Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh, đừng gả cho người khác.”
Ở góc vườn có một bông mẫu đơn hôm qua mới chỉ còn là một nụ hoa, không biết từ khi nào đã nở thành một bông hoa to bằng cái bát rồi.
“Huynh nói gì?”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, nhìn hắn cúi đầu nhìn ta, khoé miệng cong lên tươi tắn, đáy mắt lại là sóng to gió lớn.
“Đừng gả cho người khác, Văn Thanh, đừng gả cho người khác được không?”
Hắn nói lại hai lần.
Ta ngơ ngác nhìn hắn, cái gì mà đừng gả cho người khác?
“Cho dù không thích ta cũng đừng gả cho người khác. Ta có thể làm tốt hơn, Văn Thanh, nàng thích người như thế nào thì chỉ cần nói với ta, ta đi học là được.”
Ta như bị sét đánh, bên tai ầm ầm một tiếng.
Đây không phải là lời nói mà Tống Tấn sẽ nói, hắn là một người lạnh lẽo cao ngạo như thế, sao có thể nói được lời như thế?
Tất nhiên là ta nghe lầm, ta nghe lầm rồi.
Ta lui về phía sau, xoay người chạy.
Sau này ta lại luôn muốn, cả đời này đều không trải qua chuyện vừa hèn nhát vừa mất mặt như ngày hôm đó.
Chẳng lẽ ta không nên đáp lại hắn một câu, “Dáng vẻ hiện tại của huynh là dáng vẻ mà ta thích nhất” hay sao?
*
Mỗi ngày tinh thần ta đều không yên, mỗi ngày đều hoảng sợ lo lắng không chịu nổi.
Ngay cả Đào Hoa cũng nhìn thấy ta không thích hợp, huống chi là những người khác.
Chỉ là bọn họ nhìn ta rồi muốn nói lại thôi, luôn luôn không thể hỏi ra miệng mà thôi.
Trong lòng ta phiền muộn, vào thành hai lần, mỗi lần đều đứng ở cửa nhà hắn một hai canh giờ, lại không có dũng khí để tiến lên.
Trời tối rồi, ta không muốn trở về, tìm một chiếc thuyền nhỏ ở bên bến sông, mua một bầu rượu, uống xong rồi nằm trên thuyền.
Trăng non cong cong, ngôi sao lại rực rỡ bắt mắt.
Bà chủ thuyền có lẽ thấy nhiều người giống như ta rồi, chỉ hỏi ta có muốn thêm rượu không.
Ta lại lấy thêm một bình nữa.
Giản thụ hàm triều vũ, sơn điểu lộng dư xuân
Ngã hữu nhất biếu tửu, khả dĩ uý phong trần.
(Cây bên khe suối còn đọng mưa buổi sớm, chim núi hót líu lo, xuân vẫn còn vương
Ta có một bầu rượu, có thể xoa dịu bụi trần)
“Ta cũng có một bầu rượu, có thể xoa dịu phong trần.”
Ta lẩm bẩm thì thầm.
“Tiểu nương tử có nỗi buồn gì khó giải ư? Ngài xem lang quân ở trên bờ kìa, kể từ lúc nương tử lên thuyền đã đi theo rồi, hắn tới tìm ngài phải không?”
Bà chủ thuyền chỉ về phía bờ, ta ngồi dậy, quay đầu nhìn.
Trên bờ thật đúng là có một lang quân đang khoanh tay đứng, khuôn mặt mơ màng, nhưng áo xanh vẫn như cũ.
Lòng ta hiểu rõ, đó là Tống Tấn.
Kể từ khi nào hắn đã bắt đầu đi theo ta?
Là khi ta chần chừ bồi hồi ở cửa nhà hắn hay sao?
Chúng ta cứ nhìn nhau như thế, ta ngửa đầu uống sạch cả bình rượu, rầm một tiếng ném bầu rượu vào trong nước, bảo bà chủ thuyền tới gần bờ.
Rượu khiến cho lòng người can đảm hơn, ta không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Hôm nay ta thật sự say rượu, ta lảo đảo lắc lư đi tới trước mắt hắn.
Người vẫn là người xưa, chỉ là hôm nay không còn là ngày xưa nữa.
“Văn Thanh, sao lại uống say?” Hắn thở dài nói.
“Là bởi vì phiền lòng, cố ý say, không phải nói muốn quên đi nỗi sầu, chỉ có Đỗ Khang (1) sao?”
(1. 杜康” (Đỗ Khang) là người được tương truyền là ông tổ nghề nấu rượu ở Trung Quốc. Sau này, tên “杜康” trở thành cách nói hoa mỹ chỉ rượu trong thi ca cổ.)
“Chuyện gì khiến cho nàng phiền lòng?” Hắn hơi nhíu mày lại.
Ta rất không thích nhìn hắn nhíu mày, nhưng tựa như lúc nào hắn cũng thế.
Ta vươn một ngón tay đè giữa mày hắn.
“Đừng luôn nhíu mày như thế, sẽ rất nhanh già.”
Hắn duỗi tay kéo tay ta xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay hắn, lòng bàn tay hắn ấm áp, không lạnh lẽo giống như con người hắn.
“Văn Thanh, sao nàng lại trốn?”
“Tống Tấn, huynh nói là huynh thích ta.” Ta nhìn hắn hỏi, không biết vì sao trong mắt lại đầy nước, chỉ cần hắn nói một câu mà ta không thích nghe, chúng sẽ phải rơi xuống ngay.
“Đúng, là ta thích nàng, Văn Thanh, nàng không biết đâu, nàng chính là một giấc mộng duy nhất có sắc màu trong cuộc đời nhạt nhẽo của ta, nàng là người ta luôn luôn tìm kiếm, cầu mà không được…”
“Văn Thanh…”
Hắn rũ mắt nhìn ta, vô cùng nghiêm túc.
Ta cảm thấy mỹ mãn, gật đầu, nhếch môi, vừa cười vừa khóc.
“Đừng khóc, Văn Thanh, đừng khóc, ta biết ta không xứng với nàng, nhưng nàng là mong muốn duy nhất trong lòng ta, ta không thể bỏ được.”
“Văn Thanh, đừng khóc.”
Chân tay hắn luống cuống lau nước mắt rơi càng ngày càng nhiều của ta.
Ngày hôm đó, không ngờ ta cũng có thể trở thành mong mỏi duy nhất trong lòng Tống Tấn.
Ta muốn biết vì sao, muốn biết là bắt đầu từ khi nào.
Hắn thở dài một tiếng, ôm ta vào ngực.
Hắn thật sự không còn là thiếu niên non nớt ngây ngô kia nữa, bả vai hắn rộng lớn, có thể gánh vác núi sông, là một người đàn ông kiên nghị vững vàng lại xinh đẹp.
Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta, ta gác cằm lên đầu vai hắn.
Hoá ra trong số phận là thật sự có ngày như thế.