Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ hắn càng ngày càng ra ngoài nhiều, chỉ cần có người gửi thiệp mời, tám chín phần mười nàng sẽ đi.
Ông nội nói với ta: “Con nói người ta ngốc, thật ra người ta khôn khéo lắm! Tống Tấn vô cùng nổi tiếng trong số các tiểu thư phu nhân ở kinh thành, mẹ ruột hắn không hành động thì phải chờ đến bao giờ?”
“Hiện giờ hắn đã có công việc, sắp làm quan rồi, tiền đồ vô cùng lớn.”
“Chỉ còn cưới vợ nữa thôi!”
Ta nghe xong lời này, không biết vì sao cả đêm không thể chợp mắt, ngực bị đè nén vô cùng khó chịu.
Tháng sáu, vừa lúc hoa đỗ quyên nở rộ, Mãn Mãn sắp được tám tháng, có thể vịn cạnh giường đứng rất vũng.
Trong miệng chỉ biết nói chữ tỉ.
Con bé không uống sữa nữa, mà ăn cháo bột và canh trứng, ta để bà vú lại chăm sóc cho con bé.
Mẹ hắn sai Nguỵ ma ma tới, nói là muốn quản gia. Đương gia chủ mẫu quản gia tất nhiên là danh chính ngôn thuận.
Ta giao quyền quản gia cho bà ấy, lại hỏi Nguỵ ma ma có muốn đón Mãn Mãn đi không, nàng chỉ nói một câu “Không thấy phu nhân nhắc tới” sau đó đuổi ta đi.
Ông muốn đi tới thôn trang, ta đi cùng với ông, mang theo Mãn Mãn cùng bà vú.
Khi còn bé ta đã theo mẹ trồng rau, chỉ cảm thấy trên đời này chỉ có đất là không phụ lòng người, chỉ cần ngươi có lòng, nó sẽ tự báo đáp.
Ở thôn trang nuôi gà vịt, ngày nào Mãn Mãn cũng đòi đi xem, bà vú không ôm được con bé, nếu biết chạy rồi thì nàng chỉ cần đuổi theo.
Ở đó được mười ngày thì Tống Tấn tới.
Khi hắn tới đúng vào lúc hoàng hôn, phía chân trời là ánh chiều tà, ta ở trong viện phe phẩy cái quạt ngây ngốc.
Hắn chỉ mặc một chiếc áo bào trắng đơn giản, trên khuôn mặt lại càng lạnh nhạt kiên cường.
“Văn Thanh.” Hắn gọi ta.
Ta ngơ ngác nhìn hắn, không biết nghĩ cái gì, trong lúc nhất thời quên mất trả lời hắn.
Hắn đứng ở trước mắt rũ mắt nhìn ta, không biết vì sao ta lại cảm thấy chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đêm qua ta mơ một giấc mơ, trong mơ ta lăn lộn với người khác cùng một chỗ.
Áo cưới màu đỏ rực, bờ vai run run lung lay muốn đổ, mồ hôi ướt nhẹp, còn có đuôi mắt thật dài của hắn.
Khi tỉnh lại, tất cả người đều nhớp dính mồ hôi, ta vừa dùng tay lau một cái đã ướt đẫm lòng bàn tay.
“Văn Thanh?” Hắn lại gọi.
“Hả, sao huynh lại tới đây?”
“Ta đói bụng, còn cơm không?”
Ta nhẹ nhàng thở ra, gật đầu đi về hướng phòng bếp.
Không biết vì sao mình lại mơ một giấc mơ như thế, nhưng hắn lại xuất hiện vào đúng thời điểm đó.
Chúng ta ở thôn trang đến cuối năm, thi thoảng hắn tới, ta tránh hắn, không nói chuyện được mấy câu.
Sang năm ta mười bảy tuổi, nên tránh hiềm nghi mới là đúng đắn.
Ông nội mang chúng ta về nhà, nói là sang năm ông sẽ đi nhiều, nên định việc hôn nhân cho ta.
Chuyện này giao cho ai ông cũng không yên tâm.
Trong lòng ta cảm thấy vắng vẻ, nhưng làm gì có con gái nhà ai mà không gả chồng?
Trong nhà cũng không có thay đổi gì nhiều, ta ôm Mãn Mãn đi tìm mẹ của con bé.
Không ngờ nàng đang ngồi xếp bằng trên giường đất, ra dáng ra hình mà dùng bàn tính tính bạc..
Đúng là khiến ta mở mắt, quý nữ thế gia nghe thấy bạc đã thấy bẩn lỗ tai, cũng có một ngày như thế.
Nghe nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, mới được mấy ngày mà nàng đã sửa đổi rồi sao?
Nàng cũng không thèm nhìn ta.
Ta đặt Mãn Mãn trên giường, con bé biết đi rồi, lại đứng lên nhào vào lòng ta, một đôi mắt to nhìn mẹ nó, lại ngẩng đầu nhìn ta, gọi ta là tỉ tỉ.
“Hiện giờ ngài đã quản gia, ta đưa Mãn Mãn về cho ngài.”
Vốn không có chuyện nuôi dưỡng em gái trong viện của chị gái, cuối cùng ta cũng phải rời đi, nàng nên học cách thân cận với mẹ, còn sau này lớn thành cô gái như thế nào, đều p hải nhờ vào sự dạy dỗ của mẹ con bé vậy.
Nàng nhìn Mãn Mãn, vươn tay nhỏ dài như ngọc gọi: “Mãn Mãn, tới chỗ mẹ nào!”
Trên mặt nàng nở nụ cười, ta nhìn kỹ, nàng tựa như đã thay đổi, lại giống như chưa từng thay đổi.
Thay đổi chỗ nào ta lại không thể nói rõ.
Nhưng có một thứ cho dù thế nào cũng không thay đổi, Mãn Mãn là do nàng sinh ra.
“Mãn Mãn, tìm mẹ của em đi!” Ta đẩy đứa trẻ nhỏ xíu đang dựa dẫm trong lòng ngực mình ra.
Mẹ của Mãn Mãn không tỏ ý kiến gì mà liếc nhìn ta một cái, duỗi tay ôm con bé.
Ta nghĩ tới đây, ta với nàng sẽ không có liên quan gì nữa.
“Nghe nói ông nội ngươi đang tìm nhà để gả ngươi qua.”
“Việc này không cần phu nhân phải nhọc lòng.”
Ta nói lạnh băng, trong lòng rất không thoải mái, vì cái vẻ mặt khinh miệt kia của nàng.
“Hừ! Như thế rất tốt, khỏi cho người khác nói mẹ kế ta đây khắt khe ngươi.”
Cuối cùng nàng đã không nói gì nữa, khắt khe có rất nhiều loại, cũng không phải là ngày ngày mắng chửi mới tính.
Ta muốn xoay người rời đi, nàng lại mở miệng: “Lương tháng của Tấn nhi đều đưa cho ngươi?”
Sống lưng của ta cứng đờ.
“Ngươi lấy tiền lương tháng của hắn có thích hợp không?”
“Sau này tất nhiên sẽ không.”