Thư tình thất lạc - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8


Bùi Nhược An nói, Bùi Ứng Hàn từ trước đến nay chưa từng tổ chức sinh nhật.


Sinh nhật hằng năm đều là một tay cô ấy chuẩn bị, nhưng anh ấy chưa bao giờ tham dự.


Năm nay là lần đầu tiên, anh ấy nhận quà sinh nhật, còn chịu xuống lầu ăn cơm cùng.


“Anh ấy vì sao không tổ chức sinh nhật?” Tôi vừa thay chiếc váy ra, vừa hỏi Bùi Nhược An đang ở ngoài cửa.


Đáp lại tôi là một khoảng lặng.


Lặng đến mức tôi chỉ có thể nghe được tiếng quần áo sột soạt trên người mình.


Tôi tưởng Nhược An có việc gì đó nên rời đi rồi, ai ngờ khi mở cửa ra, cô ấy vẫn đứng đó.


Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.


Trong đôi mắt tròn xoe ấy, ánh lên một chút sát khí không hợp với gương mặt.


À không đúng.


Tôi quên mất cô ấy vốn là một nữ phụ độc ác trong truyện.


Cô ấy khẽ nói: “Bởi vì khi mẹ sinh anh hai, suýt chút nữa đã bóp chết anh ấy.”


Giọng nói rất nhẹ, như thể chỉ đang kể một chuyện vặt vãnh.


Nhưng tôi thì sợ đến mức chiếc áo đang cầm rơi xuống đất.


“Bà ấy không cần anh ấy.”


“Cũng không cần em.”


Trong truyện, thật ra phần nói về gia cảnh của hai anh em nhà họ Bùi không nhiều, hoặc có thể là lướt qua quá nhanh, tôi không để ý.


Thế nên tôi chưa từng nghĩ họ lại có một quá khứ như vậy.


“Nhưng giờ thì ổn rồi.” Cô ấy bất chợt nở nụ cười, ôm chầm lấy tôi. 


“Giờ anh có chị, chị thích anh như vậy, chắc chắn sẽ khiến anh vui lên.”


Tôi…


Tự dưng cảm thấy tội lỗi trào dâng.


Lúc ra về, tôi bảo Bùi Nhược An đợi mình một chút.


Tôi đi đến trước cửa phòng làm việc, gõ cửa.


Đợi một lúc cũng không thấy ai ra mở.


Đúng lúc tôi vừa quay người định đi thì cánh cửa mới mở ra từ bên trong.


Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Bùi Ứng Hàn có chút uể oải.


Anh ta nhìn tôi, ánh mắt tối đen như nước đọng: “Còn chuyện gì sao?”


Tôi chớp chớp mắt, nhìn thấy lọ hạc giấy đặt trên bàn làm việc phía sau, qua cánh tay đang chống lên khung cửa của anh ta.


“Bà nội tôi nói, chỉ cần thành tâm thành ý gấp đủ chín trăm chín mươi chín con hạc giấy, rồi ước vào đúng ngày sinh nhật thì điều ước chắc chắn sẽ thành hiện thực.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, nghiêm túc nói.


“Tôi đã gấp rất thành tâm, nên hôm nay anh nhất định phải ước điều gì đó thật tốt.”


Đôi mắt đen kịt của anh ta khẽ lay động.


Như thể không nhận ra tôi, anh ta nhìn tôi rất lâu.


“Diệp Giản.” Giọng anh ta trầm khàn, thấp đến khó nghe.


“Ừm?”


“Là em tự mình đến chọc vào tôi trước đó.”



9


Tôi cứ lăn qua lộn lại trên giường tới tận nửa đêm cũng không hiểu nổi câu nói của Bùi Ứng Hàn rốt cuộc có ý gì.


Không lẽ là do quà tôi tặng quá đơn giản nên chọc giận tên phản diện độc ác kia rồi?


Không được.


Xem ra tôi phải tìm một món quà khác để đưa cho anh ta mới được.


Đúng lúc tôi đang vò đầu bứt tai nghĩ xem nên tặng gì cho Bùi Ứng Hàn thì Bùi Nhược An tới.


Nhìn thấy con bé, tôi như thấy cứu tinh.


Nhưng chưa kịp hỏi han gì, nó đã đỏ mặt, ghé sát lại nói nhỏ với tôi: “Hôm nay em hẹn Tống Khiêm dạy kèm cho em đó.”


Tôi trợn tròn mắt.


Ủa?


Mới có mấy hôm không gặp, nó đã chủ động tấn công rồi sao?


Nó hẹn Tống Khiêm, thế còn tôi phải làm sao?


“Chị Giản có muốn đi cùng em không?” Nó cười toe toét, nhìn tôi.


Cười thật lòng.


Thật lòng tới mức khiến tôi thấy có lỗi.


Nó coi tôi là quân sư tình trường, còn tôi thì chỉ muốn đào góc tường nhà nó.


Cái cảm giác áy náy đó bị dập tắt gần hết sau khi tan học, lúc tôi thấy nó từ nhà vệ sinh bước ra trong một bộ đồ suýt nữa làm tôi ngừng thở.


Tôi liếc trái liếc phải, vội cởi áo đồng phục của mình khoác lên cho nó: “Em mặc cái gì thế này?”


Với tư cách là nữ phụ phản diện, tác giả đã ban cho nó một thân hình cực kỳ bốc lửa.


Mà lúc này nó lại mặc một chiếc áo croptop quây ngực với quần short jeans siêu ngắn, nhìn thôi đã thấy chảy máu mũi.


“Không phải chị bảo là Tống Khiêm thích kiểu này sao?” Nó chớp chớp mắt nhìn tôi.


Tôi nói hồi nào?


“Chị bảo con trai đều thích kiểu sexy nóng bỏng.” Nó tỏ vẻ ngây thơ, ghé sát tai tôi thì thầm: “Ban đầu em còn tưởng chị nói sai, nhưng hôm qua chị mặc cái váy kia, anh em rõ ràng là rất thích.”


Tôi vốn không nghĩ nhiều, nghe câu đó xong, mặt liền đỏ bừng.


“Em... em... đừng nói bậy, anh em đâu có...”


Tôi còn chưa nói xong thì nó đã gạt áo đồng phục tôi khoác ra, vỗ vỗ vai tôi.


“Chị Giản yên tâm, hôm nay em nhất định sẽ cưa đổ Tống Khiêm, tuyệt đối không làm chị mất mặt.”


Cảm ơn em.


Chị chẳng thể nào yên tâm nổi.


Không chỉ tôi không yên tâm, Bùi Ứng Hàn cũng vậy.


Không biết từ lúc nào anh ta đã ngồi xuống bên cạnh tôi, toàn thân toát ra khí lạnh cấm người lạ lại gần.


Sợ bị vạ lây, tôi vội vàng giải thích: “Tôi có ngăn cản rồi, nhưng nó không chịu nghe.”


Anh cúi đầu nhìn tôi.


Tôi im miệng.


Đúng lúc đó, ở phía không xa, Tống Khiêm lần đầu tiên chủ động cởi áo đồng phục của mình khoác lên cho Bùi Nhược An.


Trời ạ!?


Tình tiết này có gì đó sai sai!


Sai thật rồi!


Tôi hoảng quá túm lấy tay áo của Bùi Ứng Hàn: “Anh không định ngăn cản gì à?”


“Ngăn cản cái gì?”


Anh ta cúi mắt nhìn tôi đang níu tay áo anh ta, đôi lông mày hơi nhíu lại: “Hay là cô muốn đổi chỗ với Nhược An?”


Câu này còn lạnh hơn cả câu trước.


Lạnh tới mức tay tôi run lên.


Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, cười gượng hai tiếng.


“Tôi chỉ sợ rau sạch bị heo nó phá thôi mà.”


Xin lỗi nha Tống Khiêm.


So với tình cảnh của tôi lúc này, làm heo cũng không quá đáng lắm đâu.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo