TIỂU THIẾP XUNG HỈ CỦA TƯỚNG QUÂN - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lần này, ta cảm thấy không phải. 


Chàng đang cười một cách thật lòng. 


Khóe miệng nhếch lên, đôi mắt phượng bạc tình kia, đuôi mắt cong cong hờ hững, đẹp một cách không thể tả. 


Vị Tướng quân có dung mạo tuấn mỹ, nụ cười này, khiến ta có cảm giác tim đập nhanh, má nóng bừng... giống như trong truyện ngôn tình miêu tả nữ chính rung động vậy... 


Ta vội vàng quay lưng đi, không dám nhìn thẳng Tướng quân nữa. 


"Vật này quá quý giá, nô tỳ không dám nhận..." 


"Không quý bằng ngươi." 


"Hả?" Ta quay đầu nhìn Tướng quân, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc vòng hồng ngọc: "Chiếc vòng ngọc tốt như vậy, mà lại không đáng giá năm mươi lạng bạc sao?" 


Không hiểu sao, khuôn mặt tuấn tú của Tướng quân bỗng sa sầm. 


Nhưng nhìn bộ dạng của chàng cũng không giống như đang tức giận, mà giống bất đắc dĩ nhiều hơn. 


"Cha mẹ ngươi không phải bảo ngươi nghe lời mẫu thân ta sao?"


Lại sa sầm mặt, vô cùng trịnh trọng bắt ta thề, không được dễ dàng tháo chiếc vòng hồng ngọc này ra. 


Ta khẽ lắc lắc tay. 


Chiếc vòng hồng ngọc hơi nặng, nhưng trong ngày hè này, cảm giác mát lạnh, đeo nó vào, ta bỗng thấy toàn thân khoan khoái. 


Mà lúc này, ta vẫn chưa biết ý nghĩa mà "chiếc vòng hồng ngọc" này đại diện. 


14


Tối hôm đó, ta bắt đầu "hầu hạ" Lục Dương. 


Trong phủ không thiếu nô bộc. 


Việc ta phải làm chỉ là những việc "cận thân". 


Thông thường mà nói, con cháu nhà gia thế sau khi làm lễ thành niên, có thể có nha hoàn thông phòng. 


Đợi sau này cưới chính thất, nếu chính thê đồng ý, có thể nâng nha hoàn thông phòng lên làm thiếp. 


Trớ trêu thay, Lục Dương lại là một kẻ lập dị. 


Chàng không những chưa từng có nha hoàn thông phòng, mà ngay cả những việc hầu hạ cận thân như tắm rửa thay y phục, cũng đều do Lục Ngôn, con trai của quản gia Lục gia, hầu hạ. 


Cho nên, hai người họ, vừa là chủ tớ, cũng là bạn tốt. 


Nay ta tiếp nhận công việc của Lục Ngôn... 


Vậy ta được tính là gì? 


Dù sao ta cũng không làm nha hoàn thông phòng cho Lục Dương. 


Hơn nữa chàng cũng sẽ không muốn ta. 


Bởi vì mỗi lần chàng bị ta chọc tức, hoặc là nói một chưởng đ//ánh ch//ếc ta, hoặc là nói sau này ai cưới ta, người đó nhất định sẽ bị ta chọc tức ch//ếc. 


Chàng chắc chắn sẽ không muốn bị ta chọc tức ch//ếc. 


Vậy ta tính là gì? 


Ta cũng không biết ta tính là gì. 


May mà tiền công hàng tháng của ta vì thế mà tăng gấp mười lần, từ ba tiền một tháng, tăng lên ba lạng một tháng. 


Lục Dương vì muốn thưởng cho ta, nên đã ứng trước tiền công tháng. 


Ta cầm ba lạng bạc vụn còn nóng hổi, vui mừng đến rớt nước mắt! 


"Một tháng ba lạng, một năm ba mươi sáu lạng, nhiều tiền như vậy..." 


"Tiêu hoài không hết à?" Lục Dương nói xen vào. 


Ta ngước mắt nhìn chàng, lắc đầu: "Không phải ạ." 


Lục Dương mỉm cười, bưng chén trà lên nhấp một ngụm: "Vậy là?" 


"Ở triều ta, nô bộc bị mua bán có thể tự chuộc thân. 


"Ta sẽ dùng năm mươi lạng để chuộc thân trước. 


"Đợi ta về quê, sẽ tiêu tiền mua một tiểu lang quân xinh đẹp..." 


"Khụ, khụ khụ..." Lục Dương sặc trà, đôi mắt u ám, hung hăng trừng ta. 


Ta cau mày, lấy khăn tay lau miệng cho chàng, lại rót cho chàng một chén trà khác: "Tướng quân, ngài uống từ từ thôi." 


Ta ngồi bên cạnh, tiếp tục đắm chìm trong giấc mơ đẹp. 


"Sau khi ta và tiểu lang quân xinh đẹp thành thân, sẽ ra trấn mở một quán mỳ nhỏ, ta cán mỳ, chàng ấy nấu mỳ... Ưm ưm!" 


Tướng quân nghiêng người tới, vươn một tay kéo ta vào lòng. 


Chàng cúi đầu, hung hăng hôn ta! 


Sau một hồi trời đất quay cuồng, môi lưỡi giao chiến, mặt đỏ tim đập... 


Ta đột nhiên hiểu ra một chuyện! 


15


“Tướng quân!”


Mẹ ta vẫn luôn dặn ta. 


Thà làm vợ người nghèo, chứ không làm thiếp nhà giàu. 


Huống hồ nha hoàn thông phòng còn không bằng cả thiếp. 


Mẹ ta mà biết, nhất định sẽ đ//ánh gãy chân chó của ta! 


"Hu... ta không ngờ đó nha, ta xem ngài là chủ tử, mà ngài lại thèm muốn thân thể ta! 


"Không phải ngài nói ai cưới nô tỳ, người đó nhất định sẽ bị tức ch//ếc sao? 


"Vậy ngài muốn bị nô tỳ chọc tức ch//ếc à? 


"Ồ, không đúng, làm nha hoàn thông phòng, không tính là cưới... 


"Hóa ra ngài chỉ đơn thuần là thèm muốn thân thể của nô tỳ!" 


Lục Dương: "..." 


"Đừng khóc nữa. 


"Còn khóc nữa... ta lại hôn ngươi!" 


"..." Ta nín khóc. 


Khổ mệnh mà. 


16


Ngày hôm sau, Lý tú nương trong phủ đến lấy số đo cho ta. 


"Lý tỷ tỷ, là muốn may y phục cho ta sao?" 


Tỷ ấy mỉm cười, nói: "A Xán, ngươi vừa xinh đẹp, lại là người có phúc khí." 


"?" 


Đến tối, Tướng quân tặng ta hai bộ trang sức. 


Làm bằng vàng và ngọc, xa hoa tinh xảo. 


Làm nha hoàn thông phòng cho bậc quý nhân, đãi ngộ cũng cao đến thế sao? 


Tuy trong lòng ta vẫn không muốn, nhưng không muốn thì làm được gì? 


Ta chỉ là một nha hoàn hèn mọn, ngay cả mạng cũng là của Lục gia! 


So với việc làm nha hoàn thông phòng, ta chỉ muốn được sống mà thôi. 


Con người ta, một khi đã ch//ếc, là không còn gì cả. 


Kể từ đó, bảo ta làm gì, ta liền làm cái đó; cho ta cái gì, ta liền nhận cái đó. 


Còn thứ ta muốn... e là cả đời này, cũng không có được? 


17


Mấy ngày sau, trong phủ đột nhiên giăng đèn kết hoa, như thể có chuyện vui. 


Trọng đại như vậy, nhất định là chuẩn bị cho chủ tử. 


Trong phủ chỉ có hai vị chủ tử. 


Ta tính toán. 


Gần đây không phải sinh thần Trưởng công chúa, cũng không phải sinh thần Tướng quân. 


Chẳng lẽ là... Tướng quân sắp thành thân? 


Ta có chút thắc mắc. 


Tối hôm đó, Trưởng công chúa đến sân của Tướng quân. 


Ta nghe người cũ trong phủ nói, từ khi Lục lão Tướng quân qua đời, Trưởng công chúa không mấy khi gặp con trai. 


Cha con quá giống nhau. 


Thấy con trai, lại nhớ đến phu quân đã mất. 


Trưởng công chúa vào phòng, Hải ma ma đi cùng. 


Ta biết ý lui ra ngoài, đóng cửa lại. 


Kỳ lạ là, bọn họ nói chuyện hình như cũng không cố ý né ta. 


Ta ngồi ngoài cửa, đứt quãng nghe được một vài từ: 


"... Nếu thật sự có ngày đó, ta sẽ thay con bảo vệ nàng ấy. 


"Đây là tâm huyết của cha con... 


"Vậy con có cam tâm không? 


"Tân đế..." 


Ta không hiểu bọn họ đang bàn luận chuyện gì, cũng không có hứng thú. 


Không biết từ lúc nào, ta dựa vào mép cửa ngủ thiếp đi. 


Khi tỉnh lại, mũi ngửi thấy một mùi hương phấn sáp thoang thoảng. 


"Phu nhân, người tỉnh rồi?" 


Ta vừa mở mắt, một khuôn mặt quen thuộc đã ở ngay trước mắt. 


"Hà ma ma?" 


"Ừm." Hà ma ma đáp một tiếng, quay đầu căn dặn: "Khiêng vào đi, đừng để nước nguội... Liễu Nhi, ngươi thân quen với phu nhân, đến hầu hạ phu nhân tắm rửa." 


"Phu nhân?"


Ta ngơ ngác. 


Hà ma ma cười nói: "Đương nhiên là người rồi, Tướng quân trắc phu nhân!" 


"..." 


Chuyện này là từ lúc nào?? 


18


Trong phủ đúng là có chuyện vui. 


Tướng quân sắp thành thân, mà tân nương tử chính là ta. 


Đợi đến khi ta hiểu rõ mọi chuyện, thì cũng đã bị sắp xếp mặc hỷ phục đỏ, đội khăn voan đỏ, đưa đến trước từ đường Lục gia, cùng vị Tướng quân tàn tật được Lục Ngôn đẩy tới, bái đường thành thân! 


Mãi cho đến khi vào tân phòng, ta vẫn chưa hoàn hồn. 


Ta bình tĩnh lại, tự mình sắp xếp lại mọi thứ. 


Cuối cùng cũng phản ứng lại... 


Vào lúc ta lầm tưởng rằng mình sắp trở thành nha hoàn thông phòng của Tướng quân, thì Tướng quân thực ra là... muốn nạp ta làm thiếp? 


Ở triều ta, con cháu nhà gia thế trước khi cưới vợ, không được nạp thiếp. 


Tuy nhiên, có một số trường hợp ngoại lệ. 


Đó chính là vì bệnh tật... cần xung hỉ.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo