Tỷ Tỷ, Đấm Lưng Cho Tỷ Nhé - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
1
 
Lúc lâm chung, nương bảo ta lên kinh thành tìm đệ đệ. Bà nói giờ nó đã làm quan lớn, chắc chắn sẽ bảo hộ ta cả đời bình an vô sự.
 
Ta ở kinh thành loanh quanh mất nửa tháng trời, đến khi tiền nong cạn sạch mới rốt cuộc tìm thấy nó. 
 
Bên hồ phía Tây thành, những cọng sen tàn đứng trong nước như những chiếc ô gãy nát.
 
Nam tử nọ dáng người cao ráo, thanh tú trong tà áo bào xanh nhạt phất phơ theo gió. Dù đã xa cách gần hai mươi năm, ta vẫn nhận ra nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. 
 
Đệ đệ từ khi sinh ra đã có đôi đồng tử tím khác người, dân làng đều bảo đó là điềm gở, nhưng nương ta không tin, cứ khăng khăng bảo đó là tướng quý nhân.
 
Sự thật chứng minh nương ta đúng. Ta mừng rỡ khôn xiết, ngoác miệng cười chạy tới định nhận thân. Nào ngờ lại thấy hắn giơ kiếm ngang cổ, định t ự v ẫn. 
 
Chỗ dựa vừa mới tìm thấy mà đã sắp sụp đổ sao? Thế này thì còn ra thể thống gì nữa!
 
Ta bay người tung một cước đá văng thanh kiếm của hắn. Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta lại bồi thêm một bạt tai, mắng nhiếc đầy thất vọng: 
 
"Nương vừa mới bệnh mất không lâu, tỷ tỷ ngươi còn suýt bị tên vô lại ép cưới, thế mà ngươi còn ở đây đòi sống đòi ch ết hả?"
 
Hắn bị ta đánh đến ngây người, khuôn mặt tuấn tú nghiêng sang một bên. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi quay đầu lại: "Ngươi là ai? Sao dám..."
 
Ta lại vung tay thêm một bạt tai nữa, nhưng lần này bị hắn tóm chặt cổ tay. Hắn nheo mắt lại, sắc tím trong đáy mắt càng thêm đậm đặc. 
 
Rõ ràng là đã giận đến cực điểm, cứ như thể giây tiếp theo sẽ phanh thây ta làm năm mảnh vậy.
 
Bị khí thế của hắn áp chế, ta có chút chột dạ mất một giây. Nhưng giây sau đó ta liền ưỡn thẳng lưng: "Ngay cả tỷ tỷ mà ngươi cũng không nhận ra sao?" 
 
Ta đỏ hoe mắt, đau đớn gọi tên cúng cơm của nó: "Lý Đại Bổng!"
 
"..." Nam tử sững sờ, cơn giận trên mặt thoáng chốc khựng lại.
 
Ta rút bài vị của nương từ trong bọc hành lý ra, nhét thẳng vào lòng hắn: "Ngươi dù có không nhận ra ta, thì cũng không thể không nhận ra nương chứ?"
 
Hắn nhìn chằm chằm vào tên của mẫu thân khắc trên bài vị, thần sắc phức tạp, khẽ lẩm bẩm: "Hóa ra ngươi thật sự là..."
 
"Còn ngẩn ra đó làm gì? Không mau dập đầu lạy nương đi!" Ta mất kiên nhẫn bồi thêm một cước vào mông hắn. 
 
Hắn run lên toàn thân, trừng mắt nhìn ta đầy nhục nhã: "Ngươi, ngươi dám—"
 
Ta tát thẳng vào đầu hắn một cái: "Sao nào, giờ làm quan to rồi nên không định nhận nương thân của mình nữa hả?"
 
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, định phát hỏa nhưng lại cố nhịn xuống. Hắn nhìn chằm chằm mặt ta, chẳng biết đang nghĩ gì mà khóe miệng bỗng nở một nụ cười kỳ quái. 
 
Sau đó, hắn nghiến răng, quỳ sụp xuống trước bài vị của nương. Tiếng đầu gối va xuống đất nghe thật khô khốc. 
 
Nhìn cái bộ dạng kia, có vẻ vẫn còn ấm ức lắm. Đúng là cái đồ thiếu đòn.
 
Đệ đệ nói giờ nó họ Trữ tên Cảnh. Năm nó sáu tuổi, quê nhà hạn hán rồi đến nạn đói. Nương ta đánh ngất lão cha đang định "đổi con lấy thức ăn", rồi dắt chúng ta chạy nạn đến Giang Nam.
 
Có vị quý nhân vừa mất con trai, thấy đệ đệ có bảy tám phần giống đứa con quá cố nên nảy ý định nhận nuôi. Nương nghĩ đệ đệ theo quý nhân dù sao cũng tốt hơn là đi theo chúng ta chịu đói, nên đành nuốt nước mắt đồng ý. 
 
Thời loạn lạc gian nan, chúng ta dần mất tin tức của nó. Nó đã nhận ơn huệ của quý nhân, nhập vào gia phả nhà người ta, đổi tên họ cũng là lẽ thường tình.
 
Trữ Cảnh thu kiếm, đưa ta về phủ đệ hiện tại của nó. Cái nơi đó lớn đến mức ta đứng ở cửa nửa ngày trời không dám bước chân vào. Cánh cửa đỏ rực, đinh đồng to hơn nắm đấm, hai con sư tử đá trấn trạch chễm chệ hai bên. 
 
Trên xà cửa treo một tấm biển với bốn chữ vàng ròng, ta nhìn mãi mới nhận ra: Trấn Bắc Vương Phủ.
 
Đệ đệ ta giờ là Trấn Bắc Vương, đương triều Thái úy, nắm trong tay hai mươi vạn quân Bắc Cảnh, là đại viên nhất phẩm hàng thật giá thật, chỉ cần giậm chân một cái là cả kinh thành chao đảo.
 
Ta vỗ mạnh vào vai nó, tán thưởng: "Khá lắm tiểu tử, lăn lộn tốt đấy!" Khóe mắt Trữ Cảnh giật giật, không nói gì.
 
Để chấn chỉnh cái đầu óc yêu đương mù quáng của nó, ta chọn ngay một gian sương phòng gần nó nhất, sai người hầu dọn đồ đạc vào. Sắc mặt Trữ Cảnh không được tốt cho lắm: "Ta không thích ở cùng người khác..."
 
Ta tát một cái vào đầu nó: "Ta không trông chừng ngươi, ngươi lại tìm c hết thì biết làm sao?" 
 
Trữ Cảnh bị tát đến ngẩn ngơ, trân trân nhìn ta không nói nên lời. Đám hạ nhân trong phủ thì đến thở mạnh cũng không dám, đứa nào đứa nấy cúi đầu ra vẻ "ta không thấy gì hết". 
 
Ta để ý thấy có mấy đứa tì nữ tiểu sai kinh ngạc đến mức mồm há to như muốn nuốt trôi quả trứng gà, còn có tên thị vệ trẻ tuổi thì đôi chân đang run bần bật.
 
Cuối cùng Trữ Cảnh nhắm mắt, nghiến răng ra lệnh: "Dọn vào cho nàng!" Đây chính là sự áp chế của huyết thống. Dù ngươi có làm quan to đến đâu, đệ đệ vẫn cứ là đệ đệ.
 
Ta thong dong đi dạo trong vương phủ rộng lớn. Nhìn một lượt mới biết Trữ Cảnh si tình với nữ tử kia đến mức nào. Trong thư phòng đâu đâu cũng là họa chân dung của nàng ta, rải rác khắp nơi, treo trên tường, chất trên bàn. 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo