Văn Thanh - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Có lẽ là vẻ mặt ngạc nhiên của ta quá rõ ràng, hình như hắn cảm thấy xấu hổ mà giận, cầm chén trà lên uống một ngụm thật lớn, lại gọi Bạch Thạch tới dọn dẹp bát đũa.


Bạch Thạch dường như đang đứng chờ ngoài cửa, Tống Tấn còn chưa nói xong, hắn đã vào tới nơi rồi.


Nhìn Tống Tấn, hắn thờ dài thườn thượt, trong miệng nhắc mãi một câu hận sắt không thành thép, sau đó lại chạy ra ngoài.


Chủ nhân này thì đúng là chủ nhân, nhưng hạ nhân lại không giống hạ nhân tí nào.


Không biết ngày thường quan uy của Tống đại nhân ra sao?


Chờ nửa khắc sau, ta cầm theo gói hành lý ra khỏi nhà Tống Tấn.


Trước khi trời tối ta cần phải tới thôn trang, nếu không hôm nay chỉ có thể ở lại khách điếm.


Tống Tấn đứng ở cửa, đứng cúi đầu, hoàn toàn không giống như đang đưa tiễn người.


Ta nhìn thấy chiếc áo vải màu xanh sắp bạc hết màu của hắn, nhìn mảng màu đen mới xuất hiện trên cằm của hắn.


Chúng ta đã không thể hình dung về nhau bằng từ trưởng thành được.


“Khi nào rảnh thì huynh tới thôn trang đi, ở thôn trang có rất nhiều lê, mấy ngày nữa là nở hoa, huynh có thể tới xem, nếu lúc đó có thể mang theo Mãn Mãn nữa thì càng tốt.”


Ta cảm thấy mỹ mãn, lại tới phố tây mua vài thứ linh tinh, trước khi trời tối trở về thôn trang.


*


Người đang giữ thôn trang là hai vợ chồng Thuý Điệp, tì nữ trước kia của mẹ ta.


Khi mẹ ta đi đã đưa cho bà nội khế ước bán thân của Thuý Điệp, bà nội lại cho ta.


Ta chỉ muốn cho nàng quay trở về nhà ông ngoại ta, ông ngoại ta từng là một tri huyện thất phẩm, cho đến khi về hưu cũng không được thăng chức.


Hai người cậu ruột của ta không có thành tựu gì trong việc đọc sách, tuy cũng không hẳn là không học vấn không nghề nghiệp, nhưng sau khi ông ngoại ta đi rồi, bọn họ đều sinh hoạt dựa vào sản nghiệp của tổ tiên trong nhà.


Anh trai và chị dâu của Thuý Điệp chính là hạ nhân của nhà cậu ta, nhưng Thuý Điệp không muốn trở về, chỉ sợ anh trai chị dâu của nàng gả cho người lung tung gì đó.


Khi mẹ ta đi, Thuý Điệp đối xử với ta rất tốt, ta trả lại khế ước bán thân cho nàng, lại nhờ bà nội tìm cho nàng một việc hôn nhân tốt.


Nàng gả cho một hộ nông gia bình thường ở ngoại thành, nhà nông kia cùng với bà nội ta có họ hàng xa.


Phu quân của nàng là một người thật thà lại chăm chỉ, sau này bà nội lại để bọn họ quản lý thôn trang, hiện giờ cuộc sống rất tốt, khi ta và ông nội rời đi, con trai lớn của nàng đã đọc sách ở kinh thành. 


Đến khi ta tới thôn trang, nàng còn đang ở trong bếp nấu cơm.


Con gái nhỏ của nàng là Đào Hoa ngồi trên một chiếc ghế nhỏ đang nhóm lửa.


Khói bếp lượn lờ trên ống khói, phía sau nhà là tiếng Triệu thúc, phu quân của Thuý Điệp đang cho heo ăn.


Ta đứng ở trong viện vừa nghe vừa nhìn, rõ ràng đều là những chuyện vô cùng bình thường, không hiểu vì sao lại khiến cho trong lòng ta cảm thấy bình yên.


Không khí khói lửa nhân gian dễ khiến người ta động lòng nhất.


Triệu thúc từ sau nhà ra tới, trong tay còn bưng một cái chậu gỗ thật lớn.


Da ông ấy đen, người cũng cao ráo mạnh khoẻ, cũng không thay đổi gì so với trước kia.


Có lẽ là ông ấy không nghĩ ta sẽ trở về, lúc nhìn thấy ta đã rất ngạc nhiên.


“Triệu thúc!” Ta gọi ông ấy, dường như ông ấy tỉnh táo trở lại, trong miệng liên tục trả lời, lại gọi Thuý Điệp.


“Vợ ơi, tiểu thư trở về rồi, tiểu thư trở về rồi!"  Ông ấy đặt chiếc chậu trong tay ở dưới hiên, ngượng ngùng xoa xoa tay.


Kể từ khi ta trả lại khế ước bán thân cho Thuý Điệp, ta đã gọi nàng một tiếng dì.


Mẹ ta không có chị em, nàng lại không nhỏ hơn mẹ ta bao nhiêu, từ nhỏ đã đi theo mẹ ta rồi.


Khi mẹ ta còn sống chưa từng coi nàng là hạ nhân, ta gọi nàng là dì cũng không có gì quá mức.


Thuý Điệp rất nhanh đã ra tới nơi, trên eo có buộc tạp dề, tay vẫn còn ướt, nàng lau tay lên tạp dề, nhanh bước tới, kéo ta lại nhìn từ trên xuống dưới để đánh giá.


“Tiểu thư của ta! Ngài trở lại rồi, không biết nhớ nhà hay sao?” Nói xong nàng muốn khóc.


“Dì đừng có khiến ta phải rơi nước mắt, dì biết là ta không thích khóc mà, cơm đã nấu xong chưa? Ta đói bụng quá!”


Ta đu đưa cánh tay nàng để làm nũng, đã rất nhiều năm rồi ta không như thế, da mặt cũng không đủ dày, cảm giác hơi lạ.


Nhưng nàng là Thuý Điệp, thương ta nhất, sao lại không nghe ta chứ.


Vì thế nàng lại bảo Triệu thúc đi giết gà vớt cá, trong nhà lập tức gà bay chó sủa.


Mà hốc mắt ta đã ướt tự bao giờ.


Ta cùng với ông nội đều thích ở đây, có lẽ vì những đồ vật vừa bình yên lại không muốn rời xa như thế này đây.


Ai bảo chúng ta là người phàm tục chứ!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo