8.
Vài ngày sau, ta bảo đệ đệ ta muốn gặp những người đó. "Hôn nhân không thể nhắm mắt đưa chân được," ta nói: "Cũng phải gặp một lần xem người thật thế nào."
Đệ đệ rất vui, lập tức sắp xếp. Nơi gặp là Túy Tiên Lâu nổi tiếng nhất kinh thành. Món ngon, phòng nhã, nhìn ra cửa sổ là thấy toàn cảnh phố xá, rất hợp để xem mắt.
Ta đến nơi. Đẩy cửa phòng ra, bên trong có một người đang ngồi. Áo xanh phiêu dật, bóng lưng thanh mảnh.
Hắn ngồi bên cửa sổ, bên ngoài là tuyết trắng mênh mông, bên trong là một tách trà nóng, khói trà nghi ngút làm mờ đi góc nghiêng của hắn. Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại.
Hóa ra là Trữ Cảnh. Ta kinh ngạc: "Sao lại là ngươi?"
Hắn đứng dậy, nhìn ta đăm đăm: "Người đó có gì tốt mà khiến tỷ tỷ phải đặc biệt tới đây gặp mặt?"
"Ta... sớm muộn gì ta cũng phải thành thân..."
"Đã vậy." Hắn bước tới đứng trước mặt ta. Hắn cao hơn ta rất nhiều, ta phải ngửa đầu mới nhìn rõ mặt hắn: "Vậy thì gả cho đệ đi."
Bên ngoài tuyết rơi rất lớn, từng bông tuyết lặng lẽ đáp xuống. Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng than thỉnh thoảng nổ lách tách.
Ta ngây người nhìn hắn, mãi không nói nên lời. Hắn cũng không giục, cứ thế đứng đó nhìn ta.
"Ngươi... chẳng phải ngươi thích Hứa Thanh Lăng sao?" Ta rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói.
Lông mi hắn run lên.
"Sau khi tỷ đi," hắn nói: "Đệ như mắc chứng bệnh lạ, cứ thấy bóng dáng tỷ ở khắp nơi trong phủ. Từ cái sân tỷ hay ngồi, cái ghế tỷ hay nằm, cái tách tỷ hay dùng...
Đệ dùng đủ mọi cách để xua đuổi hình bóng đó nhưng chỉ khiến nó rõ ràng hơn. Đệ đã thay mười mấy đầu bếp nhưng không ai nấu được vị súp của tỷ."
"Trước đây đệ mến mộ Hứa Thanh Lăng, trong đầu thường hiện lên chỉ là một bóng hình trong tuyết."
Hắn tự giễu: "Đệ nhớ nàng ấy, nghĩ về nàng ấy, nhưng khi nàng ấy thực sự đứng trước mặt, đối với đệ lại là người xa lạ.
Nhưng tỷ tỷ thì khác, tỷ tỷ rất sống động. Từng cử chỉ của tỷ đều mang hơi ấm chân thực. Tỷ đánh đệ, mắng đệ, quan tâm đệ, sai bảo đệ, có thể vì đệ mà chắn tên, cũng có thể vì đệ mà nấu súp."
Hắn dừng lại một chút: "Một người tỷ tỷ tốt như vậy, lại là do đệ đánh tráo mà có được."
Ánh mắt hắn tối sầm lại: "Đệ luôn cẩn thận giữ gìn, nhưng đệ hiểu rõ, giả vẫn là giả. Ngày đó tỷ đột ngột tránh mặt, đệ biết tỷ đã rõ sự tình. Đệ sợ tỷ đi, lại không dám giữ tỷ lại.
Đệ lên chùa cầu quẻ, hỏi phương trượng phải làm sao. Phương trượng nói, tâm niệm nảy sinh muốn chiếm làm của riêng là tham; khổ nỗi đau của người ta, buồn nỗi buồn của người ta, ấy là thành toàn.
Thế nên đệ mới sắp xếp để tỷ gặp được đệ đệ mình."
Hóa ra chuyện ở chùa Khê Hà hôm đó là do hắn sắp xếp.
"Nhưng rốt cuộc đệ vẫn không nỡ bỏ." Hắn tiến lên một bước, gần đến mức ta ngửi thấy mùi gỗ tùng thanh khiết trên người hắn: "Nên đệ đến đây hỏi tỷ một câu... Tỷ có nguyện ý ở bên đệ không?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu hình bóng của ta. Ta mải mê nhìn đạn mạc bàn luận đến mức suýt quên trả lời. Trữ Cảnh mím môi, quai hàm bướng bỉnh như đang chờ đợi một bản án.
Từ chối sao? Có chút không nỡ. Đồng ý sao?
Hình như cũng...
"Ta... ta sẽ suy nghĩ thêm." Ta cúi đầu, bồn chồn vò nát cái khăn tay.
Mắt hắn tối sầm trong thoáng chốc, rồi lại cong lên: "Được, đệ đợi tỷ."
Trữ Cảnh đến Tống phủ cầu hôn. Lần thứ nhất mang ba mươi sáu hòm sính lễ, diễu hành từ Vương phủ đến tận cổng Tống phủ, khiến nửa kinh thành đổ xô đi xem.
Tống Dục Thù đứng ở cửa, mặt đen như đít nồi, ra lệnh đóng chặt cửa, một món lễ cũng không nhận. Trữ Cảnh không hề giận, đứng ngoài cửa đợi nửa canh giờ rồi mang sính lễ về.
Lần thứ hai, hắn lại đến. Lần này là bốn mươi tám hòm. Tống Dục Thù vẫn đóng cửa. Lần thứ ba sáu mươi sáu hòm. Lần thứ tư tám mươi tám hòm.
Tống phủ không nhận, hắn liền đứng đợi ngoài cửa giữa trời phong tuyết. Đợi lâu đến mức người phủ đầy tuyết, mặt lạnh ngắt tím tái, môi không còn chút máu.
Ta nấp sau khe cửa nhìn ra, thấy không đành lòng. Ta kéo áo đệ đệ: "Hay là cứ nhận lễ đi cho hắn về. Đệ biết đấy, sức khỏe hắn không tốt..."
Tống Dục Thù nhìn ta đầy khó tin: "Tỷ... tỷ mà lại đi xót hắn à?"
Nó trừng mắt nhìn ta, mắt đỏ hoe: "Lão tỷ, tỷ thực sự muốn gả cho hắn sao?"
Ta há miệng nhưng không biết nói gì. Nó tức đến mức chạy nhảy lung tung trong nhà, làm vỡ cả chén trà. Hứa Thanh Lăng đứng bên cạnh che miệng cười trộm, bị nó lườm một cái càng cười to hơn.
"Nàng cười cái gì?" Nó giận dữ.
"Cười chàng giống như con chó giữ con ấy." Hứa Thanh Lăng thân thiết khoác tay ta, thong thả nói: "A tỷ của chúng ta thông tuệ lắm, người tỷ ấy chọn chắc chắn không tệ."
Trời lạnh thấu xương, tuyết lại bắt đầu rơi. Ta nhìn qua khe cửa, Trữ Cảnh vẫn đứng đó, mặc chiếc áo choàng đen, vai phủ đầy tuyết nhưng vẫn đứng thẳng tắp. Tần Phong đứng cạnh che ô cho hắn bị hắn đẩy ra. Ta nghiến răng, mở cửa bước ra ngoài.
Ta đi đến trước mặt Trữ Cảnh, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của hắn, nhét cái lò sưởi tay của mình vào lòng hắn: "Vào đi."
Hắn ngẩn ra một lúc, rồi khóe miệng cong lên, ngoan ngoãn theo ta vào trong. Tống Dục Thù thấy chúng ta vào, mặt tức đến xanh mét: "Tốt lắm Trữ Cảnh, ngươi cậy mình có chút nhan sắc liền giở thói bệnh tật để lừa gạt lão tỷ ta lòng dạ lương thiện..."
Trữ Cảnh không thèm chấp nó, chỉ nhìn ta: "Tỷ... đã nghĩ kỹ chưa?"
Ta mím môi không đáp. Mắt hắn thoáng tối đi nhưng vẫn nở nụ cười nhợt nhạt: "Không sao, đệ đợi tỷ nghĩ kỹ."
Ta nhìn đống sính lễ ngoài cửa chất đầy nửa con phố, có chút cạn lời: "Đệ cứ thế này mà đợi à?"
"Sợ có người ra tay trước." Hắn nói nhỏ: "Những kẻ đệ đệ tỷ chọn, đệ đều điều tra cả rồi. Từng đứa một, đều không bằng đệ."
Ta tức mình cốc đầu hắn một cái: "Khéo mồm khéo miệng."
Hắn ngẩn người, đôi đồng tử tím dần rực sáng lên: "Tỷ tỷ... thế này là... tha thứ cho đệ rồi?"
Ta quay mặt đi chỗ khác: "Cũng tàm tạm."
Hắn đưa tay ôm chầm lấy ta vào lòng. Tay hắn vẫn run, người cũng run, nhưng ôm rất chặt, như sợ ta chạy mất.
Hắn tựa cằm lên đầu ta, cố sức kìm chế nhưng vẫn nghe được tiếng run rẩy khe khẽ. Mặt ta nóng bừng, vùi đầu vào ngực hắn.
"Dù có thành thân," ta lí nhí nói: "Ta cũng không muốn bị nhốt trong nhà. Ta sẽ tự lập hộ khẩu riêng, mở cửa hàng, ra ngoài làm ăn. Đệ... đệ không được ngăn ta."
Hắn ngẩn ra một chút, rồi bật cười. Nụ cười ấy đẹp vô cùng, như nắng ấm sau trận tuyết dài.
"Được," hắn khàn giọng: "Đều tùy ý tỷ tỷ."
"Còn nữa, không được tìm cái ch ết nữa."
"Được."
"Không được uống nhiều rượu như vậy."
"Được."
"Không được..."
"Cái gì cũng được." Hắn ngắt lời ta, ôm chặt hơn nữa: "Chỉ cần tỷ tỷ ở đây, cái gì cũng được."
Trong sân, Tống Dục Thù vừa giận vừa cuống, tức quá vỗ vỡ cả chum nước.
Một tiếng "bộp" vang lên, nước chảy lênh láng làm ướt cả ủng của nó. Nó đứng đó nhảy dựng lên, không biết là vì tức hay vì lạnh. Hứa Thanh Lăng đứng bên cạnh cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Thôi thì, vỡ là để bình an.(toái toái bình an).
[HOÀN]