Văn Thanh - Chương 19

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày Bạch Thạch tới là một ngày nóng nhất của mùa xuân.


Ta đang ngồi trong viện kể chuyện “Tây Sương Ký” cho Đào Hoa nghe, Đào Hoa chống tay lên mặt, một lúc lại lắc đầu, một lúc lại thở dài.


Bạch Thạch vừa vào cửa đã đòi uống nước, Đào Hoa rót cho hắn ba cốc, hắn uống một hơi hết sạch, mới tốt hơn một chút.


Ta vừa thấy trên vầng trán hắn là một tầng mồ hôi mịn, không biết là có việc gì gấp gáp, hay là vì trời quá nóng.


Ta bảo Đào Hoa lấy một chiếc ghế cho hắn ngồi, hắn thật sự là một người tốt tính thật thà, rất quy củ mà ngồi xuống.


“Cô nương, ngài đi cùng ta đi thăm đại gia nhà ta một lần đi!”


Vừa bắt đầu đã nói một câu không đầu không đuôi như thế.


“Tống Tấn làm sao? Xảy ra chuyện gì?”


“Hôm qua khi thượng triều vẫn còn bình thường, đến trưa lại bị người ta nâng về, chỉ nói là ngài ấy chống đối bệ hạ, bị đánh 30 trượng.”


“Cô nương cũng biết là đại gia sức khoẻ vốn không tốt, bị đánh ba mươi trượng này, đến hôm nay người còn chưa tỉnh.” Bạch Thạch khóc nức nở.


Ta kinh hồn táng đảm, ta còn hiểu hắn hơn là người khác, chỉ bị chút phong hàn thôi đã có thể sống dở chết dở, 30 trượng chẳng phải là sẽ đánh chết hắn hay sao?

*


Khi ta đến đã là buổi chiều, trời vừa âm u vừa nóng, có lẽ là sắp có mưa to rồi.


Nhưng trời ấm ức, không chịu mưa.


Hắn ghé trên giường, trên người che lại một tấm chăn mỏng.


Hắn nghiêng đầu ngủ, trên môi là một tầng vảy máu, vẫn còn có thể nhìn rõ dấu răng.


Xem ra ba mươi trượng này là ba mươi trượng thật sự nghiêm túc.


Ta muốn xốc chăn lên nhìn hắn một cái, lông mi của hắn run run, mở mắt, trong mắt là một mảnh trong veo.


“Văn Thanh, đừng nhìn!” Hắn run run nói.


Vị trí bị thương quá xấu hổ, hắn băn khoăn.


“Có còn đau không? Có sốt không? Đã bôi thuốc chưa?”


Ta duỗi tay sờ lên trán hắn, cũng không nóng lắm.


“Không đau, hôm nay thầy thuốc đã tới rồi.”


“Ừ!” Ta nhẹ nhàng lên tiếng, không biết tiếp theo nên nói gì.


“Hôm nay nàng còn đi không?” Hắn nhỏ giọng hỏi.


“Không đi nữa, ngày mai không đi, ngày kia cũng không đi, đợi huynh khoẻ rồi ta mới đi.” Ta lắc đầu.


Hắn mím môi cười.


“Được!”


Lần đầu tiên ta vào căn phòng hắn để lại cho ta, không lạnh lẽo như những nơi khác, gian nhà này sửa soạn vô cùng náo nhiệt, nơi nào cũng có hơi người.


Màn màu lam, giường gỗ thơm Bạt Bộ có khắc hoa, bàn đặt ở mép giường, trên bàn có đầy đủ nghiên mực và ống đựng bút, trên giá có bình hoa và vật trang trí, trên tường có tranh vẽ, cái nào cái nấy đều rất có tiếng tăm.


Trên bàn trang điểm trong ngăn kéo thậm chí còn có rất nhiều son phấn và đồ trang sức, trong phòng dọn dẹp sạch sẽ không dính một hạt bụi, trong tủ có đầy đủ quần áo váy áo thu xếp chỉnh tề.


Cứ như là có phụ nữ ở trong gian phòng này vậy.


Không ngờ hắn lại chuẩn bị cho ta một căn phòng như thế, một căn phòng khiến cho ai cũng muốn ở lại đây vĩnh viễn.


Nếu chỉ là một người khách, sao có thể xứng với bố trí tỉ mỉ như thế?


Tống Tấn ơi là Tống Tấn, huynh phí tâm như thế là có ý gì?


“Cô nương, hiện giờ không có nhiều hoa, không biết là ngài thích hoa gì, để ta cắt cho ngài cắm bình.”


Thím Ngô đứng bên ngoài phòng.


Trong vườn cũng không có nhiều hoa, nàng muốn cắt ở đâu?


“Đợi khi nào rảnh rỗi cô nương tới vườn sau nhìn xem, lúc trước đại gia đã chọn căn nhà này thật sự là vì mảnh vườn phía sau nhà đấy!”


Có vẻ như nhìn thấy ta nghi ngờ, thím Ngô cười nói với ta.


“Vậy thì cắt một cành hải đường tới đây đi!” Thật ra ta cũng không thích hoa lắm, ít nhất là không yêu thích giống như những cô gái khác.


Trong phòng cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu một người phụ nữ.


Ta tuy đã ở lại nhưng trong lòng không yên ổn lắm.


Ta là người có chuyện thì nói ngay, không hiểu thì phải nói, nhưng chỉ riêng đối với Tống Tấn lại thường không nói nên lời, cũng hỏi không ra.


Bởi vì sợ, sợ là hắn nói ra mấy lời vớ vẩn linh tinh kiểu như coi ta là muội muội ruột ấy.


Đến lúc đó ta không biết mình sẽ nói thành cái gì.


Ta ưu sầu hết ngày này đến ngày khác, bởi vì vườn sau nhà hắn rất giống nhà ta.


Luống rau ở vườn sau, cả các loại hoa linh tinh bên cạnh luống rau cũng giống y như trước kia. 


Trong khi ta vẫn ưu sầu, hắn lại càng ngày càng khoẻ lên.


 

Hắn bị đánh, tựa như không định lên triều.

Ta cùng với thím Ngô tưới nước ở vườn sau tưới nước, hắn ở bên cạnh nhìn.

Ta ở dưới hiên đọc sách, hắn cũng ở bên cạnh nhìn, bình thường còn bình luận vài câu.

Hắn viết chữ vẽ tranh, ăn cơm ngủ nghỉ, theo như ta thấy thật sự là nhàn nhã vô cùng.

Ta hỏi hắn vì chuyện gì mà bị đánh.

Hắn cười nói, cầu bệ hạ một việc, bệ hạ không đồng ý.


Ta nói không đồng ý thì không đồng ý, vì sao phải đánh người?

Hắn nói bệ hạ không đồng ý, hắn mới nói làm quan như thế này cũng không thú vị lắm, không làm cũng được!


Ta nói bệ hạ thật sự tốt tính, thế mà không đánh chết hắn.

Hắn lắc đầu cười, ta phát hiện một chuyện, dạo này hắn rất thích cười.

Hắn hỏi ta đi xem mặt như thế nào, có vừa lòng ai không?

Ta liếc nhìn hắn, không biết hắn từ đâu biết được ta đang đi xem mặt, đã biết chuyện này, tất nhiên đã biết cuối cùng đều chẳng có kết quả gì.

Thế mà lại lấy ra để chọc ta.


“Đều là mạo tựa Phan An, gia tài bạc triệu, ta cần phải chọn mới được.”

Ta nghiến răng nghiến lợi đáp lời hắn.

“Văn Thanh, đừng gả cho người khác.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo