Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy phương pháp không đúng, nhưng là chân thành mà trả giá.
Cho đến khi rốt cuộc được hắn đồng ý, tôi vui vẻ ôm hắn, hận không thể hái sao trên trời cho hắn.
Tôi vẫn luôn cho rằng hắn ít nói lạnh nhạt.
Vì thế tôi mang theo trái tim nóng cháy và bầu nhiệt huyết vô tận đi cảm hoá hắn, sưởi ấm hắn. Cho dù hắn rất lạnh nhạt với tôi, tôi cũng chưa từng oán hận. .
Cứ thế lộ ra tất cả những thế mạnh của mình, chỉ vì muốn được hắn chú ý và coi trọng.
Vây quanh hắn, cam tâm tình nguyện thay đổi vì hắn.
Rốt cuộc là tuổi còn trẻ, rốt cuộc là lần đầu tiên yêu đương, vì thế mới có thể tìm được lý do thích hợp để bào chữa cho việc không được coi trọng.
Có thể là do lòng tự trọng của hắn, có thể là do sự tự ti mẫn cảm không dám nói lời yêu, có thể là rất nhiều khả năng khác.
Nhưng lại không bao giờ nghĩ đến khả năng là hắn giả nghèo với tôi để báo thù cho người khác.
Dùng ánh mắt của người ngoài cuộc, mở ra góc nhìn của thượng đế, yên lặng mà nhìn tôi đóng vai hề.
Trái tim của ta giống như ngâm trong nước lạnh, vừa chua xót vừa lạnh lẽo
Nhưng nhiều nhất là cảm giác tức giận vì chân tình bị giẫm đạp.
6.
Chu Gia Hằng đứng dậy, tay nắm thành nắm đấm.
Giữa mày là sự bực bội mà tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ, có lẽ đây mới là dáng vẻ hắn vốn có.
Lâm Duy Nhất lại ở bên cạnh lôi kéo ống tay áo của hắn: “Anh Gia Hằng.”
Hắn đi về phía ta một bước, sau đó lại lùi lại, lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt: “Nếu cô đều nghe thấy rồi, tôi cũng không giấu cô nữa. Tôi đúng là chưa từng yêu cô, ở bên cô chẳng qua là vì muốn cho em gái tôi hết giận. Ninh Thanh, ai có thể thích được một cô gái với tính tình đại tiểu thư như cô chứ. Con trai đều thích những người nép vào mình như con chim nhỏ, thích người dịu dàng hiểu chuyện, biết nhường nhịn, cô có không?”
Có lẽ là muốn thao túng tâm lý của tôi hả.
Bản thân mình làm sai, lại dùng cách dìm tôi xuống để giảm bớt cảm giác tội lỗi của bản thân.
Nhưng tôi chính là tôi, cho dù là thế nào thì tôi vẫn yêu bản thân mình.
“Anh Gia Hằng, anh nói như vậy cô ấy sẽ khóc đấy!” Lâm Duy Nhất đứng cười ở bên cạnh Chu Gia Hằng, khiêu khích nhìn tôi.
Tôi thật sự không nhớ rõ mình rốt cuộc đã đắc tội Lâm Duy Nhất ở đâu, lại đáng để Chu Gia Hằng vì cô ta mà cam nguyện lấy thân mình làm cạm bẫy để trả thù tôi.
Lần duy nhất tôi có giao thoa với cô ta là vào năm thứ nhất đại học, ở cùng một ký túc xá.
Phòng ở chung bốn người.
Sau một tuần ở chung cô ta nói là mình bị mất một cây son môi, chỉ trích trong nhóm chung của ký túc xá, đổ cho Nguyễn Điềm lấy trộm.
Nguyễn Điềm nói cô ấy không lấy, son môi là mua lúc đi dạo phố cùng với tôi.
Cô ta không nghe, nói người ta nói dối.
Khi đó, tôi cũng ở trong phòng, làm nhân chứng, nói là tôi đã cùng với Nguyễn Điềm, còn có cả hoá đơn trả tiền.
Nếu cô ta không tin thì báo cảnh sát cũng được.
Một bạn cùng phòng khác cũng đứng ra nói chuyện, không thể vu hãm người tốt.
Cuối cùng, cô ta khóc lóc nói ba người chúng tôi bắt nạt cô ta, cố ý cô lập co ta, ngày hôm sau thì chuyển phòng.
Nếu chỉ bởi việc này thì thật buồn cười.
7.
Chu Gia Hằng liếc xéo tôi, cho rằng tôi sẽ làm ầm ĩ, sẽ phát điên.
Nhưng tôi chỉ lạnh nhạt nhìn hắn mà cười: “Chơi bời một chút mà thôi! Chẳng lẽ Chu thiếu gia tưởng rằng tôi yêu thật sao? Tôi tiêu tiền mua anh bố năm. Vất vả Chu thiếu gia vẫn còn có tâm tư học người khác giả nghèo, nhưng tôi cũng không có thiệt hại gì, đại thiếu gia chơi cosplay với tôi, cũng mới mẻ đó!”
Tôi vô cùng bình tĩnh mà nhìn hắn: “Nhưng tới hôm nay anh cũng không đáng để tôi lãng phí thời gian nữa, tôi không nói cho anh là tôi đã sớm ghét bỏ rồi. Vốn dĩ vì để ý đến lòng tự trọng của anh nên không nói với anh, hôm nay nhân dịp tất cả mọi người ở đây, tôi cũng muốn nói, sao tôi có thể sẽ thích một người con trai như anh chứ? Tiêu tiền chơi đùa với anh một chút.”
“Vì thế, Chu Hằng Gia, chúng ta chia tay đi!”
Mọi người ở đây đều hít một hơi.
Mặt của Chu Hằng Gia nháy mắt trắng bệch.
Ninh Thanh tôi yêu được cũng bỏ được, cho dù tôi yêu nhầm người, tôi cũng cần phải giữ vững tư thái của mình.
Khi tôi xoay người rời đi, tôi nghe được bên trong truyền đến tiếng kinh ngạc: Cmn! Rốt cuộc là ai chơi ai thế? Ninh Thanh sao lại không đau khổ chút nào như vậy? Anh Chu, không phải anh thật sự bị cô ta chơi đấy chứ?”
“Mày câm miệng!”
Là giọng nói tức giận đầy áp lực của Chu Gia Hằng.
Tôi không còn quan tâm nữa.