Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng ta có thể lùi được sao?
Trốn được mùng một, không trốn được ngày rằm.
Ta run rẩy... đưa một chân bước qua ngạch cửa!
Lục Dương thấy vậy, hai mắt híp lại, nguy hiểm nhìn ta chằm chằm.
Tiếp theo, chân còn lại của ta cũng bước vào!
… Ta từng bước từng bước đi về phía chàng.
Mãi cho đến khi đứng trước mặt chàng, đặt bữa sáng lên bàn trước mặt chàng.
Lục Dương cảm nhận được sự khiêu khích của ta, ánh mắt sắc bén, sát khí đằng đằng, giơ tay lên về phía ta...
"Phịch!"
Ta đột ngột quỳ xuống!
Bàn tay đang giơ lên của Lục Dương khựng lại: "..."
"Tướng quân, ngài có muốn hỏi một câu, xem ta có trăn trối gì không ạ?"
Lục Dương ngơ ngác: "Cái gì?"
Ta nói:
"Trong mấy cuốn truyện võ hiệp đều viết như vậy. Nhân vật chính hay nhân vật phụ, trước khi gi//ếc người, đều thích hỏi một câu 'Ngươi còn trăn trối gì không'.
"Tướng quân gi//ếc ta, có thể đừng bỏ qua bước này được không ạ?"
Lục Dương cụp mắt nhìn ta, ánh mắt có chút phức tạp.
Một lúc lâu sau, chàng hỏi với giọng điệu cứng nhắc: "Ngươi... có trăn trối gì?"
9
Ta dập đầu thật mạnh: "Kính báo phụ thân mẫu thân ở quê nhà phương xa, con đã luôn nghe lời Trưởng công chúa. Tuy lần này... con không thể thành công khiến Tướng quân ăn cơm, nhưng vì thế mà ch//ếc trong tay Tướng quân, cũng coi như là báo đáp ơn cứu mạng năm đó của Trưởng công chúa."
"Ơn cứu mạng?"
"Ba năm trước, quê nhà của ta ở phương Nam gặp đại hạn, ruộng đất không thu hoạch được hạt nào."
"Mua ngươi về làm nha hoàn?"
"Vâng. Gia đình ta dựa vào năm mươi lạng bạc trắng Trưởng công chúa cho, đã vượt qua được năm tháng đói kém, mà còn có dư.
"Tướng quân, ngài là nhi tử duy nhất của Trưởng công chúa, nếu có mệnh hệ gì, Trưởng công chúa nhất định sẽ đau thấu tâm can, huống hồ chỉ là vết thương ở chân..."
Lục Dương cười lạnh.
Ta gật gật đầu: "Đúng! Tướng quân, ngài tung hoành sa trường, gian khổ nào mà chưa từng trải qua? Sao lại không bằng cả một con heo nái chứ?"
"Ngươi nói cái gì?" Lục Dương tức đến đỏ cả mắt.
Ta rụt cổ lại, run rẩy nói tiếp:
"Lúc trước, một con heo nái già trong thôn chạy ra ngoài, bị bẫy săn của thợ săn trong rừng làm bị thương, đứt cả gân chân, là do ông lang vườn trong thôn chữa khỏi.
"Ông ấy chuyên trị trật đả gãy xương, lợi hại lắm, chưa đầy một tháng, con heo nái đó còn chạy nhanh hơn cả những con heo khác!
"Cùng là bị thương ở chân, heo nái còn chữa khỏi được, Tướng quân nhất định cũng có thể khỏi, tại sao ngài... ngài lại tự sa ngã như vậy?"
Lục Dương nghe vậy, giận dữ giơ tay lên: "Ngươi nói ai tự sa ngã? Có tin ta một chưởng đ//ánh ch//ếc ngươi không?"
"Đánh ch//ếc ta đi! Dù sao ngài cũng không bằng con heo nái kia. Heo nhà người ta bị thương còn ăn ngày ba bữa, còn ngài…"
"Bổn tướng quân cũng ăn ngày ba bữa!"
Ta mỉm cười, không đợi chàng ra lệnh, tự mình đứng dậy.
Ta đưa bữa sáng tới trước mặt: "Tướng quân, ngài mau ăn đi!"
Lục Dương lạnh lùng liếc ngang ta một cái.
Ta ngoan ngoãn quỳ xuống: "Xin Tướng quân ăn cơm trước, rồi hẵng một chưởng đ//ánh ch//ếc nô tỳ... Nô tỳ chờ ngài."
Khóe miệng Lục Dương giật giật dữ dội...
10
Sau một hồi giằng co ngắn ngủi, ta nâng mắt lên lén nhìn, vừa kịp bắt gặp ánh mắt Lục Dương liếc qua bàn...
Món cháo bào ngư thịt cua đó, quả thực rất ngon.
Là mùi thơm mà con người không thể c//ưỡng lại được!
Huống hồ còn là người đã nhịn đói mấy ngày.
Ta "vụt" một cái đứng dậy, lấy bát đũa ra, múc một bát cháo cho chàng: "Tướng quân, nô tỳ cầu xin ngài, ngài nếm thử một miếng thôi?"
Hừ.
Lục Dương hừ khẽ.
Nhưng, chàng không từ chối.
Ta lấy hết can đảm, múc một thìa cháo, đưa đến bên miệng chàng: "Nếm thử một chút?"
Chàng lạnh mặt, ra vẻ miễn c//ưỡng... nếm một miếng cháo.
Ta vừa nói, vừa đút tiếp cho chàng.
Chàng không nói gì, nhưng vẫn ăn cháo.
"Thêm một bát nữa nhé?"
Chàng nhìn ta, do dự một chút, rồi gật đầu.
Thế là, cả một thố cháo tổng cộng ba bát, ta đều đút cho Tướng quân ăn hết.
"Lưu đầu bếp nói, ngài mấy ngày chưa ăn gì, ăn tạm bấy nhiêu là được rồi ạ."
Ta dọn dẹp xong, lại bưng nước cho chàng rửa tay, rót thêm trà nóng.
Mãi cho đến khi ta làm xong mọi việc, chàng cũng không nói muốn đ//ánh ch//ếc ta nữa.
"Tướng quân, nô tỳ xin cáo lui trước ạ?"
Chàng không trả lời, lạnh mặt, cụp mắt xuống.
"... Dưa chuột tối qua ngon chứ ạ?"
Ta nói xong, xoay người co giò chạy!
"Lâm Xán!"
Vị Tướng quân tàn tật này không đuổi theo được, không bắt được ta!
11
Nhưng mà, đổi lại chính là...
Lúc đưa cơm trưa, ta nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng!
Ta vừa đến, Lục Ngôn liền lui ra.
Hắn là phó tướng, là tâm phúc, là cận thị của Lục Dương.
Thế mà lại không có chút ý thức "người một nhà" nào, sống ch//ếc cũng không chịu giúp ta một tay.
Ta bám ngoài cửa quan sát một lúc, không cảm nhận thấy "sát khí".
Ít nhất là không đáng sợ như lúc sáng sớm.
Trong phòng truyền đến một tiếng quát lạnh lẽo quen thuộc.
Ta nghe vậy, trong lòng thầm vui mừng.
Dù sao thì, Lục Dương đối với ta đã từ "Cút ra ngoài" đổi thành "Lăn vào đây".
"Tướng quân, hôm nay có món cá vược hấp, còn có canh gà ác hầm sâm, tươi ngon đặc biệt!"
Ta bưng cơm trưa đặt lên bàn, trước tiên múc một bát canh gà cho chàng.
"Ngài uống canh trước đi ạ."
Lục Dương nhìn chằm chằm ta: "Còn dám tới? Không sợ ta một chưởng đ//ánh ch//ếc ngươi à?"
"Tướng quân hãy trân trọng sức khỏe của mình đi ạ!"
Ta lấy một mẩu giấy từ trong tay áo ra đặt lên bàn.
Trên đó có địa chỉ chi tiết của vị lão thần y.
Tai vách mạch rừng.
Chuyện khác ta không hiểu.
Nhưng, Lục Dương là Thế tử gia nắm trong tay năm vạn binh quyền, trong triều có không ít kẻ thèm muốn quyền lực trong tay chàng.
Vị lang vườn mà ta nói lúc sáng, không phải là người ta thực sự muốn giới thiệu cho Lục Dương.
Ở quê ta, đúng là có một vị lão thần y.
Đã từng có bệnh nhân bị tàn tật mười mấy năm, cũng được lão thần y chữa khỏi.
Nếu ngay cả ngự y cũng đành bó tay với vết thương ở chân của Lục Dương, vậy thì thử một lần cũng đâu có sao?
Lục Dương liếc ta một cái.
Chàng cất tờ giấy đó đi, nhận lấy bát canh kia.
12
Lần này, Lục Dương không kêu ta cút.
Hơn nữa, khẩu vị cực kỳ tốt, ăn sạch sành sanh cơm nước.
Kể từ đó, cơm nước, hoa quả ta đưa tới, chàng đều ăn hết.
Chỉ là thỉnh thoảng vẫn nổi nóng...
Bị ta chọc tức!
Mỗi lần chàng tức điên lên là lại la hét đòi một chưởng đ//ánh ch//ếc ta.
Nhưng chưa từng đ//ánh ta một lần nào.
Nửa tháng sau, Lục Dương đột nhiên nói: "Từ hôm nay, ngươi đến hầu hạ ta, bao gồm cả việc lau người, thay y phục cho ta."
"Hả?"
Ta nghe vậy, mặt đỏ bừng: "Đó không... không phải là việc của Lục Ngôn đại nhân sao ạ?"
Lục Dương không trả lời, chỉ nói: "Ngươi đi tìm mẫu thân ta một chuyến, cứ nói... ta đồng ý rồi."
"Vâng, Tướng quân."
Ta cứ ngỡ, Lục Dương muốn nói với Trưởng công chúa, là chàng đồng ý để ta làm nha hoàn hầu cận, đưa cơm, hầu hạ chàng.
Ám chỉ ta mau đi lãnh thưởng.
Quả nhiên, Trưởng công chúa thưởng cho ta.
Hơn nữa, thưởng vô cùng quý giá.
Bà ấy vậy mà...
Tháo chiếc vòng tay hồng ngọc mà bà ấy luôn đeo, đưa cho ta!
Thường nói "Bề trên ban, không dám từ."
Nhưng, ta càng không dám nhận.
Ta chạy đi nói với Tướng quân.
Tướng quân cười.
Thường ngày chàng toàn cười lạnh, cười giận, bị ta chọc tức mà cười...