Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi cha của Tống Tấn chết bệnh, hắn theo mẹ hắn về nhà cậu ở kinh thành. Nghe nói hắn ở nhà cậu sống quá khổ, có thế thấy thế gia gì đó chỉ là nói cho dễ nghe mà thôi.
Mẹ hắn mang theo hắn gả cho cha ta.
Vì thế, vào ngày thứ hai hắn mang theo tay nải nhỏ xuất hiện ở nhà ta, trong nhà ngoài ta ra, không có ai kinh ngạc.
Khi đó hắn đã là thiếu niên mười sáu tuổi, khoác một chiếc áo choàng đen rất tầm thường, đứng ở cửa nhà ta, dáng vẻ còn đẹp hơn tiên trên trời.
Ta lại chưa từng gặp người đẹp như thế bao giờ, ngay cả ánh mắt lãnh đạm của mẹ hắn khi nhìn ta, ta cũng quên mất.
Cho đến khi ta chạy tới cửa nhà, ngây ngốc nhìn hắn.
Hắn ho lên một tiếng, nhíu mày lại không kêu lên tiếng nào.
Tuyết trắng như thế, hắn có vẻ cũng lạnh như thế, nhưng khi đó ta chỉ là thiếu niên, hình như có lòng nhiệt tình và năng lượng dùng mãi không hết.
Ta không thích mẹ hắn, nhưng lại rất thích hắn.
Ta chưa từng gọi mẹ hắn một tiếng mẫu thân, nhưng hắn mặc dù lãnh đạm, lại gọi cha ta là phụ thân, đối xử vô cùng tôn kính đối với ông bà ta.
Cha ta bảo ta gọi hắn là ca ca, ta nheo mắt lại gọi hắn là Tống Tấn.
Hắn thường không muốn trả lời ta.
Mẹ hắn là một người thật sự phong nhã, mỗi ngày chỉ biết ngâm thơ vẽ tranh, ngay cả một cân gạo có giá mấy văn cũng không biết.
Mùa xuân, nàng phá bỏ vườn rau nhà ta, thuê thợ trồng hoa trồng các loại cây hoa.
Mỗi ngày đều lo mặc quần áo gì, đeo trang sức loại nào, đối với ta thường chỉ có mỗi một câu, con gái mà suốt ngày nhảy nhót lung tung thì ra cái dạng gì?
Chỉ là ta được ông bà nuôi, nàng không thích ta cũng chỉ nói một câu mà thôi.
Tống Tấn đọc sách ở trường, mỗi ngày về nhà ngoại trừ ăn cơm thì ở trong phòng không ra khỏi nhà.
Mùa đông trời lạnh, hắn ho rất nhiều, mẹ hắn lại không biết đường cho hắn uống một muỗng cao sơn trà.
Ta không biết làm sao hắn có thể lớn đến thế, cũng không biết là cha ta thích mẹ hắn ở điểm nào.
Có lẽ là do xinh đẹp? Mẹ của hắn lớn hơn cha ta năm tuổi, nhưng nhìn cứ như là mới hai mươi tuổi.
Bà nội ta bảo mẹ hắn làm quản gia, nhưng mẹ hắn lại sợ tới mức trắng mặt, nói cái gì mà tiền tài dơ bẩn, nàng không muốn dính tay vào.
Bà nội ta tức cười.
Tiên nhân trên bầu trời không ngửi được mùi tiền.
Nhưng sao khi ăn uống lại không nghĩ đến gạo và mì vẫn là dùng tiền để mua chứ?
Buổi tối đi ngủ, bà ta thường ngồi bên cạnh giường nói với ta: “Thanh Thanh, Tống Tấn cũng là đứa nhỏ đáng thương, có một người mẹ như thế, mệnh quá khổ.”
“Nhưng mà bà thấy hắn rất thông minh, lại có thể chịu khổ, sau này tất nhiên có tiền đồ, con đối xử với hắn tốt một chút, sau này cũng có người để dựa dẫm.”
“Cha con hiện giờ trong đầu chỉ có người kia, đợi đến khi ông bà đi rồi, ai chống lưng cho con?”
Trong mắt ta ngậm nước, không muốn nghe bà nói đến chuyện bọn họ sẽ đi.
Khi đó ta thật ngốc, nghĩ là nếu ông bà thật sự muốn đi thì cũng phải mang ta đi cùng. Không có bọn họ, trên đời này thật sự chỉ còn lại mỗi mình ta.
Sức khoẻ của bà vốn không tốt, chờ đến khi cha ta cưới vợ mới, lại càng trở nên không tốt.
Bà mang theo ta, dạy ta cách quản gia tính sổ sách.
Có lẽ người Văn gia thật sự có chút thiên phú làm buôn bán, chờ đến khi bà nội ta đi rồi, ta có thể quản lý mọi sự trong nhà rất thoả đáng.
Năm thứ ba, cha ta lại có thêm con gái nhỏ tên là Mãn Mãn, mẹ của Tống Tấn lại càng yếu đuối mảnh mai hơn.
Nhà ta có một toà thôn trang có ngàn mẫu đất, là ông đã đặt mua cho bà.
Khi bà nội còn sống đã nói với ông, sau này thôn trang kia là của hồi môn của ta.
Cả gia đình đều dựa vào bổng lộc của cha ta sinh hoạt, ban đầu cũng xoay được.
Đến sau khi sinh Mãn Mãn, đại phu nói cái gì mà phu nhân bị thương thân mình, phải nghỉ ngơi cẩn thận linh tinh gì đó.
Nguỵ ma ma và nha hoàn Văn Tú bên người mẹ của Tống Tấn mỗi ngày đều liệt kê một danh sách đồ ăn.
Chỉ riêng nguyên liệu nấu ăn cũng vô cùng quý giá, trong nhà đã phải giật gấu vá vai, ta đi hỏi cha nên làm thế nào, cha chỉ nói bổng lộc đều đưa trong nhà, sao còn đòi tiền hắn?
Ta đoán mẹ của Tống Tấn là biết quản gia rất khó, mới từ chối không làm.
Nhân sâm của mẹ hắn ngày mai không biết ở đâu, nàng lại không muốn cho Mãn Mãn bú sữa, còn phải đi tìm bà vú, tiền mời bà vú ở đâu còn chưa biết.
Nếu không phải là ông nội lấy tiền riêng ra, trong nhà thậm chí còn chẳng có tiền mua than mà đốt.