Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không tới một giây sau, có một gã sai vặt, khuôn mặt ngay thẳng, vóc dáng cũng không cao, bưng mì đặt trên bàn.
Tuy hắn có một khuôn mặt chữ điền, nhưng khi không cười cũng có ý cười, một đôi mắt tuy nhỏ nhưng nhìn lại rất nhanh nhẹn.
Hắn nhìn ta cười, một hàm răng vừa trắng vừa đều tăm tắp.
“Cô nương, đại gia nhà chúng ta ngày nhớ đêm mong mới mong được cô nương trở về, ngài đừng có nhắc đến chuyện rời đi nữa. Thím Ngô đã sớm dọn dẹp phòng ở cho ngài rồi, đệm chăn ngày nào cũng phơi…”
“Bạch Thạch, sao ngươi lắm lời thế? Còn không mau ra ngoài đi?” Hắn xụ mặt quát lớn.
Tống Tấn không thích cười, nhưng lại rất hiếm khi dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với người khác.
“Đại gia nhà chúng ta không biết nói chuyện, cô nương ngàn vạn lần không thể đi đâu.”
Hắn lại nói thêm một câu nữa, sau đó chạy đi nhanh như chớp.
Ta nhìn Tống Tấn, có cảm giác không biết phải làm sao, ý của Bạch Thạch là gì? Hắn thật sự ngóng trông ta trở về ư? Vì sao?
“Tống Tấn, hay là nhà huynh cũng thiếu quản gia?” Nửa ngày sau ta cũng không nghĩ ra nguyên do.
Tay cầm đũa của hắn ngừng lại một chút, lại chậm chạp ăn xong mì của hắn.
Tuy thật sự chỉ là một bát mì đơn giản vô cùng, mùi vị lại rất ngon, là bát mì ngon nhất ta từng ăn.
Đúng là ta chưa ăn no, sau khi ăn xong bát mì, trong bụng mới cảm thấy thoải mái.
“Thím Ngô làm mì ăn ngon quá!”
Ta khen từ đáy lòng.
“Đồ ăn thím ấy biết làm còn có rất nhiều, nếu muội ở lại đây, muốn ăn cái gì, tất nhiên thím ấy sẽ làm đủ loại đồ ăn cho muội.”
Hắn buông đũa, mì trong bát còn thừa một nửa, nhìn ta với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Hôm nay huynh lạ thật đấy, sao lại cứ muốn ta ở lại thế?”`
Hắn im lặng, ánh mắt né tránh không muốn nhìn ta.
“Tống Tấn, cả huynh và ta đều lớn tuổi rồi, lại không phải là huynh muội ruột, huynh đã định ra việc hôn nhân, người khác sẽ đồn đãi.”
“Không nói đến người khác có đồn đãi hay không, chỉ riêng mẹ của huynh, huynh cũng biết ta và nàng không hợp nhau rồi.”
“Hiện giờ ta có thể nuôi sống bản thân rồi, thật sự không muốn nhìn sắc mặt người khác để sống qua ngày.”
Ta không muốn để mình phải ấm ức, cũng không ép buộc mẹ hắn, càng không muốn hắn bị kẹp ở giữa mà khó xử.
Hắn nhìn ta, lông mi dài lại rủ xuống, im lặng một hồi lâu, lâu đến nỗi ta nghĩ rằng hắn sẽ không nói, thì hắn lại nói:
“Khi mở phủ ta đã nói với bà ấy rồi, ta sẽ cho bà ấy tiền dưỡng lão, nhưng cái nhà này bà ấy không được đến, ta cũng không để cho bà ấy tới.”
Bao nhiêu năm trôi qua, ta gặp được người đã dạy ta một điều, không nên dễ dàng biểu lộ cảm xúc trên mặt, nhưng lời nói này của hắn thật sự khiến ta giật mình.
“Huynh cùng bà ấy có chuyện gì thế?”
Mẹ hắn thật sự cũng không được coi là một người mẹ tốt, nhưng dù thế nào đi nữa, làm gì có chuyện con trai không cho mẹ vào cửa? Đây là bất hiếu, nếu mẹ hắn bẩm báo lên bệ hạ, hắn thậm chí không làm quan được nữa.
“Không sao, ta và bà ấy từ nhỏ đều như thế!” Hắn lắc đầu, trên mặt cũng không có thay đổi gì đặc biệt, tựa như mẹ hắn đối xử với hắn như thế, hắn thật sự đã tập mãi thành quen rồi.
“Nếu bà ấy bẩm bảo tới bệ hạ, huynh cũng đừng nghĩ làm quan nữa!” Hắn có bị ngu không nhỉ?
“Bà ấy tuy có rất nhiều tật xấu, nhưng mà lại vô cùng thanh cao, khi ta nói như thế, tất nhiên là bà ấy sẽ không tới nữa. Việc này ta đã nói với bệ hạ, hiện giờ bà ấy đã có Gia Nhiễm rồi, một lòng đều đặt trên người nó.”
Gia Nhiễm là đứa bé trai duy nhất của Văn gia chúng ta. ngay cả con ruột nàng cũng chưa từng quan tâm, ta thật sự không nghĩ ra dáng vẻ của nàng khi một lòng đặt lên người đứa trẻ đó là như thế nào.
Trong lòng ta cứ cảm thấy có vẻ như Tống Tấn đang nói dối.
Mẹ hắn vì thanh cao mà không tới cửa nàng còn có thể tin tưởng một chút.
“Đang yên đang lành sao huynh lại không để bà ấy tới nhà? Huynh là con trai của bà ấy, sau này còn phải cưới vợ, chẳng lẽ sau này huynh không để bọn họ gặp nhau hay sao?”
Ta thật sự không nhìn rõ hắn, mẹ hắn có cái dáng vẻ kia, kể từ thời niên thiếu hắn cũng quạnh quẽ, với tính tình của hắn, sao có thể tự nhiên mà làm như thế?
Tất nhiên là bởi vì có một chuyện lớn nào đó rất khó lường.
“Ta cưới vợ thì phải sinh hoạt với ta, sống với ta, có liên quan gì tới bà ấy đâu?” Hắn nhíu mày nói một câu ngoài ý nghĩ của ta.
Lời này không giống chút nào với một Tống Tấn ngày ngày mặt không biểu tình, lại không có hương vị con người.
Mấy năm ta không ở nhà, có thật sự xảy ra chuyện gì lớn không đây?
Tống Tấn bị kích thích, đầu óc không được tốt hay sao?