Văn Thanh - Chương 21

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Tống Tấn, chàng muốn cưới ta sao? Người chàng muốn cưới có phải là ta không? Việc mà chàng cầu xin bệ hạ có phải là muốn thành thân với ta không?”


Những suy nghĩ dù trước kia ta đã nghĩ tới nhưng không dám tin, hôm nay cuối cùng cũng có thể nói thành lời.


“Đúng thế!”


“Không biết từ bao giờ, ta đã thấy sắc nổi lòng tham với chàng rồi.”


Ta nói thì thầm bên tai hắn.


Hắn sửng sốt chớp mắt, cười lắc đầu.


“Nàng chỉ nhìn thấy vẻ ngoài thôi sao?”


Ai mà không thích người xinh đẹp chứ?


Mới bắt đầu có lẽ là như thế! Chỉ là sau đó, ta thích sự kiên nghị của hắn, thích học thức và kiến thức của hắn, có lẽ thích tất cả những thứ thuộc về hắn!


“Sau này chàng sẽ biết!”


Ta duỗi tay ôm lấy eo hắn, sau này hắn sẽ biết, ta thích hắn nhiều tới mức nào.


*


Ta ôm đầu còn đang choáng váng, nhìn màn màu lam mà ngạc nhiên.


Từng lời nói lúc đêm qua ta đều nhớ rõ, một câu cũng không quên.


Chỉ là từ khi nào đã say, thật sự không nhớ được, có lẽ là lúc hắn cõng ta về nhà.


“Dậy rồi ư? Có còn đau đầu không?”


Giọng nói trầm ấm, không khác chút nào với vẻ lạnh lẽo ngày xưa.


Hắn đã rửa mặt chải đầu chỉnh tề, khoé miệng cong lên, đặt tay lên đỉnh đầu ta, nhẹ nhàng xoa xoa, rồi khom lưng nhìn ta.


Trong mắt có ánh sao, lại còn chứa một người ủ rũ héo úa ở trong đó.


“Uhm, mệt quá!” Ta đáp.


Ta thật sự không phải là một cô gái yếu đuối, khi còn bé bị đập đầu, máu chảy đến nỗi không ngăn được mà cũng không khóc, lại còn có thể quay đầu lại an ủi mẹ ta, nói với bà là cũng không đau lắm.


Nhưng đối mặt với hắn lúc này, không biết vì sao lại có cảm giác rất muốn trở nên yếu đuối.


“Rửa mặt chải đầu trước đã, sau đó uống chút canh giải rượu, rồi uống bát cháo, ngủ tiếp một giấc là sẽ khoẻ lại!”


Dáng vẻ của hắn rất nghiêm túc, ta gật đầu, nghe theo lời hắn làm.


Chỉ là ta thật sự không ngủ, cứ ngồi dưới mái hiên ngây ngốc, hắn cũng mặc kệ ta.


Nghe nói người trong cung tới, hắn to gan lớn mật, chỉ đón ở cửa, không cho người ta vào nhà.


Trước kia thấy nói hắn là cận thần của bệ hạ, sau hôm nay thì thấy đúng là cũng gần thật.


Rất nhanh hắn đã đuổi người đi rồi, đứng ở trước mặt ta, sau một lúc lâu không nói lời nào, ta ngẩng đầu nhíu mày nhìn hắn.


“Văn Thanh, nàng có bằng lòng gả cho ta không?” Hắn nắm tay lại, đứng rất thẳng, nhưng trên mặt viết rõ sự lúng túng.


Tống Tấn mà cũng có một ngày như thế này sao?


“Được!” Ta híp mắt cười nhìn hắn.


Hắn nhìn ta, dáng vẻ khó tin.


“Văn Thanh…” Hắn lẩm bẩm nói.


“Ta mong một ngày này không biết từ bao lâu rồi.”


Nếu đây là một cuộc tương tư đơn phương, hôm nay đã có kết quả tốt nhất rồi.


Cuối cùng, hắn cũng không phụ một hồi tương tư của ta.


Hắn dám cưới, sao ta không dám gả chứ?


Hắn cầu ông nội, ông nội đỏ hốc mắt mà bảo hắn tìm một bà mối tới, tam thư lục lễ ra dáng ra hình mà cưới ta đi mới được.


Ta lại không thể mỗi ngày đều ra ngoài được nữa, ở trong phòng yên ổn ngoan ngoãn mà thêu của hồi môn.


Quả thật, ngay cả cái khăn voan ta cũng thêu không được.


Mấy ngày sau, không chờ được bà mối đến, lại chờ được một thánh chỉ tứ hôn oanh oanh liệt liệt.


Bệ hạ đến tận nơi.


Bệ hạ không giống với trong tưởng tượng của ta. Nếu không phải là đầy người khí phách sắc bén, thật sự giống một thư sinh mặt trắng ôn nhuận như ngọc.


Ngài ấy rất thích cười, khoé mắt đuôi lông mày còn có hào quang nói không nên lời.


Khi nói chuyện với ông nội của ta, ngài ấy rất khoan dung, chỉ có ánh mắt khi nhìn ta, không biết có phải do ta phán đoán hay không, lại rất cẩn thận tỉ mỉ.


Ta ngước mắt  nhìn Tống Tấn, đợi đến khi hắn nhìn lại đây, lại vô cùng bình tĩnh thong dong cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn.


Ta nhìn khoé miệng hơi cong lên của hắn, không biết vì sao trong lòng sinh sôi vô cùng nhiều cảm xúc.


Đối với ta, hắn chính là người tốt nhất trên đời này.


Nếu đã ban hôn rồi, hôn kỳ cũng định ra, ở tháng Tám.


Tống Tấn nói hắn cần phải thượng triều rồi, ở nhà đến nỗi lười đi.


Trong triều đã xảy ra một chuyện lớn, đương nhiên là, cho dù chuyện có lớn đến đâu thì cũng chẳng liên quan tới dân đen như ta.


Đã mấy chục ngày rồi ta không gặp Tống Tấn, nhớ hắn rất nhiều, mới năn nỉ ông nội, muốn vào thành để gặp hắn.


Ông nội xua xua tay bảo ta đi, trong miệng nhắc mãi là con gái lớn khó giữ trong nhà.


Ta đâu chỉ là lớn? Ta sắp già đến nơi rồi.


Cửa nhà đóng chặt, ta đi vào từ cửa ngách.


Tống Tấn còn chưa hạ triều.


Bạch Thạch lại ở nhà, hắn nhìn thấy ta thì trên mặt lại cười rất tươi.


“Cô nương đến rồi! Đã ba ngày nay đại gia chưa về nhà, ăn ở tại nha môn luôn, hôm nay ngài đến rồi, ngài ấy sẽ có thể về nghỉ một ngày, hôm nay ta không cần đưa cơm tối nữa, ta đi đón đại gia về đây.”


Bạch Thạch cầm một chiếc bánh  bột ngô mới ra lò, cũng không sợ nóng, xé từng miếng cho vào trong miệng rồi chạy đi.


Xem ra chuyện trong triều không phải việc nhỏ, không ngờ ba ngày rồi hắn chưa về nhà.


 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo