Văn Thanh - Chương 17

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày hôm đó trôi qua rất nhanh, cô gái nhỏ đã ở trong cung hơn một năm rồi, kể từ khi biết chuyện đã không ra khỏi kinh thành, hiện giờ tới nông thôn nhìn cái gì cũng thấy mới.


Chỉ thấy con gà thôi cũng có thể kinh ngạc nửa ngày trời.


Tống Tấn vốn ít nói, chúng ta đi tới đâu hắn đi theo tới đó.


Chúng ta ăn cơm ở dưới tán cây  lê, ta lại tìm rượu trái cây, chưa uống được mấy chén Đào Hoa cùng Mãn Mãn đã say, Thuý Điệp không cho bọn chúng uống nữa.


Hai đứa nhỏ la hét ầm ĩ đòi đi nghỉ, Thuý Điệp mang hai đứa đi.


Dưới tàng cây chỉ còn lại ta và Tống Tấn, hắn cùng với ta uống rượu hoa lê.


Rượu hoa lê rất nhẹ, ta ở quan ải đã từng uống cả Thiêu Đao Tử, uống mấy chén dĩ nhiên là không sao.


Chỉ không biết tửu lượng của Tống Tấn thế nào, hắn uống mấy chén với ta, ta thấy dáng vẻ của hắn cũng không thấy gì khác.


Nên ta yên tâm, chỉ lo tự mình uống.


“Văn Thanh, nàng có thích hoa không? Ta bẻ một cành cho nàng nhé!”


Hắn đột nhiên chỉ cành hoa trên đỉnh đầu hỏi ta, khoé miệng còn cong lên một nụ cười.


Hắn say hay là không say nhỉ?


Hắn đứng lên, giơ tay bẻ một cành hoa xuống, đếm số hoa lê, có cả nở rồi và chưa nở.


Ta đặt ở bên mũi ngửi, mùi hương hơi có vị đắng chát.


Người thời này rất thích hoa, từ mùa xuân đến mùa thu, trong thành Đông Kinh ngày nào cũng có hoa bán, ta lớn như vậy rồi, lại là lần đầu tiên nhận được một cành hoa.


“Văn Thanh, nàng thích cái gì? Mỗi ngày ta đều mua cho nàng, bổng lộc của ta mấy năm nay đều để dành.” Hắn cúi đầu nhìn ta, trong mắt có nước, khoé mắt ửng đỏ.


Hắn thế mà say rồi.

*

Ánh nắng loang lổ xuyên qua tán hoa lê xuống, dừng ở đuôi lông mày của hắn.


Người đẹp có rất nhiều lợi ích.


Cho dù là ở góc độ này, cổ hắn vẫn trắng nõn, không thấy nọng cằm.


Lương tháng của hắn chưa từng đưa cho mẹ hắn ư? Lại đều để dành?


“Văn Thanh, nàng nói đi!” Hắn đột nhiên ngồi xổm trước mặt ta, chúng ta lập tức ở rất gần nhau, gần đến nỗi nếu tâm trạng của ta tốt, còn có thể đếm được hắn có bao nhiêu cái lông mi.


Ta như có sấm sét trong lòng, lại vô cùng trấn định mà dịch về phía sau.


Tuổi lớn cũng không phải là vô ích.


“Huynh nói gì thế? Ta có rất nhiều đồ vật yêu thích, chỉ sợ bổng lộc của huynh không đủ để ta mua đâu.”


Hắn chợt nhếch miệng cười.


“Văn Thanh, sao nàng ngốc như thế? Hiện giờ ta là Tả Đô Ngự Sử nhị phẩm, mỗi khi bệ hạ thưởng đồ ta cũng chưa từng thích cái gì, đều bảo ngài ấy đổi thành bạc cho ta, ta rất giàu, nàng muốn mua gì cũng được.”


“Nếu huynh có tiền, sao một ly trà ngon cũng không uống nổi? Ngay cả bộ đồ mới cũng không may? Sao ở trong nhà chẳng có một đồ vật gì tử tế?”


Ta chỉ nghe nói hắn làm quan thanh liêm, vô cùng công chính liêm minh, trong triều đắc tội không ít người, với tính tình của hắn, có lẽ không muốn giao lưu với người khác quá nhiều.


Hắn làm quan mấy năm nay, tất nhiên cũng không thoải mái.


Dân gian truyền một câu chuyện này về bệ hạ, chỉ không biết là thật hay giả.


Nghe nói khi Thục Phi nương nương sinh hạ Đại Hoàng tử, Thái hậu muốn thưởng cho nàng, bệ hạ cũng ở đó, mới hỏi Thái Hậu: “Mẫu hậu, con nghèo rớt mùng tơi rồi, quân lương cũng không phát nổi, nếu mẫu hậu có tiền cho con mượn trước một chút được không? Đợi khi nào có tiền sẽ trả, lúc ấy người thưởng Thục phi cũng chưa muộn!”


Thái Hậu đuổi bệ hạ đi, lại nghe nói cuối cùng Thái hậu đúng là cho bệ hạ mượn tiền.


Một người ngay cả tiền thưởng của vợ cũng cướp lấy, sẽ thưởng tiền cho hắn sao?


“Văn Thanh, nàng có ngốc không?” Hắn nói giọng rất nhỏ.


Ta không ngốc, nếu ngốc sao có thể kiếm được nhiều bạc thế?


“Tống Tấn, ta không ngốc!” Ta nghiêm túc nói.


“Đúng thế, nàng không ngốc!” Hắn cười, giơ tay xoa đầu ta giống như hồi niên thiếu.


Hắn xoay người ngồi xổm trước mặt ta, đôi tay chắp sau lưng, ta nhìn hắn, không biết hắn có phải là muốn cõng ta không.


“Nàng uống say rồi, để ta cõng nàng.”


“Tống Tấn, rõ ràng là huynh say!” Ta lẩm bẩm.


“Nàng say, để ta cõng nàng!” Hắn quay đầu lại nhìn ta, mặt mũi nghiêm túc.


Ta cũng không say, nhưng ta vẫn leo lên lưng hắn, có lẽ ta thật sự say rồi, chỉ là ta không biết mà thôi!


Hắn cao lại gầy, nhưng vẫn vững vàng mà cõng ta lên.


Gương mặt ta nóng lên, đúng là ta say rồi.


Đây là một đoạn đường không dài cũng không ngắn, đúng vào mùa xuân, Tống Tấn vững vàng cõng ta lên, trong lúc lơ đãng đỉnh đầu ta chạm vào cành hoa, có rất nhiều cánh hoa rơi rào rào uống dưới.


Chúng ta không có ai nói chuyện, ta nhẹ nhàng dán gương mặt lên đầu vai hắn.


Ngực vừa tức vừa đau, giống như một giấc mơ không thể cho ai biết, dựa vào chén rượu hôm nay, cuối cùng cũng được như nguyện rồi.


Có một ngày này, ta đã thấy đủ rồi.


Có người cả đời đều yêu, hôm nay có lẽ yêu một người, ngày mai lại đổi thành người khác.


Lại có người, cả đời chỉ có thể yêu một người.


Như thế không tốt, vô cùng không tốt, nhưng mà cũng chẳng có cách nào.


Một sớm một chiều là một ngày, sớm sớm chiều chiều là cả đời.


Chỉ cần có một lát, cho dù chỉ có một lát thôi, ước mơ của ngươi, mộng tưởng của ngươi cho dù chỉ có thể thực hiện trong giây lát, cả đời này cũng coi như không sống uổng phí.


 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo