TIỂU THIẾP XUNG HỈ CỦA TƯỚNG QUÂN - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cho nên, ta là tiểu thiếp của Tướng quân. 


Hơn nữa còn là tiểu thiếp xung hỉ! 


"Lục Dương, ta thật sự cảm ơn ngài! 


"Ta đã nói mà, ngài nhất định là thèm muốn thân thể của ta! 


"Ta da trắng dáng xinh, ngực nở mông đầy, hời cho tên háo sắc thối tha này rồi... 


"Không đúng… ngài là một Tướng quân tàn tật, hình như cũng không thể làm gì ta mà, đúng không?" 


Nhân lúc không có ai, ta ngồi xuống trước bàn, qua lớp khăn voan đỏ, vừa mắng Lục Dương, vừa lấy điểm tâm ăn. 


"Ngài đã tàn tật rồi, sao còn háo sắc như vậy... Món điểm tâm này, cũng ngon ghê." 


"Ngon cũng ăn ít thôi, bữa tối đã chuẩn bị món gà rưới mỡ mà nàng thích rồi." 


Giọng nói từ tính ấm áp quen thuộc của nam nhân truyền đến. 


Lục Dương! 


Chàng vào từ lúc nào? 


Lúc ta hoàn hồn, Lục Dương đã bế bổng ta lên, đi về phía giường cưới. 


Đi! 


Ta kinh ngạc đến mức làm rơi cả điểm tâm trong tay: "..." 


19


Chàng dùng cân hỉ lật khăn voan đỏ, rồi lại bưng rượu hợp cẩn tới. 


Ta trợn tròn mắt, run rẩy nói: "Tướng quân, ngài không, không phải..." 


Không phải hai chân bị tàn tật sao? 


20


Lục Dương ngồi xuống bên cạnh ta, ý cười đong đầy nhìn ta: "Ta thành thật với phu nhân." 


Đúng là rất thành thật. 


"Nếu phu nhân không chê ta hai chân tàn tật." 


Hửm?


Hơi thở ấm áp của Lục Dương phả bên tai ta: "Phu nhân hãy nhớ kỹ, ta hai chân tàn tật, khó mà chữa khỏi." 


Giả vờ tàn tật? 


Tuy ta ngốc nghếch, nhưng cũng biết người có thân phận như chàng, nếu không phải liên quan đến chuyện đại sự, thì nhất định sẽ không tốn công tốn sức giả vờ tàn tật. 


Nhưng, nếu đã như vậy, thì cần gì phải nạp ta xung hỉ? 


Để cho giống thật hơn? 


Lục Dương nhìn chằm chằm ta, chỉ nói tiếp: "... Còn xin cùng ta uống cạn ly rượu này, nắm tay đến bạc đầu." 


Nắm tay đến bạc đầu? 


Ta ngước mắt nhìn chàng. 


Trong lòng chua xót. 


Ta không thể làm được... việc chia sẻ phu quân với nữ nhân khác. 


Nhưng, lúc Lục Dương đưa ly rượu hợp cẩn cho ta, ta phát hiện... ta không thể từ chối chàng. 


Huống hồ ta chỉ là một nha hoàn hèn mọn, có quyền từ chối sao? 


Nếu những lý do trên vẫn chưa đủ thuyết phục bản thân, vậy thì chính là mấy câu trong truyện ngôn tình "đã từng yêu", "đã từng có được", "sự tốt đẹp của nam nữ thế gian, chưa hẳn đều là bên nhau trọn đời"... đã thuyết phục ta. 


Cho nên ta bị sắc đẹp... phì phì, ma xui quỷ khiến! 


Cuối cùng vẫn là uống cạn ly rượu hợp cẩn của Lục Dương. 


Mặc chàng kéo rèm trướng, cởi thắt lưng ta, mây mưa triền miên... 


21


Ngày hôm sau. 


Trong phủ xuất hiện một vị lão thần y, chữa trị vết thương ở chân cho Lục Dương. 


Chẳng đầy mười mấy ngày, từ Lục phủ truyền ra đủ loại tin tức: 


"Đôi chân t//àn ph//ế của Tướng quân, vậy mà đã có cảm giác rồi!" 


"Lão thần y và tiểu thiếp Lâm thị của Tướng quân là đồng hương..." 


"Lão thần y chính là do Lâm Xán tìm đến chữa bệnh cho Tướng quân." 


"Lâm thị được Tướng quân vô cùng sủng ái." 


"Ngay cả Trưởng công chúa cũng vô cùng coi trọng vị tiểu thiếp này." 


Với tư cách là tiểu thiếp, ta chỉ biết sau khi thành thân, cái tên cầm thú Lục Dương này... vậy mà không phân biệt ngày đêm, không biết xấu hổ mà kéo ta chìm đắm! 


Người khác thấy Tướng quân và tiểu thiếp ân ái. 


Ta lại biết đây là sói đói vồ mồi. 


Tướng quân không tiết chế, tiểu thiếp mệt gãy cả eo! 


22


Tướng quân ngày đêm chăm chỉ "cày cấy", tháng thứ hai sau khi thành thân, "gieo hạt" đã thành công.


Ta có hỷ rồi!


"Chúc mừng Tướng quân, chúc mừng phu nhân."


"Đa tạ lão thần y." Ta rụt tay về, trong lòng ngũ vị tạp trần.


Lục Dương nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.


Đợi người ngoài đi hết, chàng đứng dậy khỏi xe lăn, ôm chặt lấy ta.


"Tướng quân?"


"A Xán có thể... bất kể thế nào, cũng đều tin ta không?"


Ta sững sờ, một lúc lâu sau, mới khẽ gật đầu trong lòng chàng: "Vâng."


Kể từ đó.


Tiểu thiếp Lâm thị của Lục Tướng quân, thất sủng.


23


Tướng quân chán ghét tiểu thiếp, tìm lý do thuận tiện cho việc chữa bệnh, để tiểu thiếp dọn đến sân của Trưởng công chúa.


"Quả nhiên, nam nhân đều chỉ ham của lạ!"


Liễu Nhi hầu hạ ta, bất bình thay cho ta.


Ta cười nhạt, nói không trách Tướng quân.


Là do ta mệnh không tốt, không thể được sủng ái quá lâu.


"Cũng có thể là vì người đã có thai. Nghe nói, nam nhân đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới... Phu nhân, hay là người tìm một 'người tri kỷ', đặt bên cạnh Tướng quân?"


Ta kinh ngạc nhìn sang Liễu Nhi.


Trước kia, tâm tư ta đơn thuần, lại chưa trải sự đời, có một số chuyện không nghĩ thông.


Giờ đây, ngược lại đã hiểu ra cả rồi.


Ta lắc đầu.


"Muốn người như thế nào, đó là chuyện của Tướng quân. Ta chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp thân phận thấp hèn."


Liễu Nhi nghe vậy, ánh mắt tối sầm lại.


24


Lại một thời gian nữa, ta ốm nghén rất nặng.


Tướng quân chưa từng đến thăm ta một lần nào.


Ta nhớ lời chàng nói với ta hôm đó, cảm thấy chàng có nỗi khổ tâm.


Nhưng trong lòng vẫn khó chịu.


Đêm đến luôn lén lút khóc.


Cảm xúc dâng trào đó, ta vậy mà khó lòng tự kiềm chế.


Đặc biệt là có một hôm, ta ra ngoài phủ trở về, bắt gặp Tướng quân, chàng vô cùng lạnh nhạt liếc ta một cái, bảo Lục Ngôn đẩy chàng rời đi.


Ta nhất thời không kiềm chế được, nước mắt liền rơi xuống.


Ta cảm thấy mình trúng độc rồi.


Một loại độc tên là "ủy mị".


Nhưng, cứ như vậy, càng nhiều người tin chắc rằng ta đã thất sủng.


Đừng nói người khác, ngay cả chính ta cũng bắt đầu cảm thấy vậy.


Rốt cuộc thì, người đó từ trước đến nay... chưa từng nói một lời thích ta.


25


Hơn một tháng trôi qua.


Thánh thượng đột nhiên hạ chỉ, tứ hôn cho Lục Dương và Đích nữ của Thừa tướng là Phương Nhược Khê.


Có lẽ tất cả những gì Tướng quân làm, chính là vì môn hôn sự này?


Nhưng, tại sao?


Mặc dù Thừa tướng là cậu ruột của Thái tử, thế lực trong triều vững chắc, nhưng Lục Dương thân là Thế tử gia, lại nắm trong tay năm vạn binh quyền, còn cần dựa dẫm vào sự che chở của phủ Thừa tướng sao?


Ta không hiểu, cũng không dám đoán bừa.


Một tiểu thiếp hèn mọn lại kiến thức nông cạn, không thể hiểu được những đường đi nước bước lắt léo và tranh tối tranh sáng trên quan trường.


Vì bệ hạ tứ hôn, cộng thêm bệnh ở chân của Tướng quân đã thuyên giảm, Lục gia dường như đang dần khôi phục lại vinh quang vô hạn ngày xưa.


Ta lại luôn có cảm giác Lục gia đang đứng trước vực thẳm, nguy cơ rình rập tứ phía.


Nhưng, ta có thể làm gì cho chàng đây?


Như lời lão thần y đã nói, ta chỉ cần bảo vệ thứ mà ta có thể bảo vệ.


Mà ta có thể bảo vệ ai?


Chẳng qua chính là đứa con trong bụng.


Cho nên, ta cố gắng kiềm chế cảm xúc.


Ta không ra khỏi sân, an tâm dưỡng thai.


Không nghĩ đến, không nghe ngóng, không nhìn xem.


Mang thai đủ ba tháng, thai đã ổn định.


Chiều hôm đó, Liễu Nhi dường như vô tình nói: "Hôn kỳ của Tướng quân đã định, chính là vào ngày mùng tám tháng chín."


26


Mùng tám tháng chín.


Hai tháng sau.


Tay ta đang thêu túi thơm run lên, kim đâm vào đầu ngón tay.


Máu tươi rỉ ra.


"Không sao chứ?" Liễu Nhi vội vàng cầm m//áu cho ta.


Ta cúi đầu, không nói gì.


Liễu Nhi vừa băng bó cho ta, vừa nói:


"Nghe nói chùa Phạn Âm mới đến một vị phương trượng, giải vận mệnh rất linh nghiệm. Phu nhân có muốn đi xem thử không? Nếu ông ấy nói không xuôi tai, thì coi như đi giải khuây.


"Lão thần y cũng nói, ba bốn tháng tới người nên đi bộ chậm rãi nhiều hơn, có lợi cho việc sinh nở sau này. Chùa Phạn Âm chỉ ở ngoại ô kinh thành, không phải trên núi."


Ta ngước mắt, gật đầu: "Cũng được. Vậy sáng sớm mai đi đi."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo