đó.” Cô ấy cười ngây thơ vô cùng.
“Cái này sao mà được…” Tôi đón lấy, vừa nhìn rõ đã trợn tròn mắt.
Một chiếc váy hai dây màu tím.
Chưa mặc đã biết đây là kiểu váy quyến rũ hết mức.
Tôi vội đưa trả: “Thôi thôi thôi, không cần đâu, cái này không hợp.”
“Cái gì mà không hợp chứ, chị tốt với em vậy, em mua cho chị bộ đồ có gì đâu.”
Không phải là không hợp theo cái nghĩa đó!
Tôi cố gắng giải thích: “Mình còn đang học lớp mười một, mặc đồ này chắc chắn sẽ bị nói cho coi.”
“Có mặc ra ngoài đâu, chỉ thử trong nhà thôi mà.” Vừa nói cô ấy vừa đẩy tôi vào nhà tắm: “Chị mặc cái này nhất định sẽ rất đẹp, chị thử đi mà.”
Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt.
Lại nhìn chiếc váy trong tay, trông đã thấy… quyến rũ.
Nuốt một ngụm nước bọt, tôi vẫn ngoan ngoãn thay đồ.
Chỉ là tôi không ngờ được, khi tôi mở cửa bước ra, người đứng trước mặt lại là Bùi Ứng Hàn.
Anh ta đang đứng dựa vào khung cửa, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại.
Ánh mắt lạnh nhạt dường như khựng lại một chút.
Khoảnh khắc ấy, một luồng khí nóng dồn thẳng lên đầu tôi.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Im lặng.
Im lặng là vàng.
Ngay khi tôi sắp chết chìm trong bầu không khí xấu hổ này, tôi giả vờ trấn tĩnh hỏi: “Nhược… Nhược An đâu?”
Đúng lúc đó, Bùi Nhược An không biết từ đâu nhảy ra.
Cô ấy nhìn tôi, hai mắt sáng rực.
“Đẹp quá đi, chị Giản.” Cô ấy kinh ngạc bước đến, khoác lấy tay tôi rồi quay đầu hỏi Bùi Ứng Hàn: “Đẹp không, anh?”
Như mới hoàn hồn, Bùi Ứng Hàn cụp mắt xuống một chút.
“Bình thường.” Anh ta nói xong liền quay người bỏ đi.
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, mà tôi thấy tai anh ta… hơi ửng hồng.
Nghe câu đó xong, tôi càng xấu hổ.
“Nhược An… Hay là chị thay lại đồ cũ đi…”
Vừa nói xong tôi liền quay người định đi thay, nhưng bị Nhược An kéo lại.
“Hôm nay là sinh nhật anh em, chị cứ mặc cái này đi, lát nữa về thay là được rồi.”
Vừa nói cô ấy vừa lôi tôi ra ngoài.
Tôi bị kéo xuống tầng, lúc này mới phát hiện bàn ăn đã được bày đầy đồ ăn.
Trên xe đẩy còn có một cái bánh sinh nhật ba tầng.
Đúng thật là sinh nhật của Bùi Ứng Hàn.
Nhưng biệt thự thì vẫn lạnh lẽo đến mức chẳng giống sinh nhật chút nào.
“Ba mẹ em đâu?” Tôi nhỏ giọng hỏi Bùi Nhược An.
Cô ấy vốn còn cười hí hửng kéo tôi đi ăn, nghe tôi hỏi thì mặt lập tức trắng bệch.
Cô ấy quay lại nhìn tôi, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng: “Nhà em không có ba mẹ.”
Có lẽ cảm thấy vẻ mặt mình quá đáng sợ, cô ấy dịu lại một chút, rồi nói thêm: “Chị Giản, nhà em chỉ có em với anh hai, mỗi năm sinh nhật chỉ có hai anh em bọn em.”
“Năm nay chị cùng bọn em ăn sinh nhật, anh em chắc chắn sẽ vui lắm.”
Câu này nghe thế nào cũng thấy có chút xót xa.
“Nhưng chị không biết…” Tôi ngại ngùng: “Chị đâu có chuẩn bị gì…”
“Chị không cần chuẩn bị gì đâu, chỉ cần cùng em ăn sinh nhật với anh em là được rồi.”
Nghe cô ấy nói vậy, tôi càng cảm thấy chua xót.
Trong đầu tôi bỗng loé lên một ý.
“Em đợi chị một chút.”
Tôi nhấc váy chạy “lạch bạch lạch bạch” lên lầu.
Khi tôi ôm theo hũ hạc giấy đã gấp rất lâu từ trong cặp chạy xuống, liền đụng phải Bùi Ứng Hàn cũng đang chuẩn bị xuống lầu.
Hạc giấy trong lọ thủy tinh rơi đầy đất.
Tôi vội cúi xuống nhặt, thì nghe Bùi Ứng Hàn hỏi: “Cái này là gì?”
“Quà sinh nhật cho anh.”
Anh ta cũng cúi người nhặt giúp, ngón tay thon dài kẹp lấy một cánh hạc: “Chỉ có thế?”
Tôi khựng lại.
Đúng vậy.
Tôi quên mất, hạc giấy này với tôi có ý nghĩa đặc biệt, nhưng với anh ta chỉ là một mớ giấy vụn.
Phản diện đúng là chẳng đáng để thương hại.
Tự dưng tôi thấy tủi thân, nhặt hạc càng nhanh hơn.
Lúc đó, Bùi Nhược An nghe tiếng động chạy tới, vừa thấy đống hạc liền hét lên: “Chị Giản, đây không phải hạc chị gấp suốt mấy đêm để ước điều quan trọng nhất sao?”
Bên cạnh, tay Bùi Ứng Hàn đang cầm hạc cũng cứng lại.
“Ừ.” Tôi cúi đầu, nhặt xong hết rồi mới đứng dậy, cầm lại con hạc trong tay anh ta bỏ vào lọ.
Ước nguyện sống lâu trăm tuổi của tôi không biết quan trọng hơn bao nhiêu lần so với mong muốn của một tên phản diện.
Đáng lẽ tôi không nên bốc đồng như vậy.
Ngay lúc tôi định xin phép về, Bùi Ứng Hàn bất ngờ từ phía sau đưa tay lấy đi cái lọ trong tay tôi.
Ngón tay anh ta lạnh toát, chạm vào cổ tay tôi còn hơi run một cái.
Tôi theo phản xạ quay đầu nhìn anh ta.
Anh ta cầm lấy lọ thủy tinh, quay người bước đi, giọng mang theo chút ghét bỏ: “Đã bảo là quà cho tôi, thì đưa tôi đi.”