Thư tình thất lạc - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

14


“Chị Giản, dạo này anh em thật sự kỳ lạ lắm.” Bùi Nhược An nhân lúc nghỉ trưa lại gần tôi nói nhỏ.


Tôi tưởng em ấy lại phát hiện ra chuyện gì giữa Bùi Ứng Hàn với Cố Tiểu Tiểu, liền đặt bút xuống nhìn em.


Em ấy nhìn quanh một vòng rồi ghé sát vào tôi: “Tối qua anh ý về nhà rất muộn, đầu còn bị thương nặng lắm, mà tâm trạng lại rất tốt.”


“Chị đoán xem?” Em ấy hạ giọng, đầy vẻ thần bí.


“Em nhìn kỹ thì thấy vết thương đó là do con gái băng bó, tay chân vụng về không nói, còn buộc nơ bướm nữa kìa!”


Em ấy càng nói càng tức, kéo tay tôi: “Chị Giản yên tâm, em mãi mãi đứng cùng một chiến tuyến với chị! Ngoài chị ra, ai cũng đừng mơ làm chị dâu em!”


Ờm...


Tôi ho khẽ một tiếng: “Biết đâu là do anh em tự băng đấy chứ. Bình thường trông anh cũng khá vụng về mà.”


“Không thể nào, anh ấy làm gì biết buộc cái nơ xấu thế.”


Cảm ơn em nhé.


Chị thật sự cảm ơn em nhiều lắm.


Đang định đổi chủ đề thì vừa liếc mắt sang hành lang đối diện, tôi liền thấy Cố Tiểu Tiểu đang đi tới.


Từ sau khi biết sự xuất hiện của Cố Tiểu Tiểu sẽ ảnh hưởng đến tất cả nhân vật phụ, tôi đã cố dẫn Bùi Nhược An tránh xa cô ấy.


Nhưng có những chuyện đâu phải cứ muốn tránh là tránh được.


Lần hai Bùi Nhược An và Cố Tiểu Tiểu cãi nhau là ở viện dưỡng lão.


Tuần trước, Nhược An đã bảo tôi là cuối tuần em ấy bận việc, không chơi với tôi được.


Tôi cứ tưởng em ấy có việc nhà.


Ai ngờ em ấy lại một mình đến viện dưỡng lão.


Khi tôi đến nơi, em ấy đang trốn trong buồng vệ sinh, ngồi xổm mà khóc.


“Sao vậy?” Tôi nhẹ nhàng gõ cửa buồng.


Thực ra tôi cũng đoán được đại khái.


Nghe thấy giọng tôi, Bùi Nhược An hít mũi một cái, rồi mở cửa bước ra.


Em ngẩng đầu nhìn tôi, hai mắt đỏ hoe, giọng run run nghẹn ngào: “Chị Giản, em không cố ý... em cũng không biết em bị gì nữa...”


Nhìn em như vậy, lòng tôi đau thắt lại.


Tôi ôm em vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng: “Xảy ra chuyện gì? Kể chị nghe xem nào?”


Thì ra em nghe ngóng được bà nội Tống Khiêm đang ở viện dưỡng lão này, nên lén đến xem có giúp được gì không.


Ai ngờ lại chạm mặt Cố Tiểu Tiểu đến thăm ông nội.


Lúc hai người cùng đi lấy nước, Cố Tiểu Tiểu vô ý làm nước bắn vào người em.


Không hiểu sao em lại bắt đầu làm khó cô ấy, cuối cùng còn... tát cô ấy một cái.


Đến lúc bừng tỉnh, em liền chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho tôi.


Nghe đến đây, tôi càng thấy xót xa.


“Chị biết mà, chị biết em không cố ý.” Tôi nhẹ giọng vỗ về lưng em, “Không sao đâu, để lát nữa chị nói chuyện với cô ấy thử xem. Chắc chắn cô ấy sẽ hiểu.”


Em ấy ngẩng đầu trong lòng tôi, sống mũi đỏ rực: “Thật hả chị?”


“Thật.”



15


Đây là lần đầu tiên tôi căm ghét cái gọi là “hào quang nữ chính” trong tiểu thuyết đến vậy.


Bùi Nhược An vốn là một cô gái đáng yêu và trong sáng.


Thế nhưng vì phải làm nền cho Cố Tiểu Tiểu trong cuốn tiểu thuyết này, em ấy lại bị viết thành kẻ độc ác và cố chấp.


Mà tôi có thể làm được duy nhất một chuyện, đó là cố gắng để Bùi Nhược An tránh xa Cố Tiểu Tiểu càng nhiều càng tốt.


Nếu để Bùi Nhược An làm nữ chính thì sao...


“Vậy thì tất cả mọi người sẽ trở thành nhân vật phụ cho em ấy, bao gồm cả cô, bao gồm cả Cố Tiểu Tiểu.” Hệ thống đã biến mất bấy lâu lại đột ngột lên tiếng.


“Cô chỉ là một người xuyên vào tiểu thuyết, đến cả kết cục cũng không thể thay đổi, lại còn muốn thay đổi vận mệnh của tất cả mọi người?”


Tôi cúi đầu nhìn Bùi Nhược An đang ngủ ngon lành trên đùi mình, trong lòng ngổn ngang trăm mối.


Phải rồi...


Hiện tại tôi còn không thể thay đổi được kết cục của cuốn tiểu thuyết này.


Với tình hình bây giờ, sau này Bùi Nhược An rất có thể sẽ dần dần bị ảnh hưởng bởi Cố Tiểu Tiểu mà hắc hóa từng chút một.


Tôi còn có thể làm được gì?


Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn Tống Khiêm chết đi, thế giới sụp đổ, rồi tôi cũng biến mất theo?


Không biết có phải do nghĩ quá nhiều, não bộ quá tải hay không...


Tôi bị bệnh.


Ngay trong giờ nghỉ trưa, tôi choáng váng rồi ngã xuống bàn.


Khi mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên tôi thấy là đường cằm sắc nét của Bùi Ứng Hàn, cùng đôi môi mím chặt kia.


Trái tim đang sốt cao của tôi, hình như vì vậy mà hụt mất hai nhịp.


Tôi cũng không biết từ lúc nào, mình không còn thấy anh ấy đáng sợ nữa.


Anh ấy cũng như bao con người có máu có thịt trên đời này.


Anh ấy không nên là một phản diện bị vẽ vội trong truyện.


“Bùi Ứng Hàn.” Tôi khẽ gọi anh một tiếng.


Có lẽ do bị sốt, giọng tôi nhẹ đến khàn đặc.


Anh cúi đầu nhìn tôi, nhưng bước chân vẫn không dừng lại.


“Không sao, chỉ là hơi sốt thôi, tôi đưa em tới phòng y tế xem thử.” Giọng anh như có một loại ma lực khiến người ta an tâm.


Rất nhanh, tôi lại ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.


Lần này, tôi mơ một giấc mơ thật dài.


Trong mơ, Bùi Nhược An và Tống Khiêm tổ chức hôn lễ, tôi đứng bên cạnh Bùi Ứng Hàn, nhìn họ mỉm cười hạnh phúc.


Ở phía bên kia lễ đường, là Cố Tiểu Tiểu.


Cố Tiểu Tiểu.


Tôi mở to mắt nhìn, thấy bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông lạ mặt.


Cô ấy mỉm cười chúc mừng Bùi Nhược An.


Mọi thứ thật đẹp, thật bình yên.


Tôi choàng tỉnh từ trong mộng, ánh đèn phòng y tế sáng rực khiến mắt tôi chói lòa.


Bùi Ứng Hàn và Bùi Nhược An đang ngồi bên cạnh vội vàng cúi đầu lại gần, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn tôi.


Tôi lại nở một nụ cười.


“Ai nói một cuốn tiểu thuyết chỉ có thể có một nữ chính chứ?”


Bùi Nhược An vội đưa tay lên sờ trán tôi, nhíu mày nói với Bùi Ứng Hàn: “Còn sốt đấy.”


Tôi chẳng quan tâm, vẫn nhìn hai người họ mà cười ngốc nghếch.


Tôi bỗng hiểu ra rằng, chúng ta ai cũng có thể là nhân vật chính của riêng mình, không nên để cái gọi là “nữ chính” chi phối cuộc đời.


Khi tất cả chúng ta đều là nhân vật chính, thì thế giới này sẽ không vì cái chết của Tống Khiêm mà sụp đổ.


Đây không còn là thế giới của Tống Khiêm nữa.


Mà là thế giới của chúng tôi.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo