Văn Thanh - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta không biết là ấm ức từ đâu sinh ra, đây là nhà hắn, có liên quan gì tới ta đâu? Kể từ khi mẹ ta đi rồi, ông nội ở đâu, nhà của ta ở đó.


Ta vẫn đứng im như cũ, cố gắng ép nước mắt quay vào trong.


Ta không còn là Văn Thanh ngày xưa nữa.


Hắn lại không thèm nói gì mà nắm lấy cổ tay áo ta, thoạt nhìn cũng không dùng bao nhiêu sức, nhưng dù sao cũng là túm ta vào nhà.


Có lẽ, trong lòng ta là đồng ý, muốn nhìn xem nhà của hắn có dáng vẻ như thế nào, muốn nhìn xem hiện giờ hắn sống có tốt hay không.


Căn nhà này chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy hết, hướng nam có năm gian nhà song song, hướng tây có ba gian.


Chỉ được cái sân rộng, nhìn rất thoáng đãng.


Góc sân có vài hoa cỏ vụn vặt, phía sau nhà còn có một cây hạch đào rất lớn.


Ai có thể ngờ được, một căn nhà nhỏ đơn sơ như thế, lại là của Tả Đô Ngự Sử đại nhân được bệ hạ tin tưởng coi trọng nhất?


Dường như nghe thấy tiếng bước chân, trong phòng bếp phía tây xuất hiện hai lão bộc, một nam một nữ, tóc đã hoa râm, trên mặt đầy nếp nhăn.


“Đại nhân và đại cô nương đã trở lại rồi ư? Đã ăn cơm chưa?” Bọn họ cũng không hỏi ta là ai.


Ta nghĩ đi nghĩ lại, thật sự không biết đã từng gặp bọn họ bao giờ chưa, bọn họ sao có thể nhận ra ta?


“Thím làm hai chén mì chay tới đây đi!” Hắn nói xong thì đưa ta vào nhà chính.


Bên trong cũng nhạt nhẽo giống như bên ngoài.


“Thím kia là ai? Sao lại biết ta?” Ta đẩy cửa sổ ra, để ánh mặt trời bên ngoài tiến vào, như thế sẽ không cảm thấy ẩm ướt lạnh lẽo nữa.


Hắn cũng không đáp lời ta, từ từ rót hai chén trà, lại chậm chạp uống một chén.


“Năm đó vì sao không từ mà biệt? Nếu đi, chẳng lẽ không chờ ta trở lại được hay sao?”


“Huynh biết tính ta như thế nào rồi, đã muốn đi rồi thì nửa khắc cũng không chờ được!” Ta ngồi trên ghế đối diện với hắn.


Trà là trà cũ, uống lên một ngụm cảm thấy chát xít, nước trà cũng quá đặc.


Hắn không có tiền mua trà hay sao? Trong nhà cũng không có hạ nhân, chỉ có bổng lộc thì cũng không nên sống giản đơn như thế. 


Trong đáy lòng ta không muốn thấy hắn sống quá tốt, lại càng không muốn thấy hắn sống kham khổ như thế.


Áo bào đã phai hết màu, bát trà cũ chua sót, không xứng đôi với hắn chút nào.


“Đúng thế, từ nhỏ muội đã như thế rồi. Nói với ta một chút đi! Nói mấy năm nay muội với ông đã sống như thế nào?”


Hắn nhìn ta, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.


Ta nhìn không rõ tâm tư và cảm xúc của hắn, làm quan mấy năm nay, hắn đã sâu sắc đến mức ta không thể nhìn thấu nữa.


Thời niên thiếu ta cũng chưa từng nhìn thấu hắn.


“Nói ra thì rất dài, hôm nay ta còn muốn đi ra ngoài đi dạo một chút, ngày mai còn phải đi thôn trang ở ngoại ô ở một thời gian! Khi nào rảnh sẽ từ từ nói cho huynh nghe.”


“Khi nào rảnh ư? Khi nào có thể chờ đến khi muội rảnh?” Hắn hỏi.


Ta bỗng nhiên không biết phải trả lời hắn thế nào.


Đối với hắn, có lẽ ngày nào ta cũng không rảnh được.


Nhưng ta không thể cứ như thế mà nói với hắn, dù sao thì hắn cũng chưa từng làm gì, cũng chưa từng sai gì.


“Không nói ta, đang nói huynh ấy.” Ta cười, tránh khỏi chủ đề.


“Cuộc sống của ta nhạt nhẽo, ngày nào cũng lặp đi lặp lại, hôm nay giống hôm qua, ngày mai lại giống hôm nay, chỉ sợ nói ra muội không muốn nghe. Dù sao thì muội thích náo nhiệt.” Hắn nhìn ta cười.


Hắn không thích cười, khi cười cũng chỉ cong lên khoé miệng, trong mắt không có ý cười.


“Nói về hôn thê của huynh đi! Có lẽ huynh không biết, việc huynh đính hôn đã truyền tới tận quan ải đấy. Mọi thứ đều truyền đi rất rõ ràng, chỉ là về thân thế của cô gái kia lại không rõ ràng chút nào.”


Có lời đồn là công chúa, có khi lại là đích nữ thế gia.


Tuổi tác như hắn, có rất ít người có thể làm được quan lớn, chưa từng cưới vợ cũng rất ít.


chỉ một mình hắn mà chiếm hai cái hiếm có này, người khác đối với hắn dĩ nhiên là rất tốt.


Về hôn sự của hắn, ông nội đã từng hỏi Ngô lão đại nhân, lão đại nhân gửi thư lại không nhắc tới một chữ nào.


“Ta có hôn ước với nàng từ sớm, chỉ là trì hoãn, sau này muội tất nhiên sẽ biết.”


Hắn lại cười lắc đầu, lần này lại là cười thật sự.


Ta muốn hỏi hắn, rất sớm này là sớm đến mức nào? Sao ta lại chẳng biết tí gì?


Tóm lại là cũng cảm thấy hơi buồn.


“Văn Thanh, muội không thể ở lại trong nhà sao?”


Ta lắc đầu, không phải là không thể, chỉ là không thích hợp.


“Ta ở quan ải có một trại nuôi ngựa, đều là chiến mã cực kỳ tốt, huynh có cưỡi ngựa không? Nếu có cưỡi thì ta sẽ nghĩ cách mang một con về đây tặng huynh. Chỉ là đường xá xa xôi, cần có chút thời gian.”


Tuy ta tự mình nuôi ngựa, nhưng đều là bán từ quan ngoại, lại có lái buôn ngựa đem ngựa đi khắp nơi, một con ngựa từ quan ngoại đi tới kinh thành tất nhiên là khó rồi. 


“Nghìn dặm đường đi, quá khó khăn!” Hắn lắc đầu.


“Đúng là không đơn giản, nhưng nhất định có cách.”


“Muội có con ngựa yêu thích nào không? Sao không thấy mang về?”


“Sớm hay muộn ta cũng phải về, tất nhiên là nó sẽ ở quan ngoại chờ ta trở về rồi!”


Ta lại uống một ngụm trà chát xít kia.


 


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo