Thư tình thất lạc - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12


“Chị Giản, em thấy dạo này Tống Khiêm cứ là lạ sao á.” Bùi Nhược An xoay xoay cây bút trên tay: “Mấy lần ở trường, anh ấy nhìn em kiểu như không quen biết ấy.”


Tôi cúi đầu nhìn đống bài tập trước mặt, không nói gì.


Lạ gì đâu, đơn giản là vì anh ta sắp thành nam chính của Cố Tiểu Tiểu rồi.


“Cả anh em cũng thế…” Nhược An nghiêng đầu nhìn tôi: “Anh ấy cũng hơi kỳ kỳ.”


Tôi khựng lại.


“Chị không để ý à? Mấy hôm nay anh ấy không còn đi học về chung với tụi mình nữa.”


Nghe đến đây, tôi mới chợt nhớ ra. 


Trong truyện, Bùi Ứng Hàn dành cho Cố Tiểu Tiểu một thứ tình cảm mơ hồ, sâu kín.


Chẳng lẽ vì sự xuất hiện của nữ chính, anh ấy cũng đang dần dần bị cuốn vào mạch truyện?


Để kiểm chứng suy đoán đó, hôm sau tôi không rủ Nhược An đi cùng, mà lén nấp ở hành lang tầng cao ba, gần lớp 12.


Quả nhiên, tôi thấy Bùi Ứng Hàn cùng bước ra khỏi lớp với Cố Tiểu Tiểu.


Chỉ khác với trong tưởng tượng của tôi là anh ấy không đi bộ về, mà bước thẳng lên một chiếc xe ô tô đen đỗ gần cổng trường.


Chiếc xe vòng vèo qua mấy con phố, rồi dừng lại trước một tiệm trà.


Tôi len lén theo sau, vừa bước lên tầng thì từ phòng phía trong vang ra tiếng đập đồ rất to.


“Bùi Ứng Hàn, mày đúng là đủ lông đủ cánh rồi nên quên mất ai đã nuôi lớn mày đúng không!” Một giọng đàn ông giận dữ gào lên.


Tôi lập tức đứng khựng lại, giả vờ đứng xem tranh treo ngoài hành lang.


“Là ông nội nuôi tôi với Nhược An lớn, tôi chưa từng dám quên…” giọng của Bùi Ứng Hàn lạnh lùng vang lên từ trong phòng. 


“Năm đó nếu không nhờ ông nội thương tình mà nhận tôi và Nhược An về, giờ tôi còn chẳng có cơ hội đứng đây nói chuyện với ông đâu.”


“Trước khi mất, ông đã để lại cho tôi 40% cổ phần công ty. Tháng trước tôi vừa đủ 18 tuổi, hôm qua cũng đã liên hệ với luật sư. Mọi chuyện sau này, luật sư của tôi sẽ làm việc với ông.”


“Thằng khốn nạn!” Lại thêm một vật gì đó bị ném mạnh xuống đất vang lên.


“Lúc trước tao đáng lẽ phải bảo mẹ mày bóp chết mày từ trong bụng!”


Toàn thân tôi chấn động.


Dù có ngốc cỡ nào tôi cũng hiểu người đàn ông đó chính là cha ruột của Bùi Ứng Hàn.


“Đáng tiếc là ông không làm vậy.” Giọng Bùi Ứng Hàn nhàn nhạt, không nghe ra được chút cảm xúc gì.


Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì cửa phòng đã bị đẩy ra.


Tôi hoảng quá liền quay lưng lại, thì bắt gặp ngay ánh mắt của Bùi Ứng Hàn, anh vẫn mặc đồng phục trường, trên trán rỉ máu đỏ.


Rõ ràng không ngờ tôi sẽ ở đây, ánh lạnh lẽo trên gương mặt anh lập tức tan đi quá nửa.


Tôi chẳng kịp nghĩ gì thêm, lao tới nắm tay anh, kéo đi thật nhanh ra khỏi đó.


Thật ra, lẽ ra tôi phải sớm hiểu ra rồi mới đúng.


Không ai vô cớ mà trở thành phản diện.


Cũng không ai sinh ra đã lạnh lùng, kiêu ngạo.



13


Bùi Ứng Hàn không chịu đi bệnh viện.


Tôi đành mua ít dung dịch sát trùng với băng gạc về, định tự băng cho anh ấy.


“Cậu nghe hết rồi à?” Bùi Ứng Hàn ngồi trên bậc thềm, ngoan ngoãn để tôi xử lý vết thương.


Vết rách khá to, nhìn thôi đã thấy đau.


Nhưng Bùi Ứng Hàn chẳng kêu lấy một tiếng.


“Tôi… không nghe thấy gì hết.” Tôi cúi đầu thổi nhẹ vào chỗ đau.


“Có đau không?”


Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi.


Ánh mắt đen láy của anh phản chiếu những tia sáng lấp lánh, giống như mặt nước sông lăn tăn sóng dưới nắng chiều.


“Diệp Giản…” anh nhẹ nhàng gọi tên tôi.


“Ừm?”


Anh lại cúi đầu nhìn về phía dòng sông trước mặt.


Gió lướt qua mặt nước, cuốn theo những gợn sóng nhỏ từng đợt từng đợt.


“Sao cậu lại đến đây?” Anh đột ngột hỏi.


Tôi đang quấn băng tay hơi lệch một chút, cố giả vờ bình tĩnh tiếp tục: “Tôi đi ngang qua.”


“Quán trà cốc rẻ nhất cũng là một vạn mà cậu nói đi ngang qua á?”


“Tôi đi ngang thấy cậu vào, sợ cậu bị lừa nên định vô cứu.” Dạo này tôi nói dối không cần nháp nữa rồi.


Chắc là lời nói dối này ngớ ngẩn quá, Bùi Ứng Hàn bất ngờ bật cười.


Anh cười lên trông rất đẹp trai, ánh đèn đường lờ mờ rọi lên người khiến anh bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, lại toát lên dáng vẻ trẻ trung, phóng khoáng.


Tôi không nhịn được nói: “Cậu nên cười nhiều hơn, cậu cười trông đẹp lắm.”


“Đẹp hơn Tống Khiêm hả?”


Đang yên đang lành lại nhắc đến Tống Khiêm làm gì chứ.


“Đẹp hơn nhiều.” Dù sao tôi cũng chưa từng thấy Tống Khiêm cười bao giờ.


Có lẽ câu này đập đúng tâm lý Bùi Ứng Hàn, đuôi mắt anh càng cong hơn, ý cười càng rõ rệt.


Chúng tôi ngồi bên sông thêm một lúc rất lâu.


Lúc anh tiễn tôi về đến dưới lầu, anh nói: “Chuyện hôm nay, đừng kể với Nhược An.”


Tôi nhìn cái trán bị tôi quấn băng loạn xạ của anh…


Chắc cũng không cần tôi kể đâu ha.


“Nó không biết người đó đến tìm tôi, tôi cũng không muốn nó biết.”


Người đó chắc là anh đang nói đến bố anh.


Tôi gật đầu.


Chuyện nhà người ta, đúng là tôi không nên xen vào.


Đến khi Bùi Ứng Hàn đưa tôi về đến dưới khu chung cư, tôi mới sực nhớ ra quà sinh nhật của anh ấy tôi vẫn chưa kịp đưa.


“Chờ tôi một chút!” Tôi đeo cặp chạy vội lên lầu.


Lúc xuống, anh vẫn đứng chờ tôi dưới lầu thật.


Tôi thở hổn hển đưa hộp quà trong tay ra: “Lần trước quà sinh nhật tôi tặng cậu chắc cậu không thích, cái này tôi đi chọn lại riêng cho cậu.”


Dù là dùng tiền của Nhược An mua…


Bùi Ứng Hàn hơi nhướng mày, nhìn cái hộp tôi đưa nhưng không nhận lấy.


Không lẽ món này cũng không vừa mắt anh?


Đợi đến lúc tay tôi sắp mỏi luôn, anh mới lạnh lùng nói: “Quà sinh nhật thì làm gì có chuyện tặng bù.”


“Không phải tặng bù, là tôi thấy món trước cậu không thích, nên đổi cái mới, gọi là thay thế.”


Ánh mắt anh lặng lẽ dừng lại trên mặt tôi.


“Thay thế?”


“Ừ, thay thế.”


Vừa dứt lời, anh quay người bỏ đi.


“Này!” Tôi gọi với theo: “Cậu không lấy quà à?”


Tôi đã mất bao lâu để chọn cái này đó!


Anh chỉ giơ tay lên vẫy vẫy.


Đúng là đại thiếu gia, khó chiều kinh khủng!

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo