Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống Tấn, có bài thơ nào về hoa lê không?”
“Đạm đạm lê hoa nguyệt, thanh thanh khách vị quy. Ngọc nhan vô nhất hảo, bất tự cựu thì thì.” (Dịch thơ: Hoa lê như trăng bạc, khách xa chưa trở về, dung nhan giờ phai nhạt, chẳng còn giống như xưa)
(Nguyên văn: 淡淡梨花月, 青青客未归. 玉颜无一好, 不似旧时时)
(Dịch nghĩa: Hoa lê nhàn nhạt như ánh trăng, Đã lâu khách chưa về, Dung nhan như ngọc tươi đẹp không còn nữa, không còn như thuở xưa)
Bước chân của hắn rất vững vàng, giọng đọc cũng rất ổn định.
Đọc một bài thơ hay như thế, lại bình đạm không có gì lạ.
“Văn Thanh, ta đã nói với nàng về cha ta chưa? Ông ấy là một người vô cùng vô cùng tốt, mẹ ta trước kia khi gả cho ông ấy thì rất không thích, nhưng cha ta đối với bà ấy như châu như bảo, không nỡ nói to tiếng với bà ấy một câu nào.”
“Chỉ sau một trận phong hàn mà cha ta mất, mẹ ta lại không rơi một giọt nước mắt, vừa xoay người đã gả cho người khác.”
“Bà ấy sinh ra ta, tất nhiên là ta có tính cách lạnh lẽo giống nàng.”
“Chỉ là trong lòng ta có một chỗ, không hiểu vì sao luôn luôn ấm áp.”
Giọng của hắn trầm ấm, người nghe lại cảm thấy muốn ngủ.
“Tống Tấn, huynh không giống với bà ấy.” Ngoại trừ có bề ngoài giống nàng, lại không có chỗ nào giống.
“Ừ! Ta cũng không muốn trở thành người giống bà ấy.”
Sau đó hắn lại nói gì đó, ta không còn nghe thấy nữa, ta thật sự say rượu, mơ mơ màng màng mà ngủ mất rồi.
Chờ đến khi tỉnh lại, phía chân trời đã là một mảnh màu đỏ đậm, Mãn Mãn và hắn đều đi rồi.
Thuý Điệp đã nấu xong cơm chiều, đang ở trong viện nhặt đậu với Triệu thúc.
Sắp thanh minh rồi, đúng là nên trồng dưa trồng đậu.
“Tống đại nhân thật là tốt, đều do người cha ích kỉ kia của tiểu thư, vì thế mà khiến cho tiểu thư bị trì hoãn.”
Ta đứng ở phía trước cửa sổ, nghe Thuý Điệp nói một câu như vậy.
“Đúng thế, ta thấy dáng vẻ hắn đối xử với tiểu thư, haizzz…”
Triệu thúc thở dài.
Bình sứ men xanh trên bàn đang cắm cành hoa lê chưa nở hoa.
Người khác đều biết hắn tốt, chỉ có hắn luôn không biết.
Ngày thanh minh, ta muốn đi cùng ông nội đi thăm bà nội, ông không cho đi, bảo ta đổi sang ngày khác, nói là ông có lời nói riêng với bà.
Ta nhìn bóng dáng của ông nội, lưng ông đã còng rồi, khi đi đường cũng bước đi tập tễnh, ta nhìn dáng vẻ của ông nội, trong lòng cảm thấy bi thương.
Sớm hay muộn, luôn có người phải đi, hôm qua vẫn còn nói chuyện với ngươi, ngày mai có thể không gặp được nữa.
Cũng không phải là có cái gì oanh liệt đâu, chỉ là một hồi sinh ly tử biệt bình thường, trầm mặc mà thôi.
Chỉ là, nếu người rời đi là người mà ngươi yêu quý, phải làm sao mới không đau buồn đây?
Ta đi theo phía sau ông nội, ta đi gặp mẹ, ông không thể nào không đồng ý đúng không?
Chúng ta đi muộn, chính là vì muốn tránh cha ta, trước mộ có trái cây cúng, cũng có đốt giấy rồi.
Người như cha ta, có thể đốt chút tiền giấy vào những ngày này, thật sự không dễ.
Ta không muốn hận ông ấy, dù sao thì mẹ ta cũng đi lúc ông ấy còn trẻ, không thể để ông ấy lẻ loi một mình đến già được.
Nhưng ta cũng không thể đối xử với ông ấy như đối với một người cha nữa.
Gặp mặt có thể hỏi nhau một tiếng có khoẻ không, đối với chúng ta, đã là điều tốt nhất rồi.
Ông nội ngồi trước mộ của bà nội thì thầm nói chuyện, ta đốt tiền giấy cho mẹ, cũng không đi làm phiền ông, mà tìm một triền núi xa xa để ngồi.
Trời âm u bỗng nhiên có mưa, không lớn lắm, lại làm lòng người buồn não nề.
Khi ta ra ngoài đã mang theo ô, nên che cho ông nội.
Ông đã già rồi, ta không thể để bất kỳ điều gì ngoài ý muốn xảy ra trên người ông.
Nếu có thể, ta nguyện ông có thể sống lâu trăm tuổi.
Ta biết tâm sự của ông, ông muốn trước khi đi là có thể nhìn thấy ta có thể tìm được một người bảo vệ ta nốt nửa đời sau an ổn vô ưu.
Ta muốn thử một lần, chỉ vì ông nội, ta cũng đồng ý thử một lần.
Ông nội nhờ một người mai mối rất nổi danh trong thành làm mai cho ta. Với tuổi tác của ta, muốn tìm một việc hôn nhân tốt đẹp là rất rất khó.
Rốt cuộc, làm gì có con gái nhà ai không có tật xấu gì mà lại lớn như vậy vẫn chưa gả chồng chứ?
Vì thế, mỗi ngày ta không phải đang xem mặt, thì là đang ở trên đường đi xem mặt.
Đối tượng mà bà mối giới thiệu cũng không phải là kém, của cải thì vẫn có, chỉ đều là người goá vợ.
Tuổi từ hai mươi đến năm mươi.
Mỗi ngày ta vui vẻ mà đi, lại ủ rũ mà về.
Chỉ trách là ngoại hình của ta không đủ khuynh quốc khuynh thành, không thể làm người khác vừa gặp đã thương.
Lại trách tính tình ta không đủ kiên nhẫn, không đủ hiền lành, thật sự không thể nào làm một người vợ hiền lương thục đức, hiểu chuyện ngoan ngoãn. Bảo ta ở nhà giúp chồng dạy con, ta chỉ có thể nói lời xin lỗi.
Ta đã thấy bầu trời rộng lớn, không thể nào một lòng an phận được nữa.
Ta đã không giống với những cô gái khác, ta biết.
Hoá ra, muốn tìm một người hiểu biết ta là khó khăn như vậy.
Chỉ tiếc mấy chục đồng dưỡng lão của ông nội ta.
Cho đến khi ta gặp một đối tượng xem mặt cũng không ổn lắm, mầm đậu đã mọc lên cao rồi.
Ngày tháng lại trở nên an nhàn, ta hồi lâu chưa từng động vào kim chỉ.
Hiện giờ, lại tiếp tục làm giày may áo cho ông, đối với ta đã là chuyện khó khăn rồi.