2.
Nữ tử trong tranh dung mạo xinh đẹp, đứng giữa phố tuyết phủ trắng xóa, khoác áo choàng đỏ rực, tay xách hộp bánh, mỉm cười nhẹ nhàng.
Bức nào bức nấy đều y hệt nhau.
Thị vệ Tần Phong khẽ nói với ta: "Thái úy lúc trẻ từng ngất xỉu trên phố vì đ ói ré t, chính Hứa cô nương đã tặng ngài một hộp bánh cứu mạng..."
Hắn dừng một chút, hạ thấp giọng hơn: "Nhưng Hứa cô nương đó đã thành thân rồi..."
Đã thành thân rồi thì còn nhung nhớ cái gì nữa. Nếu nàng ta chưa gả, ta còn có thể giúp nó mưu tính một phen, nhưng chuyện đã đến nước này, có khi hai tháng nữa con người ta ra đời rồi cũng nên.
Ta lập tức kéo Trữ Cảnh lại, ra lệnh: "Vẽ chân dung cho ta!"
Trữ Cảnh vẻ mặt không vui: "Nếu tỷ muốn vẽ tranh, ta sẽ đi mời họa sư..."
Ta véo tai nó: "Sao, nữ tử khác thì vẽ được, mà chị ruột ngươi thì không vẽ được?"
Trữ Cảnh rất miễn cưỡng: "Nhưng ta đã thề đời này chỉ vẽ một mình nàng ấy..."
Ta giơ cao tay, đe dọa: "Hửm?"
Hắn hít sâu một hơi, đầy nhục nhã mà trải giấy tuyên thành, nhấc bút lên...
Ta tạo một dáng vẻ vô cùng tao nhã trên ghế. Hắn vẽ rất nhanh. Thỉnh thoảng ta lại ghé đầu sang xem, hắn đều nhíu mày đẩy ta ra, bảo ta đừng động.
Vẽ xong rồi, ta cảm thấy khá hài lòng.
"Coi như cũng thể hiện được bảy tám phần phong thái của ta rồi đó," ta ngắm nghía một hồi, tận tình góp ý: "Sau này chú ý chút, đừng vẽ mặt tròn quá, nhìn béo lắm." Khóe mắt hắn lại giật giật.
Ta sai người gỡ hết tranh của Hứa Thanh Lăng xuống, treo tranh của ta lên. Trữ Cảnh nhíu mày định ngăn cản, ta liền tặng cho nó một "ánh mắt hình viên đạn", thế là nó ngoan ngoãn ngay.
"Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ngươi đều phải vẽ cho tỷ tỷ một bức," ta nhìn căn phòng đầy tranh, phất tay tuyên bố: "Cho đến khi tranh của tỷ tỷ treo kín căn phòng này mới thôi!"
Tần Phong đứng một bên cười không khép được mồm: "Tuân lệnh."
Trữ Cảnh lạnh lùng lườm hắn một cái.
Sáng sớm tinh mơ, Trữ Cảnh đã ra sân múa kiếm.
Kiếm quang như lụa, vạt áo tung bay. Hắn mặc một bộ bào trắng trăng thanh, đai lưng thắt chặt, từng chiêu từng thức đều sắc lẹm nhưng lại mang vẻ đẹp không sao tả xiết.
Mũi kiếm vạch qua không trung tạo nên những tiếng vút nhẹ nhàng. Cả người hắn tựa như một con hạc trắng, lúc lên lúc xuống giữa ánh bình minh.
Ta đứng bên cạnh vỗ tay nhiệt tình: "Lão Lý gia nhà ta vậy mà lại nặn ra được một nam nhi như đệ, ta thật sự rất tự hào!"
Kiếm thế khựng lại. Trữ Cảnh lạnh mặt, thu kiếm rồi bỏ đi thẳng.
Đệ đệ biết ngượng rồi. Ta thầm nghĩ. Bao năm không gặp, khó tránh khỏi có chút xa lạ, cứ ở chung thêm vài ngày là ổn thôi.
Ta ở trong tiểu viện vừa cắn hạt dưa vừa đọc thoại bản. Thoại bản là do Tần Phong tìm cho ta, nói là loại đang thịnh hành ở kinh thành, kể về chuyện tình tài tử giai nhân.
Ta xem mà ngáp ngắn ngáp dài. Hạt dưa là loại bếp mới rang, vị ngũ hương thơm nức mũi.
Ta cắn hạt dưa vương vãi đầy đất, hất cằm về phía bàn đá: "Tiểu Bổng tử đi đi, pha cho ta ấm trà mới mau."
Trữ Cảnh đứng bên cạnh, nửa ngày không nhúc nhích. Ta nghi hoặc ngẩng đầu: "Đứng ngây ra đó làm gì? Muốn làm ta ch ết khát à?"
Trữ Cảnh nhẫn nhịn cầm ấm trà đi mất.
Ngồi lâu tê mỏi cả người, ta đứng dậy vặn mình một cái: "Tiểu Bổng tử lại đây, bóp vai cho ta chút, mấy nay vai ta mỏi nhừ."
Sắc mặt Trữ Cảnh tối sầm lại. Tay hắn vô thức nhấc lên một chút, rồi lại kiềm chế rụt về. Xem ra là định bụng không nghe lời ta đây mà.
Ta hạ thấp giọng, bắt đầu uy hiếp: "Ta đếm đến ba, đệ mà không qua đây thì tự liệu hồn lấy. Một, hai..."
Trữ Cảnh như bị nhấn nút công tắc, chân tay không nghe theo điều khiển mà bước tới đấm lưng cho ta. Đến khi hắn phản ứng lại được thì chính mình cũng thấy thật khó tin. Ta vô cùng mãn nguyện. Vẫn là chiêu này hữu dụng nhất, bách chiến bách thắng.
Hắn lớn rồi, lực tay cũng mạnh hơn, những ngón tay rõ ràng rành mạch ấn lên vai ta, mỗi cái đều chuẩn xác từng vị trí. Ta sướng rơn cả người, quay đầu lại xoa xoa đầu hắn. Tóc hắn rất mềm, giống hệt hồi nhỏ.
"Ngoan, buổi tối tỷ làm bánh trôi củ sen cho đệ ăn."
Cả viện hạ nhân nhìn nhau trân trối, cúi gằm mặt xuống đất, sợ rằng mình sẽ lỡ miệng cười thành tiếng.
Ở cùng Trữ Cảnh lâu rồi, ta mới biết hắn sống bê tha đến mức nào. Thân thể đã chẳng ra làm sao mà còn uống rượu suốt ngày.
Ta nửa đêm dậy đi vệ sinh, lúc nào cũng thấy thư phòng hắn sáng đèn, bóng hắn ngồi đơn độc in trên cửa sổ, tay cầm bầu rượu.
Đến ngày thứ năm, ta ra lệnh cho người hầu mang hết số rượu đó vào phòng mình. Hắn đứng ở cửa kho, nhìn từng hũ rượu bị khiêng đi, sắc mặt u ám như sắp nhỏ ra nước đến nơi: "Ngươi... ngươi..."
"Đợi thân thể đệ khỏe lại, muốn uống bao nhiêu tùy thích." Ta nhíu mày, tiến tới sờ sờ bụng hắn.
Cứng ngắc, cơ bụng từng múi một, hệt như cái bàn giặt vậy. "Rắn chắc thì có rắn chắc, nhưng hơi gầy một chút."
Ta lại bóp bóp eo hắn, đúng là tinh gầy, sờ được cả xương sườn. Cả người hắn cứng đờ như gỗ.
Ta không để ý, tiếp tục nói: "Khẩu vị đệ tệ quá, để ta làm món gì đó đệ thích ăn hồi nhỏ cho."
Ta nháy mắt với hắn. Đệ đệ hồi nhỏ sở dĩ nghe lời ta như vậy cũng là nhờ vào tay nghề nấu nướng thần sầu này đây. Cha nương đều là người thô kệch, ăn uống toàn làm qua quýt cho xong bữa.
Cũng may ta biết biến tấu làm đủ món ngon, dụ dỗ đứa em ham ăn phải trung thành tuyệt đối với mình.
Vào bếp, ta xắn tay áo bắt đầu nhào bột. Trữ Cảnh hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, ngồi ở trong sân chờ đợi. Mặt trời xuống núi, ta bưng bát súp bột mì thơm lừng đặt lên bàn.