Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian của thiếu niên cứ như thế trôi qua, ta đã trở thành gái lỡ thì 21 tuổi, cả ngày chạy ngược chạy xuôi, dường như đã sớm quên hết mọi thứ trong quá khứ rồi.
May mắn là, ta tạm thời không cần phải rơi vào tình trường ngắn ngủi ấy.
Gió đầu thu, đêm giữa mùa hạ…
Mỗi sự việc đều mang theo quá nhiều tâm tình thiếu nữ, nhưng bên ngoài biên quan chính là một chỗ như thế, màu đỏ thưa thớt, hương hoa ít ỏi, màu xanh rậm rạp, hoa đỏ úa tàn.
Khiến cho người ta không thể sinh ra tâm tư tinh tế lại thay đổi liên hồi.
Tay nắm tay, tình cảm ấm áp, cùng nhau trải qua từng năm tháng.
Lòng ta đã trầm xuống, không còn chờ đợi những điều như vậy nữa.
Sức khoẻ của ông nội rất tốt, khi không có việc gì thì mỗi ngày đều có thể cưỡi ngựa nửa giờ, một mình có thể ăn hết một cân thịt dê.
Trong lòng ta rất thoải mái, mong ngóng ông nội có thể sống được rất nhiều năm nữa.
Thời đại này hà khắc với phụ nữ, có mấy người có thể sống tuỳ ý tiêu sái như ta đâu?
Chỉ có ông nội của ta, hào phóng khoan dung, không coi trọng thuyết giáo phụ nữ không tài là đức, ở yên trong nhà không ra ngoài.
Hạnh phúc của ta ở kiếp này, có hai phần là đến từ mẹ, bảy phần là đến từ ông nội.
Còn lại một phần, đó là người nào đó khiến cho ta hiểu được một đạo lý, khi không có người yêu ngươi, ngươi cũng đành phải cắn răng đi về phía trước, chờ đến khi ngươi đi đủ xa, điều gì nên tới rồi sẽ tới.
Ông nội cũng không cố tình lảng tránh Tống Tấn, ông là bạn tri kỹ với Ngô lão đại nhân, thi thoảng có trao đổi thư từ. Ngô lão đại nhân đối với bệ hạ cũng vừa là cha vừa là thầy, còn có ân cứu mạng.
Ngô lão đại nhân lại là thầy dạy của Tống Tấn. Tống Tấn là học trò yêu của ông, trong lòng của Ngô lão đại nhân, hắn dĩ nhiên là khác biệt so với những người khác.
Nghe nói Tống Tấn còn thanh liêm công chính hơn cả Ngô lão đại nhân.
Bệ hạ vô cùng yêu thích hắn và tính tình của hắn.
Lại thêm một năm nữa, ông nội nói với ta là sức khoẻ của Ngô lão đại nhân không khoẻ, đã cáo ốm từ quan, cáo lão về quê rồi.
Tống Tấn đã làm Tả Đô Ngự Sử nhị phẩm. Trong lịch sử Đại Nguỵ chỉ sợ còn chưa từng có người như thế, chạy ngựa cũng không kịp.
Hắn đã định ra một việc hôn nhân, cụ thể như thế nào chúng ta đều không biết.
Chỉ là ông nội muốn đi gặp Ngô lão đại nhân, nhiều năm không gặp, mỗi lần gặp đều thấy già rồi.
Quê quán của Ngô lão đại nhân ở Chương Khâu, ông nội ta đã quen với việc tự tại, vạn sự đều nhìn rõ, chỉ riêng đối với Ngô lão đại nhân lại rất hao tổn tinh thần.
Khi ta cùng với ông tới Chương Khâu, Ngô lão đại nhân đã nằm trên giường không dậy nổi.
Ông nội nói chuyện với ông ấy nửa canh giờ, đến khi ra ngoài cửa, trên mặt đau xót không thôi.
Ta muốn an ủi, lại không tìm ra lời nào thích hợp.
Năm tháng trôi qua, không biết bọn họ gặp nhau như thế nào, lại vì sao mà trở thành bạn thân cả đời, tuy không thể thường xuyên gặp mặt, lại tri kỷ khó cầu.
Thời gian lại ít ỏi như thế, chỉ trong nháy mắt, những phồn hoa thuộc về bọn họ sắp phải hạ màn rồi.
Sao có thể không buồn đây?
Một tiếng bảo trọng đã quá nông cạn rồi.
Người khác thường không coi sinh tử là gì, ta đoán, người nói lời này cũng chưa từng trải qua sinh tử biệt ly.
Ông nội nói với ta, đã tới tuổi hiểu rõ được thiên mệnh rồi, nếu không nhìn rõ sinh tử, coi như sống uổng phí.
Ta nói với người rằng, một con người chân chính đều là như vậy.
Sợ chết thì liên quan gì tới tuổi tác đâu?
Ông nội ở lại Chương Khâu, ta trở về quan ải, ta biết ông nội, ông muốn thấy Ngô lão đại nhân xuống mồ mới có thể yên tâm được.
Ta còn chưa sắp xếp thoả đáng công việc ở trại nuôi ngựa đâu, ông nội tất nhiên sẽ không trở lại quan ải, lá rụng về cội, ông muốn chôn cùng một chỗ với bà nội.
Đợi đến khi ta gặp lại ông nội, không biết ông mua từ đâu được một con lừa già màu xám, chỉ chở ông đi vòng vòng.
Mỗi ngày đều ăn cà rốt, ta nói với ông, nói là kiếp trước nó nhất định là một con thỏ.
Ông nội rất tốt đối với nó, còn chiều nó hơn cả ta, khiến cho ta cảm thấy phiền muộn.
Chúng ta chầm chậm đi về phía kinh thành.
Ông nói, khi hạ táng Ngô lão đại nhân, bệ hạ tự đến lệ rơi không ngừng.
Tống Tấn cũng tới, hắn vẫn giống như ngày xưa, lạnh nhạt điềm đạm, cũng không biết vì sao khiến cho ông nội cảm thấy đau lòng.
Có lẽ là nhìn hắn quá lạnh lẽo đơn độc?
Người khác còn khóc, nhưng cảm xúc gì hắn cũng không có.