Văn Thanh - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta cũng tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi ở cửa phòng bếp, nói với Thuý Điệp những gì mình trải qua mấy năm nay, lại đưa cho Đào Hoa những đồ vật nhỏ mang về từ quan ải.


Lúc ta đi nàng mới hai tuổi, hiện giờ đã thành một cô gái tám tuổi rồi.


Nhưng mà nàng rất to gan, không sợ người lại, gọi tỉ tỉ vô cùng ngọt ngào.


“Cảm ơn trời đất, tiểu thư nhà chúng ta mấy năm nay tuy phải chịu khổ, nhưng mà cuối cùng vẫn trở lại rồi!” Thuý Điệp lại chắp tay niệm Phật một tiếng, nhưng khi chặt thịt gà lại không nương tay chút nào.


Nhìn xem đi, bọn họ đều là người bình thường, sinh ra đã thấp kém, lại chưa từng đọc sách biết lễ, nhưng trời sinh đã thật thà lương thiện.


Như thế mới có vẻ vô cùng đáng yêu dễ gần.


Những thứ không tầm thường có cầu cũng không được, có lẽ cả đời bọn họ đều không thể có được. Nhưng bọn họ chân thành lại nỗ lực mà tồn tại, nghiêm túc sống thật tốt cuộc sống của mình.


Mỗi ngày đều là những ngày yên ả bình yên, như thế cũng rất tốt.


Ăn cơm rồi tắm, chăn đệm trên giường đều mới, được phơi thơm tho mềm mại.


Cái gì ta cũng không nghĩ nữa, nhắm mắt lại là ngủ được ngay rồi.


Nếu thật sự có thần tiên, ta chỉ cầu một chuyện, để cho ta già đi trong những ngày bình thường như thế, cũng là điều rất tốt.

*

Hai ngày sau, ông nội dắt lão lừa xám tới, lão lừa xám thấy lúa mạch non ngoài ruộng thì mừng rỡ chạy đi.


Ông nội há mồm nhìn, ta lại rất có ý kiến với lão lừa xám, rốt cuộc là vì có nó, trong lòng của ông nội ta không còn đứng thứ nhất nữa.


Vì thế, ta mới bẻ một cành liễu, vén váy lên, đuổi theo nó chạy hai dặm đường.


Cuối cùng là ta đuổi theo nó đang tham lam gặm lúa mạch non, cũng túm chặt lấy nó, mang nó về nhà.


Triệu thúc cũng có hai con lừa, còn có cả la, nhưng chúng nó không giống với con lừa của ông nội, ngày nào cũng có việc làm.


Ta khuyến khích ông nội buộc nó cùng với những con lừa của Triệu thúc, để nó hiểu rõ làm một con lừa như thế nào, ít nhất cũng có một hiểu biết cơ bản với bản thân nó.


Ai bảo ngày nào nó cũng làm ta tức chứ!


Ta có thời gian để so đo với một con lừa, có thể thấy được cuộc sống của ta thanh nhàn đến bao nhiêu.


Trong đất luôn có việc để làm.


Những việc đó ta rất giỏi, cho dù là trồng rau hay nhổ cỏ, ta đều biết làm.


Ta vốn bị gió quan ải thổi đen cả mặt rồi, Thuý Điệp lại lôi cả kem bôi mặt mà nàng vẫn luôn tiếc rẻ cho ta, chỉ hy vọng có thể chăm cho da mặt của ta trắng lên.


Nhưng đây không phải là việc trong một hai ngày có thể thành.


Nàng không cho ta phơi nắng, mà nàng nói thì cứ nói, ta làm thì cứ làm.


Đợi đến khi mấy chục mẫu cây lê của ta nở hoa, những cây ta gieo hạt đã nảy mầm.


Thuý Điệp phải làm bánh trôi, ta cùng Đào Hoa ở trong nhà giã gạo.


Bánh trôi dùng bột nếp ngâm vào nước ngải cứu, nhân có thể ngọt hoặc mặn.


Ta thích ngọt, mềm mềm thơm thơm.


Cửa rộng mở, Tống Tấn lại thật sự tới.


Trong lòng ta hắn vẫn luôn có dáng vẻ thư sinh yếu đuối, hở một tí là bị bệnh, cả người đầy mùi thuốc.


Hoá ra tư thế khi xuống ngựa của hắn cũng tiêu sái lưu loát như thế.


Chân dài không phải là rất có lợi hay sao?


Một bé gái từ trên xe ngựa xuống, bé gái này chải tóc song nha kế, trên búi tóc có buộc hai chuỗi hạt châu san hô.


Một đôi mắt vừa to vừa có linh khí, gương mặt hồng hào đầy đặn, mới nhỏ mà đã có dáng vẻ xinh đẹp rồi.


Nàng giống với Tống Tấn, lại không giống nhiều lắm.


Bởi vì miệng của nàng giống ta một chút, môi dưới dày, môi trên hơi mỏng.


Nàng mặc một bộ váy màu phấn hồng, khoé miệng trời sinh đã tươi tắn.


Nàng đã lớn như thế rồi.


Mấy năm không gặp, Mãn Mãn nhà ta đã lớn như vậy.


Không biết nàng có còn nhớ ta không?


Có lẽ là không nhớ nổi đi? Rốt cuộc lúc ta đi nàng mới một tuổi.


“Tỉ tỉ!” Nàng nhẹ nhàng gọi ta, giọng nói mềm mại dễ nghe.


Nàng gọi ta là tỉ tỉ.


Dáng vẻ của nàng cùng với đứa trẻ nhỏ xíu chậm rãi chồng lên nhau, có lẽ nàng đã sớm không nhớ rõ ta nữa, lại vẫn vui vẻ mà gọi ta một tiếng tỉ tỉ.


Ta cười trả lời nàng, duỗi tay ra chờ nàng đi tới.


Nàng chạy tới bỏ đôi tay nhỏ vào trong lòng bàn tay ta, mặc kệ ta nhìn nàng thật kỹ.


“Tỉ tỉ nhìn muội một chút, muội có còn giống hồi nhỏ không?” Nàng xoay một vòng tại chỗ, làn váy tung bay.


“Giống, lại không giống lắm!”


Nàng cười, mi mắt cong lên.


“Tỉ tỉ…” Nàng nhỏ giọng gọi.


Ta muốn bế nàng lên, nhưng đã không bế nổi nữa.


Đành ngồi xổm xuống nhìn nàng thật cẩn thận, mẹ nàng như thế, sao có thể lại dạy dỗ được một đứa con gái thích cười lại rộng rãi như thế?


 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo