Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Khi ra ngoài, tôi chạm vào một người, tôi lau đi giọt nước mắt vừa rồi không nhịn được mà chảy xuống, chuẩn bị xin lỗi.
Vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Cận Mặc.
Là Diêm Vương sống mà từ nhỏ cha tôi vẫn thường bảo tôi không nên đi trêu chọc.
Trước kia chúng tôi đã từng ngồi cùng bàn, nhưng mà sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông thì hắn ra nước ngoài.
Hắn giỏi hơn tôi, trong lúc học đại học cũng đã gây dựng được sự nghiệp ở nước ngoài, đứng đầu ngành sản xuất trò chơi.
Nghe nói mới trở về được khoảng một thời gian, đang thành lập cơ sở ở thị trường trong nước.
Hắn trong ấn tượng của tôi luôn luôn có dáng vẻ của ông cụ non, luôn luôn mang theo khuôn mặt lạnh nhạt.
Khi chúng tôi mới chuyển tới, cha tôi mời hàng xóm ăn bữa cơm chào hỏi, hắn cũng tới.
Hắn khi mười hai tuổi hình như đã học lập trình máy tính.
Khi đám trẻ con chúng tôi đùa giỡn chơi đùa, hắn nhìn chúng tôi từ xa, ôm một quyển sách yên lặng nhìn mà không nói lời nào.
Cha tôi thúc giục tôi là phải học theo hắn.
Ở tuổi kia thật đúng là, đến từ áp lực trong hoàn cảnh mới, muốn quyết tâm chứng minh bản thân mình không thể kém so với người khác.
Không ngờ, tôi thật sự thi đậu trường trung học phổ thông trọng điểm kia, lại còn ngồi cùng bàn với Cận Mặc.
Chỉ không hiểu được, hắn rõ ràng là một người mạnh mẽ như vậy, vì sao không trực tiếp đi vào lớp năng khiếu để học.
Nhưng mà thế giới của mấy người siêu năng lực không phải là loại tép riu như chúng tôi có thể hiểu được.
Thật ra tôi cũng vô cùng cảm ơn hắn, nếu không phải thỉnh thoảng hắn truyền cho tôi một ít phương pháp học tập, không chê phiền phức mà giảng giải cho tôi cách học toán học không gian, thì có lẽ tôi không dễ dàng thi đậu trường đại học A.
Chẳng qua cũng hiểu rõ sự chênh lệch lẫn nhau, sau khi hắn ra nước ngoài du học, tôi ngoại trừ nhấn nút like cho hắn trong vòng bạn bè thì cũng chẳng có nói chuyện gì nhiều.
Dù sao người ta đã gây dựng sự nghiệp từ rất sớm rồi.
Giống như ở trong một thế giới càng ngày càng tách biệt với thế giới của tôi.
“Xin lỗi Cận Mặc.”
Nói xin lỗi xong, tôi chuẩn bị rời đi.
Hắn lại nhìn thấy tay tôi, hơi chau mày lại: “Vì sao lại chảy máu?”
9.
Cận Mặc đưa tôi tới một phòng không có người.
Hắn mua Povidone, cái nhíp cùng với bông băng.
“Để tôi tự làm.”
Hắn không nói chuyện, nhưng cũng không đưa đồ vật cho tôi, cố chấp cúi đầu xuống rửa sạch vết máu và miệng vết thương.
Tôi hiểu hắn chính là người như thế, giống như là nói một không hai, giống như là việc đã xác định rồi thì ai kéo cũng không quay lại.
Hơn nữa, dù sao cũng coi như đã biết nhau mười mấy năm, nếu tôi lại từ chối thì có vẻ giả dối quá.
Vì thế, tôi cố gắng bắt chuyện: “Cận Mặc, sao cậu cũng ở đây?”
“Đi ngang qua.”
Hắn lời ít ý nhiều, ánh mắt vẫn ở trên tay tôi, tính tình nhẫn nại dùng nhíp gắp ra những mảnh vụn thuỷ tinh trên bàn tay tôi.
Tôi đột nhiên nhớ tới năm lớp mười một tôi đi xem trận bóng rổ của hắn.
Khi đó Cận Mặc được bầu làm nam thần lạnh lẽo, học tập tốt, đẹp trai, ít nói.
Không quá giống với sự nghiêm trang trong dĩ vãng, lúc hắn chơi bóng rổ, đeo thêm dây buộc tóc màu đen, bên tai có một khuyên tai hình ngôi sao.
Vô tình vén tóc lên, ngẫu nhiên mỉm cười với đám người là có thể đã khiến cho rất nhiều học sinh nữ thét chói tai.
Tôi ở trong đám người, nhìn dáng người mạnh mẽ của hắn, nhìn dáng vẻ ngầu lòi đẹp trai của hắn, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, cũng đột nhiên hiểu ra vì sao hắn chỉ cần đứng đó thôi cũng có thể hấp dẫn được ánh mắt của người khác.
Khi tôi còn đang thất thần, bóng rổ bay về phía tôi.
Khi tôi ngã trên mặt đất, một bóng hình chạy về phía tôi.
Cận Mặc cõng tôi đến phòng y tế của trường, chỉ là cái trán bị bóng đụng vào đã nổi u một cục, bàn tay bị cọ xuống đất rớm máu.
Hắn giống như lúc này, cẩn thận rửa sạch rồi băng bó cho tôi.
Tôi nghĩ đó là vì tình hàng xóm từ nhỏ của chúng tôi.
Khi hoàn hồn, băng đã dán xong rồi.
“Mấy ngày tới đừng để dính nước, cẩn thận bị nhiễm trùng.”
“Cảm ơn cậu, Cận Mặc.”
“Về nhà không? Tôi tiễn em một đoạn đường.”
Nhà ở bên cạnh nhau, hình như cũng không nên từ chối.
Tôi đồng ý.
Khi muốn mở cửa ra, nghe thấy giọng nói của Chu Gia Hằng.
“Vội vã cái gì, cô ta thích tôi như thế, vừa rồi chẳng qua là cố ý chọc giận tôi. Tôi chỉ cần hô lên một tiếng, cô ta khẳng định sẽ tung tăng trở lại.”