Tình yêu giả tạo - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13.

Tôi nói là để tôi suy nghĩ một chút.

Ngày hôm đó, nhìn thấy trên vòng bạn bè của Cận Mặc chia sẻ thêm một ca khúc 

“Simple Life”

Tôi nhấn thích một cái.

Đến khi buồn ngủ lại nhận được một bức hình. Trong bức hình đó, Lâm Duy Nhất và Chu Gia Hằng thân mật dựa vào nhau, hai người mười ngón tay đan vào nhau.

“Ninh Thanh, tôi và anh Gia Hằng mới là thanh mai trúc mã. Vì tôi, cái gì anh ấy cũng có thể làm. Đừng giả vờ cứng rắn, cô dám nói là mấy năm nay cô chưa từng động tâm với anh ấy không?”

“Nhưng mà, hiện tại anh ấy đã là của tôi rồi, người đàn ông mà cô suốt ngày xoay quanh cuối cùng cũng biến thành người theo đuôi hèn hạ của tôi rồi.”

“Hehe, đêm nay đừng khóc ướt gối đó nha!”

Nhìn chằm chằm vào bức ảnh của bọn hắn, tôi cảm thấy không thú vị chút nào.

Vì tranh giành một người đàn ông, hình như não của cô ta không có nếp nhân.

Tôi cũng hiểu rõ, cô ta chỉ là muốn chọc giận tôi mà thôi, cái gì tôi cũng không trả lời, mà kéo thẳng vào sổ đen.

Bởi vì có đôi khi, không trả lời mới khiến cô ta phát điên. 

14.

Cuối cùng tôi vẫn đồng ý lời mời của Cận Mặc, lấy thân phận hoạ sĩ bán thời gian tới cuộc họp công ty của bọn họ để tìm hiểu tình hình của hạng mục.

Rốt cuộc, nếu thật sự vào làm toàn thời gian, thành cấp dưới trực tiếp của hắn, tôi vẫn cảm thấy hơi kỳ cục.

Hắn không nói gì, chỉ là trong khoảng thời gian đó sớm muộn gì cũng đưa đón tôi đi làm, dù sao thì nhà cũng ở cạnh nhau, mà mỗi lần ra ngoài đều có thể gặp gỡ.

Số lần tiếp xúc gặp gỡ cũng nhiều hơn, cũng hiểu biết nhiều hơn đối với Cận Mặc.

Hắn làm việc nghiêm túc không cẩu thả chút, nào, rõ ràng là chỉ lớn hơn tôi một tuổi, lại luôn luôn khiến cho người ta có một cảm giác nắm chắc thắng lợi.

Giống như chẳng có việc gì có thể làm khó hắn.

Yêu cầu của hắn rất cao, cho nên trên cơ bản tôi đều phải bỏ hết những việc làm thêm khác, luôn vùi đầu vẽ tranh.

Ngẫu nhiên cũng đi tìm Thích Uyển Ninh, đua xe thả lỏng cùng với bọn họ trên vùng núi quốc lộ.

Sau khi Cận Mặc biết thì cảm thấy cách tìm kiếm linh cảm này cũng không tệ, vì thế tới đó cùng tôi.

Mọi người đều trong cùng một vòng tròn, đều quen biết nhau, cho nên ở chung cũng rất vui vẻ.

Chỉ là không ngờ lại gặp được Chu Gia Hằng ở đây.

15.

Chắc là khoảng một tháng rồi không gặp mặt, anh em bên người hắn cũng nhìn về phía tôi. 

Một trong số đó chạm vào tay hắn: “Anh, đã nói rồi mà, Ninh Thanh không quên được anh đâu.”

“Đúng thế! Nhìn kìa, lại mặt dày mày dạn tới đây chế tạo cuộc gặp tình cờ.”

“Sức hấp dẫn của anh Chu là đương nhiên rồi, làm gì có đứa con gái nào có thể bỏ được chứ?”

“Trong nhà phá sản rồi, có lẽ là tìm anh để đòi tiền đấy.”

Đôi lông mày nhíu chặt của Chu Gia Hằng giãn ra, bước về phía tôi: “Ninh Thanh, tôi có thể cho cô cơ hội…”

Tôi nhìn cũng không thèm nhìn hắn.

Chỉ lướt qua hắn thôi.

Anh A Côn vẫy tay với tôi: “Ở đây này Thanh Thanh, để anh mang em đi gặp bọn chị Ninh.”

Chu Gia Hằng không thể tượng tượng được mà nhìn tôi, duỗi tay nắm lấy cổ tay của tôi: “Em lại chơi đua xe à? Không phải là em đã bỏ vì anh rồi sao?”

“Nếu em thiếu tiền, em có thể tìm…”

Ồn ào thật đấy!

Tôi không nghe hắn nói xong, ném tay hắn ra, rời đi.

16.

Sau khi chúng tôi kết thúc một vòng thi đấu, Cận Mặc tới đây, mang theo đồ ăn ngon cho tất cả mọi người, còn đề nghị buổi tối ở trên núi nướng BBQ.

Chúng tôi đều cảm thấy thích, vì thế bắt đầu phân công nhau.

Tôi phụ trách việc rửa rau, cận mặc vén tay áo lên làm việc ở phòng bếp.

Đúng là không ngờ người như hắn còn biết nấu cơm. 

“Trước kia ở nước ngoài đều là ở một mình, rèn luyện mà thành.”

Giống như nhìn ra tôi đang nghĩ gì, hắn nhận lấy đồ ăn ta đưa mà giải thích.

Tôi nhấn nút thích ở trong lòng.

Sau khi cơm nước xong, chị Ninh và anh Kỳ Dã lại giấu giếm chúng tôi hẹn hò trên núi.

Thừa dịp ánh trăng chiếu sáng, tôi cũng tản bộ dọc theo đường núi.

Cận Mặc từ phía sau chậm rãi đi lên, tôi quay đầu lại hỏi: “Anh nghĩ thế nào mà làm trò chơi về du lịch chứ? Em thấy công ty nước ngoài của anh làm trò chơi loại hình thi đấu.”

Hắn nhìn chằm chằm tôi, sau đó chuyển rời ánh mắt: “Cảm thấy có lẽ giúp người khác thực hiện ước mơ đi.”

Tôi cười: “Đúng thế, hồi nhỏ em cũng thích cùng các bạn chơi mấy trò chơi đóng vai, khi dậy thì cũng sẽ tưởng tượng là mình ở một thế giới khác, sẽ có người nhớ thương mình, yêu mình, rất lãng mạn.”

Hắn cười cười, nhìn ánh sao phía chân trời: “Hơn nữa cũng là vì, ở trong hiện thực đã bỏ lỡ ánh hoàng hôn, còn có thể mong chờ bầu trời đầy sao trong trò chơi.”

Trên đường núi an tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng ve và dế kêu râm ran. 

Nửa bên mặt của Cận Mặc, dưới sự chiếu sáng của ánh trăng tạo thành một cái bóng, sau đó hắn quay đầu nhìn tôi: “Cho dù là ai mất đi em, đều không phải tiếc nuối của em.”

“Em sẽ tìm thấy một lối ra tiếp theo, mà lối ra kia có lẽ vẫn luôn có người đang chờ đợi.”

Hình như là đang an ủi tôi thất tình. 

Tôi cười nhẹ: “Đây là ước nguyện ban đầu của anh khi làm trò chơi ư?”

“Coi như vậy đi”

Tôi gật đầu, khi thu hồi ánh mắt lại thấy Chu Gia Hằng dưới gốc cây ở cách đó không xa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo