Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
27
Nhưng, ở bên ngoài chùa Phạn Âm, ta vừa xuống xe ngựa thì gặp ngay Đích nữ của Thừa tướng.
Nàng ta chưa từng gặp ta, nhưng lại nhận ra ta.
Nàng ta nói có chuyện muốn nói với ta, mời ta lên xe ngựa.
Nhưng, ta không muốn.
Nàng ta ghé sát lại gần, uy hiếp: "Tiện nhân, đừng có mà không biết điều! Ngươi tưởng ngươi có thai là có thể mẫu bằng tử quý sao? Ngươi cẩn thận có mạng mang thai, mà không có mạng để sinh!"
Ta giật mình!
Lúc này, Phương Nhược Khê dùng sức kéo tay ta.
Cổ tay trắng ngần của ta lộ ra một đoạn, chiếc vòng hồng ngọc xuất hiện.
Thấy vậy, Phương Nhược Khê sững sờ!
Tiếp đó, nàng ta vừa cướp chiếc vòng hồng ngọc vừa nói: "Sao ngươi lại có? Sao… bà ta sao lại đưa cho ngươi? Cái này phải là của ta! Của ta..."
Ta thấy nàng ta như phát điên, vội vàng la lớn.
Nhưng, không thấy Liễu Nhi đâu.
Thị vệ ngầm đi theo bảo vệ xuất hiện, kéo Phương Nhược Khê ra, che chở cho ta.
"Phu nhân, người không sao chứ?"
Ta lắc đầu.
"Phu nhân? Phu nhân gì? Ả chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp hèn mọn... Ả không phải phu nhân, sao ả xứng có vòng hồng ngọc... Đó là thứ mà chủ mẫu Lục gia mới có thể sở hữu! Ta là thê tử tương lai của Lục Dương, ta mới là chủ mẫu tương lai của Lục gia..."
Thị vệ đ//ánh ngất Phương Nhược Khê, nhét thẳng vào xe ngựa của nàng ta.
Bị một phen như vậy, ta cũng không còn lòng dạ nào đi gặp phương trượng nữa, dặn phu xe quay về.
Lúc này, Liễu Nhi vội vã chạy tới, nói rằng ban nãy nàng ta vội đi giải quyết nỗi buồn.
28
Ta vừa về đến phủ, Trưởng công chúa liền vội vã tới.
Đây là lần đầu tiên bà ấy gặp ta sau khi ta dọn vào sân của bà ấy.
"Ra mắt Trưởng công chúa."
Ta định hành lễ, nhưng bà ấy đưa tay đỡ ta.
Bà ấy ra hiệu cho Hải ma ma.
Hải ma ma gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Ngoài phòng, liền truyền đến tiếng kêu của Liễu Nhi: "Không liên quan đến nô tỳ, là phu nhân tự nói muốn đi..."
Hải ma ma: "Lôi ra ngoài, đ//ánh hai mươi trượng."
Trưởng công chúa nhìn ta, hỏi: "Con có muốn gi//ếc ch//ếc nàng ta không?"
Ta ngước mắt, không hề ngạc nhiên khi bà ấy hỏi vậy.
"Không ạ." Ta lắc đầu.
Tai mắt của người khác, đôi khi cũng có thể dùng cho mình.
Trưởng công chúa ngồi xuống, ra hiệu ta cho ta cùng ngồi xuống.
Bà ấy nhìn ta, mỉm cười: "Sau này, con cũng giống như Dương nhi, gọi ta là mẫu thân."
Ta kinh ngạc nhìn bà ấy!
Ở triều ta, thiếp không chỉ không được nuôi nấng con cái của mình, cũng không được gọi chồng là phu quân, càng không có tư cách gọi mẹ chồng là mẫu thân, hay nương.
Đó là quyền lợi của chính thê.
Ta đột nhiên nhớ tới chiếc vòng hồng ngọc, Đích nữ của Thừa tướng nói đó là vật thuộc về chủ mẫu Lục gia.
"Con còn tin hắn không?" Trưởng công chúa hỏi.
Ta biết bà ấy hỏi không phải là Liễu Nhi.
Ta thành thật gật đầu: "Tin."
Trưởng công chúa: "Nhưng con đã dao động."
"Không có." Ta nói: "Chỉ là... có chút hụt hẫng."
"Tại sao?" Bà ấy hỏi.
Ta cụp mắt, cuối cùng vẫn ngại không dám nói.
Hay nói đúng hơn, ta không có tư cách để mong cầu.
Trưởng công chúa đợi một lúc, không thấy ta trả lời, liền mỉm cười, giọng nói vô cùng dịu dàng:
"Nhiều năm về trước, có người nói với ta, nhà hắn có tổ huấn. Cả đời chỉ yêu một người, không yêu thì không cưới."
"Nhi tử của hắn, đặc biệt giống hắn."
29
Mấy ngày nữa trôi qua.
Trong cung truyền đến tin tức, nói Bệ hạ bị bệnh.
Trưởng công chúa đã vào cung hầu bệnh.
Ta mang thai qua ba tháng, tình trạng ốm nghén đã đỡ hơn, nhưng lại vô cùng buồn ngủ.
Vừa chập tối, lúc ta đang mơ màng ngủ thiếp đi, thì cảm giác có người bên cạnh.
Ta vừa giật mình tỉnh giấc... liền rơi vào một cái ôm ấm áp.
"Tướng quân..."
Chàng nằm nghiêng ôm lấy ta: "Đừng động."
Lúc này, ngoài phòng là Liễu Nhi đang gác đêm.
Ta ở trong lòng chàng, gật gật đầu.
Chàng hôn lên tai ta.
Gò má.
...
Môi.
Nồng nhiệt mà kiềm chế.
"Nàng phải đi."
Toàn thân ta cứng đờ.
Chàng nhét một vật gì đó và một mẩu giấy vào lòng bàn tay ta.
Tay chàng nhẹ nhàng đặt lên bụng ta.
"Nếu như..."
Ta khẽ hôn lên môi chàng!
Không có nếu như.
Tướng quân, ta đợi chàng.
30
Trong đêm đen, khinh công của Lục Dương, xuất thần nhập hóa, đến đi không dấu vết.
Ta mượn ánh nến, mở mẩu giấy kia ra.
Trên đó có một địa chỉ.
Và lời giải thích về tấm lệnh bài Lục Dương đưa cho ta.
Lệnh bài huyền thiết, lệnh điều động của Gia chủ Lục gia.
Có thể điều động tất cả thế lực ngầm của Lục gia, bao gồm cả Trưởng công chúa.
Sau khi ta ghi nhớ kỹ, liền đốt mẩu giấy thành tro, vo nát tro tàn.
Ngày hôm sau, ta căn dặn Hà ma ma, nói ta muốn về quê một chuyến.
"Vâng, phu nhân, nô tỳ lập tức cho người đi sắp xếp."
"Nhanh lên, giờ Thìn ngày mai xuất phát." Ta nói.
31
Sáng sớm hôm sau, xe ngựa lớn vào phủ đón ta.
Nhưng, ta lại trói Liễu Nhi lại, ném lên xe ngựa.
Trước đó, Liễu Nhi mặt mày đầy kinh ngạc.
Dược hiệu vừa phát tác, trước khi lưỡi bị tê liệt, nàng ta hỏi: "Ngươi... sao lại biết..."
"Trong phủ biết ta mang thai, ngoại trừ ngươi ra, toàn bộ đều là tâm phúc của Lục gia."
Ta giơ tay, tát cho nàng ta một bạt tai.
Uổng công trước đây ta coi nàng ta là tỷ muội tốt, vậy mà nàng ta lại muốn hại con của ta, thật quá xấu xa!
"Không, không..." Nàng ta không cam tâm.
"Vị lão thần y đó... là cậu ruột của ta!"
Ánh mắt Liễu Nhi hoàn toàn tối sầm.
Tuy nhiên, nàng ta vẫn trợn tròn hai mắt nhìn ta.
"Ngươi muốn hỏi, ta rõ ràng biết ngươi có vấn đề, tại sao vẫn thuận theo ngươi, đi đến chùa Phạn Âm?" Ta cười lạnh nói: "Nếu ta không thể ra khỏi phủ, thì sẽ không ra được. Còn nếu ta ra được, Tướng quân cũng sẽ phái người bảo vệ ta thật tốt."
Ta đang mang thai, là huyết mạch duy nhất của Lục Dương.
Trong mắt một số kẻ, đây là "điểm yếu chí mạng" của Lục Dương.
Điểm yếu một khi đã lộ ra, những kẻ có ý đồ kia càng cảm thấy nắm chắc phần thắng, không còn kiêng dè, nhưng cũng thả lỏng cảnh giác.
Ta là mồi nhử do Lục Dương thả ra.
Có điều, ta là mồi nhử mà "bọn họ" không nuốt trôi được.
Sau khi Xuân Trúc dịch dung Liễu Nhi thành bộ dạng của ta, "dìu" lên xe ngựa rời đi, ta cũng dịch dung thành một tráng hán giao rau, ngồi xe bò chở rau rời khỏi Lục phủ.
Xuân Trúc là một trong những tử sĩ mà Trưởng công chúa sắp xếp cho ta, am hiểu thuật dịch dung.
Sau đó, ta dựa vào dịch dung để giấu trời qua biển, xuất phát về phía Đông.
Mấy ngày sau, chúng ta đến địa chỉ mà Lục Dương đã đưa.
Lại mấy ngày nữa, tin tức truyền đến.
Kinh thành đã truyền khắp, nói Trắc phu nhân của Lục Tướng quân trên đường về quê thăm thân, không may gặp phải sơn phỉ cướp bóc.
Ngựa bị hoảng sợ, cả người lẫn xe cùng nhau lăn xuống vách núi, ch//ếc không toàn thây.
32
"Haiz!" Ta nhìn chậu cơm thở dài.
Xuân Trúc an ủi: "Phu nhân, ả ta ch//ếc không đáng tiếc! Người chỉ cần dùng chút mưu kế, ả ta liền lập tức gửi tin cho Thiên kim Thừa tướng, không ngờ con đường ch//ếc đó lại là tự ả ta tính toán cho mình."
Xuân Mai cũng hùa theo: "Trời làm nghiệt còn có thể tha, tự làm nghiệt không thể sống!"
"Không phải..." Ta bưng chậu cơm, lắc đầu: "Ta thở dài là vì ta ăn hết cả chậu cơm lớn này rồi, mà vẫn còn muốn ăn! Đây là chuyện gì vậy?"
Một chậu cơm gỗ, bằng sáu bát cơm bình thường.
Xuân Cúc, Xuân Mai: "..."
Hay là, người ăn luôn cả cái chậu đi?
"Vậy đi, các ngươi mau đi kiếm cho ta một con gà rưới mỡ đến đây!"