Tình yêu giả tạo - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

10.

Tôi nắm chặt lấy then cửa, nhìn thấy Chu Gia Hằng ở ngoài cửa đang ngậm thuốc lá phun phì phèo khói thuốc.

“Ồn ào một chút mà thôi, dỗ dành hai câu là được rồi. Đừng nhìn thấy tính tình cô ta cứng rắn, thật ra rất mềm lòng.”

Từ trước tới giờ tính tôi rất nóng nảy, chỉ riêng vì Chu Gia Hằng mà thu lại sự nóng nảy tuỳ hứng của bản thân.

Bởi vì bốn năm kia là tôi yêu thật lòng.

Mà Chu Gia Hằng cũng không phải là hoàn toàn không đáp lại.

Hắn cũng bỏ chút tâm tư với tôi, tôi thì luôn nghĩ là do hắn mặt lạnh tim nóng.

Giống như sẽ kéo tôi tới thư viện, động viên tôi học tập tốt. Khi gia sư cho tôi ở nhà, hắn cũng sợ tay tôi lạnh mà mua khoai lang nướng để làm ấm tay tôi. Đã từng cùng với tôi ngồi trên tuyết đắp người tuyết trong những ngày mùa đông có tuyết, cũng dí tay lên mũi tôi nói, cái mũi của tôi đông lạnh đến đỏ rực rồi, còn cười ngây ngô.

Từng việc một.

Hắn lạnh nhạt, hắn xúc động.

Chồng chéo lên đầu tôi thành hắn xa lạ của hiện tại.

Nếu thật sự là diễn kịch, nếu thật sự là trả thù, vậy thì hắn cũng nên đi làm diễn viên đi.

Điện thoại rung lên vài cái, tôi cầm lên, lại nhận được tin nhắn của Chu Gia Hằng.

“Chia tay ư? Ninh Thanh, cô đừng có hối hận. Vì hiện tại nhà cô vừa phá sản tôi có thể cho tôi một cơ hội quay lại giữ tôi lại, nếu không sau này có khóc lóc cầu xin tôi cũng không quan tâm đến cô nữa.”

11.

Tôi cúi đầu xoá bỏ tên của Chu Gia Hằng trong danh bạ, trong lòng lại bực bội vô cùng.

Khi nước mắt sắp rơi xuống, Cận Mặc vươn tay ra che kín đôi mắt tôi.

Trong màn đêm hắc ám, dường như cảm quan trở nên càng rõ ràng, cảm giác cay cay trong mắt lại càng mãnh liệt, tất cả những cảm xúc những ngày gần đây bắt đầu phản công. 

Ta đứng đó, mặc kệ nước mắt rơi xuống.

Chờ đến khi đã giải toả xong, ngoài cửa đã không còn hình bóng của bọn họ nữa.

Cận Mặc móc ra khăn giấy đưa cho tôi. Tự nhiên tôi cảm thấy rất xấu hổ, quay đầu đi lau khô nước mắt.

Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mở miệng: “Đi thôi, chúng ta về nhà!”

12.

Trong xe, Cận Mặc mở bài hát “Gotta Have You” của The Weepies

Là bài hát từ mười mấy năm trước, tôi ngạc nhiên: “Hồi học trung học tôi rất thích bài này.”

Dưới làn da màu trắng lạnh của hắn, yết hầu giật giật.

Góc mặt nghiêng vô cùng trầm ổn rõ ràng, dáng vẻ bặm môi tự phụ bình tĩnh.

Bỗng nhiên có một chút bóng dáng thời trung học, nhưng lại có thêm vẻ cứng cáp lạnh lẽo của đàn ông đã trưởng thành. 

Hắn nhẹ nhàng quay sang tôi mỉm cười nói: “Tôi cũng thích.”

Hắn cởi bỏ khuy tay áo vén lên trên, lộ ra đường cong cơ bắp trên cánh tay, gân xanh như ẩn như hiện.

Sau đó duỗi tay về phía sau lấy một lọ nước đưa cho tôi. 

Cũng là loại tôi thích.

Tôi nhận lấy rồi cười, “Cảm ơn.”

Đề tài cứ như thế bắt đầu

Giống như bỏ đi lăng kính thiên tài của hắn, tôi phát hiện ra chẳng qua hắn cũng chỉ là một người thường có máu có thịt giống như tôi mà thôi.

Đến cuối cùng, hắn hỏi tôi: “Cậu còn vẽ tranh không?”

Chuyên môn của tôi ở đại học là hội hoạ, thực tế là cũng có một chút thu nhập làm thêm, chỉ là tiền lương có khá chậm, lúc trước lại không thiếu tiền, chỉ làm vì sở thích, sau thì nghĩ tới quán bar của bạn bè làm chút việc vặt để kiếm thêm. 

Cũng là muốn giúp đỡ Chu Gia Hằng một chút thôi.

Tôi gật đầu nói: “Vốn dĩ muốn gây dựng sự nghiệp riêng, nhưng mà…”

Nếu nói nhà mình bị phá sản, giống như cũng không tốt lắm, giới hạn trong những câu chuyện phiếm của người trưởng thành khiến cho tôi ngừng lại. 

Khi dừng lại ở trước cổng nhà tôi, hắn nói: “Công ty tôi đang bắt đầu làm một bộ trò chơi về du lịch, nếu có thể, em giúp tôi vẽ nhân vật trong trò chơi được không?”

“Hả?”

Mời tôi hả?

Có thể là nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, Cận Mặc khẽ mỉm cười: “Tôi nhớ là trước kia đi học em rất thích vẽ những cái đó, những bản vẽ trên tài khoản mạng xã hội của em tôi cũng đều xem rồi, rất nhiều người thích, cũng phù hợp với phong cách trò chơi mà tôi đang làm.”

Có nghĩa là, khi tôi đi học hay làm việc riêng gì đó, hắn đều biết ư?

Quan trọng là, đôi khi tôi vẽ là… tranh 18+!

Tôi nháy mắt xấu hổ đến tận ngón chân cái, thử nói thêm: “Nhưng mà…”

Cận Mặc cắt lời tôi: “Không cần lo lắng về thời gian, em có thể làm bán thời gian, cũng có thể làm toàn thời gian ở công ty của tôi, tất cả đều phụ thuộc vào em.” 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo