Văn Thanh - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta còn nhỏ tuổi đã phải suy nghĩ đến thâm quầng mắt, giấc ngủ không yên.

Ta khoác áo choàng đi tìm Tống Tấn, hắn còn đang đọc sách, trong phòng còn không có than.

Ta tìm than để đốt, lại sờ lên giường đất, may mà giường vẫn ấm áp.

Giọng nói của hắn nặng nề, vừa ho vừa cản ta, không để ta nhóm than.

“Huynh tiết kiệm chút này thì có tác dụng gì? Trong nhà thiếu chút xíu này hay sao?”

Hắn im lặng, lại rũ hàng mi dài lật sách.

Ta ghé vào trên bàn nhìn hắn, ánh đèn mờ nhạt, ở hai bên sườn mũi của hắn tạo ra một cái bóng rất lớn, lại có vẻ lạnh nhạt hơn.

Màu môi của hắn vốn rất nhợt nhạt, lại lạnh lùng, khô khốc bong tróc, khuôn mặt không có thịt như những thiếu niên khác, chỉ có xương hàm rất rõ ràng.

“Tống Tấn, mấy năm nay huynh sống như thế nào?” Thật ra ta muốn hỏi hắn là có một người mẹ như thế, có lẽ rất mệt phải không?

“Cứ sống như thế thôi!” Hắn nhấc mí mắt lên nhìn ta.

“Haizz, cũng thật khổ cho huynh, tới nhà ta cũng chưa có ngày nào sống tốt cả. Mẹ huynh sao có thể nhìn trúng cha ta chứ? Ông nội của ta tuy xuất thân nhà thương nhân, lại không học được bản lĩnh kiếm tiền, một lòng chỉ mong được sống tiêu sái tự do, cha ta có lẽ từ nhỏ chỉ biết đọc sách, không biết đạo lý cuộc sống gian nan”

“Khi còn bà nội và mẹ ta, cuộc sống trong nhà còn không có mấy khó khăn.”

“Bọn họ vừa đi, mẹ huynh lại là tiên nữ trên trời, nghe thấy tiền bạc cũng thấy ghê tởm, nhưng mỗi ngày đều phải ăn ngon mặc đẹp, ta đi đâu để kiếm bạc bây giờ?”

“Ta thấy mệt quá! Không biết đến khi nào mới có thể lớn lên, khi nào huynh có thể cưới vợ đây. Đợi khi nào huynh cưới vợ, ta sẽ giao quyền quản gia cho nàng. Haizz.”

Ta thở dài.

Hắn vốn là ít lời, nghe ta nói như vậy, càng không muốn mở miệng.

Ta thấy cao sơn trà trên bàn trà, chỉ còn lại hai ba muỗng, ngày mai lại không mua nổi nữa rồi.

Nhưng hắn nhíu mày lại mím môi, yết hầu lăn lộn, rõ ràng là đang nhịn ho.

Ta múc một muỗng cao sơn trà, dùng nước ấm pha loãng, đặt trước mắt hắn.

“Uống đi! Uống vào là sẽ đỡ chút.”

Ngón tay trắng nón thon dài của hắn cuộn tròn, cuối cùng cũng bưng ly nước lên uống hai ngụm.

“Ta nhất định có thể thi đỗ!” Hắn nhìn ta, thấp giọng nói.

Ta cười gật đầu, ông nói hắn rất có năng khiếu trong việc đọc sách, không chỉ nhìn một lần là không quên, lại còn có thể chịu khổ, mười ba tuổi đã thi đỗ ở phủ, nếu không phải cha hắn bị bệnh chết khiến hắn chậm trễ, hắn đã sớm đỗ rồi.

Hắn có tài thi đỗ Trạng Nguyên, tất nhiên là ta tin hắn.

“Ngươi cứ chăm chỉ đọc sách, cũng đừng nghĩ tiết kiệm chút than này, nhà ta còn có ba người lớn, chuyện tiền phải để bọn họ nghĩ cách, chúng ta còn nhỏ, thích cái gì làm cái đó là được!”

Vì thế, ngày thứ hai mẹ hắn chỉ có thể uống một bát canh gà, Mãn Mãn cũng không có bà vú.

Nguỵ ma ma tới hỏi ta, ta buông tay nói bản thân mình mới có mười lăm tuổi, lấy đâu ra bạc để mua nhân sâm thuê bà vú chứ?

Nhà này ta không quản được, để phu nhân tự đi mà quản.

Lúc sau Văn Tú cầm hai tấm ngân phiếu, mũi không phải mũi, mắt không phải mắt mà ném trước mặt ta.

Hai trăm lượng, chỉ sợ không mua nổi một cây nhân sâm ba mươi năm trong danh sách mà Nguỵ ma ma đưa.

Ban đêm cha ta đi làm về nhà, cơm nước xong thì tới viện của ta.

Ta còn đang gẩy bàn tính!

Cha hỏi ta vì sao phải dùng bạc hồi môn của phu nhân? Bổng lộc một tháng của hắn có rất nhiều, sao một nhà cũng không nuôi được, thế thì bạc đều đi đâu?

Là ngữ khí chất vấn.

Hừ! Có mẹ kế thì có cha kế, lời này quả nhiên rất đúng!

“Cha đã tới hỏi con, vậy thì con cũng có chuyện để nói, cha đi hỏi thăm khắp kinh thành này xem, có nhà ai để con gái còn chưa xuất giá chưởng gia không? Cha cưới vợ mới, chuyện trong nhà nên giao cho bà ấy. Ngươi lại không nỡ để bà ấy phải vất vả, nhưng lại không tin con, hay là nạp một phòng thiếp có thể quản gia đi!”

“Vợ của ngài quý giá, ăn thì muốn ăn đồ tốt, đừng nói là chút bổng lộc của ngài, ông nội dùng bao nhiêu tiền riêng để bù vào cũng không đủ.”

Ta đẩy sổ sách ra, ngay cả cha ta cũng không nói tiếp nữa.

Ta cúi đầu không muốn nói tiếp, quyết định, sau này chỉ tự mình sống, không thèm quản mọi chuyện trong nhà này nữa.

Ngày hôm sau ta cùng với ông nội đi thôn trang ở ngoại thành.

Thôn trang có trồng lương thực, trước kia bà nội ta đều bán lương thực đổi lấy tiền bạc, lại tiết kiệm tiền đó để cho ông nội ta dưỡng lão.

Ông nội hỏi ta vì sao không lấy bạc đó để chi tiêu, cho dù rời nhà cũng không lấy ra.

“Ông nội, ông muốn nuôi bọn họ tới khi nào? Trong nhà có gì thì sống thế, đã gả tới nhà ta rồi thì nên xuống trần thôi, cho dù có chiều thì đó cũng là việc của cha con, dựa vào cái gì mà lấy tiền của ông để nuôi?”

Ta ngồi ở dưới hiên dùng bếp nhỏ để hâm nóng rượu cho ông, trong mắt có nước, lại không muốn rơi lệ.

Người lớn ích kỷ như cha ta và mẹ của Tống Tấn thì có lợi ích gì chứ?

Chỉ luôn lo cho bản thân mình, không bao giờ suy xét nửa phần cho con cái.

Dựa vào cái gì bọn họ có thể sống tiêu sái tự tại như thế? Bởi vì chúng ta là con cái của bọn họ thì phải luôn luôn nhường nhịn phục tùng bọn họ ư?

Ta không đồng ý.

Ông nội vuốt tóc ta, nói là Thanh Thanh của ông rất thông minh, cho dù đi đến đâu thì sau này cũng sống rất tốt.

 

Ai mà biết sau này thế nào chứ? Chuyện sau này vừa không rõ ràng lại khó cân nhắc, ta chỉ tin vào trước mắt.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo