Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Bùi Nhược An thật sự đã thân thiết hơn với Tống Khiêm rồi.
Tin này sốc đến mức tôi chưa kịp chấp nhận, quyết định tranh thủ hỏi ý kiến hệ thống cho chắc.
Nhưng hệ thống hình như không mấy hào hứng.
“Đây đều là nhờ cô còn gì, nữ chính còn chưa xuất hiện, mọi chuyện đều có thể xảy ra.” Giọng máy lạnh lùng mà có phần chán nản vang lên. “Cô cũng khá thân với Bùi Ứng Hàn còn gì?”
Tôi...
Tự nhiên thấy hơi áy náy.
“Cũng không hẳn là thân lắm...” thật ra chính tôi cũng không chắc chắn. “Tôi chỉ sợ ảnh hưởng đến mạch truyện sau thôi mà.”
“Ồ? Mạch truyện vẫn còn để phát huy nữa à?”
Tôi nghe rõ câu nói đầy mỉa mai đó.
Tôi là người không chịu được đả kích, lại còn bị cái máy không cảm xúc này chọc tức, lần này nhất định phải phản pháo cho biết tay.
Tại sao trong truyện Tống Khiêm lại thích Cố Tiểu Tiểu đến vậy?
Chẳng phải vì Cố Tiểu Tiểu tận tâm chăm sóc bà nội anh ta ở viện dưỡng lão sao?
Câu hỏi này tôi cũng biết trả lời!
Tôi đặc biệt chọn dịp cuối tuần mà Tống Khiêm sẽ tới viện dưỡng lão, đăng ký làm tình nguyện viên trước.
Theo manh mối trong truyện, tôi nhanh chóng tìm được phòng của bà nội Tống Khiêm.
Khi tôi đang chỉnh lại tóc chuẩn bị vào, một ông lão gọi tôi lại:
“Cô bé, có thể đẩy tôi ra ngoài tắm nắng được không?”
Tôi quay đầu nhìn, thấy ngay ông cụ ngồi xe lăn ở phòng đối diện.
Nhìn lại phòng bà nội Tống Khiêm, bà vẫn đang ngủ.
Vậy tôi đợi lát nữa vào cũng được.
“Được thôi.”
Ông cụ rất thích nói chuyện.
Ông cười nói với tôi: “Tôi cũng có một đứa cháu gái, tuổi cũng bằng cô đấy.”
Lúc ông nói vậy, tôi chẳng nghĩ nhiều.
Thế nên khi thấy Cố Tiểu Tiểu đang cắt hoa quả cho bà nội Tống Khiêm, tôi thật sự đứng hình.
“Đây là cháu gái tôi, Cố Tiểu Tiểu…” ông cụ giới thiệu với tôi: “Cô nói mình học trường Trung học số Hai, cháu tôi cũng sắp chuyển qua trường đó rồi.”
Trời ơi!
Nữ chính xuất hiện rồi!
Cố Tiểu Tiểu mặc bộ váy dài trắng thuần cotton, khoác thêm chiếc áo len mỏng, tóc mềm mại buông sau lưng, gió ngoài cửa sổ thổi qua, vài sợi tóc bay nhẹ trên ngực cô.
Cô ấy mỉm cười dịu dàng, nói với tôi: “Chào chị, cảm ơn chị đã đẩy ông ngoại em đi tắm nắng.”
Quá xinh đẹp luôn!
Quả đúng là nữ chính.
“Kh… không có gì đâu.” Tôi lúc đó còn chưa kịp phản ứng lại.
Ai mà chẳng thích gặp người như vậy cơ chứ?
Quả thật quá hoàn hảo.
Không còn gì để chê.
11
Khoan đã.
Có gì đó sai sai!
Cố Tiểu Tiểu rõ ràng là cuối học kỳ hai lớp 12 mới chuyển trường mà?
Giờ còn chưa hết học kỳ một cơ mà!
“Vì cô lề mề với làm loạn, nên diễn biến mới bị chị bẻ cong hết cả.” Hệ thống giải thích bằng giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.
Tôi chửi thề một câu trong lòng.
Cố Tiểu Tiểu đã xuất hiện rồi, tôi còn chơi bời gì nữa đây!?
“Phân khó nuốt, mạng khó giữ đấy ký chủ ạ.”
…
Tôi còn chưa kịp nghĩ cho ra kế hoạch đối phó lâu dài, thì Cố Tiểu Tiểu đã thật sự chuyển trường rồi.
Y chang như trong truyện, cùng lớp với Tống Khiêm.
Bùi Nhược An nằm dài ra bàn tôi, ghé sát lại: “Nghe nói con bé Cố Tiểu Tiểu gì đó đẹp lắm, hay là tụi mình đi ngó thử đi?”
Nói rồi kéo tôi chạy một mạch lên tầng.
Nhìn dáng vẻ háo hức của em ấy, tôi biết ngay người em ấy muốn nhìn không phải Cố Tiểu Tiểu, mà là Tống Khiêm.
Tụi tôi vừa lên tới tầng thì ở ngay khúc cua cầu thang, đụng trúng Cố Tiểu Tiểu.
Cô ấy lùi lại một bước, cúi đầu nhìn đôi giày bị dẫm trúng của Bùi Nhược An rồi nói: “Xin lỗi nha, mình không cố ý.”
Nắng như dồn hết lên người cô ấy, khiến cô ấy trông vừa trong sáng vừa vô tội.
“Không cố ý? Cậu biết đôi giày này bao nhiêu tiền không?” Bùi Nhược An lập tức thay đổi thái độ, giọng lạnh hẳn.
Tôi khựng lại.
Câu này... nghe quen ghê.
Hình như đúng là trong truyện, lần đầu họ gặp nhau cũng thế này.
Cố Tiểu Tiểu hơi cắn môi, ánh mắt đầy hối lỗi: “Thật sự xin lỗi, giày bao nhiêu tiền để mình đền.”
“Cậu đền nổi?” Bùi Nhược An còn chưa nói hết câu thì tôi đã vội vàng bịt miệng em ấy lại.
“Không sao đâu, cô ấy đâu có cố ý…” tôi cười xòa với Cố Tiểu Tiểu rồi nhanh chóng kéo Nhược An đi xuống cầu thang.
Đến khi xuống hẳn tầng dưới, Bùi Nhược An mới như sực tỉnh.
Em ấy chớp chớp mắt nhìn tôi: “Chị Giản, tụi mình không phải lên trên lầu à? Sao lại xuống rồi?”
Làm bộ ngơ ngác với chị nữa cơ chứ.
“Hễ đứng cạnh nữ chính thì nữ phụ độc ác sẽ bị hệ thống cưỡng chế tính cách.”
Hệ thống dửng dưng nói: “Cô cũng thế thôi. Tất cả vai phụ ở đây đều sẽ thế.”
Cho nên, tôi mới luôn cảm thấy quý mến Cố Tiểu Tiểu, luôn muốn đối xử tốt với cô ấy vô điều kiện.
Tức là chỉ cần tránh xa nữ chính, tụi tôi mới có thể làm chính mình.
Vô lý thật sự!
“Tụi tôi ai cũng là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình, tại sao phải làm nền cho người khác?”
“Vì đây là một cuốn tiểu thuyết.”
Vì đây là tiểu thuyết.
Nên bất kể Bùi Nhược An thường ngày ngây thơ đáng yêu thế nào, chỉ cần gặp Cố Tiểu Tiểu là sẽ lập tức hóa thân thành nữ phụ ác độc.
Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bùi Nhược An đang học thể dục ngoài sân, vừa chạy vừa vẫy tay cười hớn hở với tôi.
Nhìn mà phát ngốc thật.
“Nhiệm vụ của cô là phải chinh phục nam chính, hoàn thành nhiệm vụ thì cô sẽ thành nữ chính, và mọi người sẽ là nền cho cô.” Hệ thống lặp lại cái lý thuyết tẩy não nó dùng cho bao người.
Còn tôi.
Tôi đã cài app chống lừa đảo.
Rất khó bị tẩy não đấy nhé.