Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta ra ngoài, bên trong cánh cửa là tiếng khóc của Mãn Mãn, gọi tỉ tỉ.
Ngoài cửa tuyết rơi rất nhiều, có cảm giác đau khổ lạnh lẽo.
Ngày thường ta hâm nóng rượu cho ông nội, cũng có khi lén lút uống hai ngụm, chỉ là hôm đó ta say rượu.
Ngồi ở dưới hiên cũng không thấy lạnh, bước vào đời chẳng qua cũng chỉ là một chớp mắt mà thôi!
Mọi sự không nên cưỡng cầu, nếu cưỡng cầu không phải sai thì sẽ là thương tổn, cần gì chứ?
Tất cả đều giống như giấc mộng đêm đó của ta, hoang đường ngắn ngủi, qua đi rồi thì qua đi thôi!
Không nên nghĩ lại nhiều. Làm gì có ai chưa từng động lòng xuân chứ? Làm gì có ai chưa từng hao tổn tinh thần mà sầu mà lo đâu?
Bởi vì còn niên thiếu, cho nên trân trọng hơn một chút mà thôi!
*
Ông nội để chiếc ghế ở đối diện ta, ngồi xuống, hỏi ta đang yên đang lành vì sao mà khóc?
Ta duỗi tay sờ, thật sự là nước mắt thật!
Ta khóc sao? Chỉ là ta cũng không tự biết.
“Ông nội, sau này đừng có làm mai cho con, chờ thêm chút nữa được không?” Ta nhìn ông nội, gió tuyết mờ mắt, ông nội chỉ là một cái bóng đen như mực.
“Trong lòng con có người phải không?”
“Ông, trong sách đều nói yêu thích một người là chuyện vui mừng nhất trên đời này, vì sao con lại không thấy vui chút nào chứ?”
“Là Tống Tấn phải không?” Ông nội xoa xoa lên đỉnh đầu ta.
Chỉ nghe thấy tiếng ông thở một tiếng thật dài.
“Thanh Thanh, con cũng biết chuyện giữa Tiên đế và Hiến Vinh Đế Cơ đúng không? Nếu không phải là nhờ có Ngô lão đại nhân, chỉ sợ bệ hạ đã gặp nạn. Bệ hạ ghét nhất là cái gì?”
“Là có danh nghĩa huynh muội lại trở thành phu thê, nếu con muốn ở một chỗ với Tống Tấn, chỉ sợ con đường làm quan của hắn sẽ dừng bước tại đây.”
Mẹ của Hiến Vinh Đế Cơ tái giá vào Hoàng cung làm Quý Phi, Hiến vinh là con gái của chồng trước của bà ấy, sau đó mang vào cung, từ nhỏ nàng cùng với Tiên đế lớn lên cùng nhau.
Đương kim bệ hạ là con vợ cả của Hoàng Hậu, sau khi sinh đã phong làm Thái Tử, sau khi Hiến Vinh sinh hạ Nhị hoàng tử cho Tiên đế, tuy không có danh phận gì, lại được lòng Hoàng Đế, Tiên Đế vẫn luôn muốn phế Thái tử.
Nếu không phải nhờ có Ngô lão đại nhân, chỉ sợ bệ hạ đã sớm thành một nắm đất rồi.
Loạn Dung Thành năm đó, tất cả đều bắt đầu từ đoạn tình duyên giữa Tiên đế và Hiến Vinh Đế Cơ.
Tuy bệ hạ không nói, nhưng sao có thể nào không để ý chứ?
“Ông nội, chờ hết năm, chúng ta ra ngoài một chút được không?”
“Chẳng qua là một chén rượu mà thôi, đổ thì thôi. Thanh Thanh còn muốn đi thưởng thức rất nhiều sao trời, ông nội đưa con đi thì đã làm sao?”
Đây chẳng qua là tương tư đơn phương, không biết xuất hiện từ khi nào, lại chỉ có thể đường ai nấy đi mà thôi.
Đã chỉ có thể như thế, sao có thể tự bực bội tự thương thân chứ?
Phụ nữ chẳng lẽ chỉ có một con đường như vậy thôi sao?
Gả cho một người mình thích sinh con rồi nuôi con? Hay là gả một người mình không thích sinh con rồi nuôi con?
Nếu thật sự là số phận như thế, ta không phúc.
Sao ta có thể phục được chứ?
Ta không thể thích một người gả cho một người khác, cũng không thể gả cho một người mà ta không thích.
Không thể nói vì cái gì, có lẽ là do ngày hôm đó ta uống quá nhiều.
Ông nội nói đúng, ta còn có rất nhiều sao trời chưa từng thưởng thức.
Kể từ sau ngày hôm đó, ta chợt cảm thấy mình trưởng thành.
Hoá ra cái giá của sự trưởng thành, chỉ cần một cuộc tình đơn phương chưa từng bắt đầu đã kết thúc!
Khi quả hạnh xanh, ông nội nói, hay đi Giang Nam một chuyến, thừa dịp sức khoẻ của ông còn tốt.
Ta đã sớm thu thập xong hành lý, cũng dọn dẹp xong cảm xúc của mình.
Lúc đi Tống Tấn cũng không ở kinh thành, cha nghe nói ta cùng với ông nội muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới, cũng kinh ngạc!
Sau đó lại thu xếp thuê xe ngựa, ông nội chỉ lắc đầu nói là hắn đọc sách đến ngốc rồi.
Ta cùng với ông nội đi về phía nam, dọc theo kênh đào. Ngày chúng ta đi, thật trùng hợp là mưa bụi mông lung.
Có lẽ là bởi vì mưa, cũng có lẽ là bởi vì gió, ta cảm thấy phiền muộn, đừng ở đầu thuyền tắm mưa cả một ngày, đợi ngày hôm đó qua đi, Văn Thanh là một Văn Thanh hoàn toàn mới.
Lại thêm một năm nữa, ta cùng với ông ngoại đi tới thảo nguyên ở quan ngoại, ta mới phát hiện ra nơi đó mới là nơi thích hợp nhất đối với ta.
Trời đất rộng lớn, dân phong thuần lương lại mạnh mẽ, mặc dù là con gái thì cũng có thể giống với đàn ông, muốn làm gì cũng được.
Ta học cưỡi ngựa bắn tên, ăn thịt dê uống rượu sữa cũng không cảm thấy tanh nồng.
Ta tìm một công việc cho bản thân mình, dùng số tiền mà bà để lại cho ông để mở một trại nuôi ngựa.
Ta nói, tất nhiên là sẽ kiếm lại số bạc dưỡng lão cho ông nội, ông chỉ vuốt chòm râu không nói lời nào.
Ta nuôi được những con ngựa tốt nhất, buôn bán từ quan ngoại đến quan nội, chưa tới hai năm ta đã kiếm lại được số tiền dưỡng lão cho ông rồi.