Văn Thanh - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta sống rất tự tại, chỉ có ông nội thở vắn than dài, ta hỏi ông vì sao.

Ông lại không yên lòng với Tống Tấn, nói là chỉ còn hai tháng nữa là hắn phải tham gia thi hội, nếu lại bị bệnh hoặc chuyện gì khác gây trở ngại, chẳng phải là tiếc lắm sao?

Ta chợt nhớ tới dáng vẻ hắn ngồi trước bàn đọc sách, cô độc lạnh lẽo đến nỗi khiến người ta đau lòng.

Ta không muốn về, ông nội nói là ông sẽ đón người về.

Hoàng hôn, khi ông nội một mình quay về, bầu trời đã rải tuyết trắng như hạt muối

Cơm đã nấu xong, ta giúp ông nội cởi áo choàng lông, hỏi ông là người đâu.

Ông lắc đầu, chỉ nói là người đã bị bệnh rồi.

Lại bị bệnh.

“Cha con đã mời đại phu, có lẽ là buổi tối bị lạnh, sốt mê man.”

Ông thở dài nói.

“Thời gian này bọn họ sống thế nào? Ai quản gia?”

“Cha con  hồ đồ, nạp Văn Tú làm thiếp, hiện giờ để nàng ta quản gia!”

Mí mắt của ta giật giật, lời nói lúc giận dữ của ta lúc ấy, không ngờ cha ta lại thật sự làm vậy. 

Mẹ Tống Tấn thế mà cũng đồng ý à?

Mẹ hắn và cha ta thật sự là hai đoá hoa kỳ lạ.

“Nàng sẽ quản gia ư? Nói như rồng leo làm như mèo mửa không phải chính là nói nàng hả? Không tới mấy ngày, sau khi tiêu hết chỗ của hồi môn kia, chỉ sợ Văn gia sẽ đói chết!”

“Tuy Nguỵ gia là thế gia, nhiều năm như thế vẫn chưa từng xuất hiện một người đàn ông có năng lực, tất cả đều là một đám chủ nhân miệng ăn núi lở.”

“Hiện giờ bệ hạ lại vô cùng không thích thế gia, không còn ngày xuất đầu nữa!”

“Chỉ là nghe nói hiện giờ cũng chỉ là cái thùng rỗng, nếu không cho dù có là quả phụ, cha con muốn cưới đích nữ Nguỵ gia cũng không trèo cao nổi.”

“Bên phía Tống gia đã sớm không còn người, nếu không cũng không để cho mẹ Tống Tấn mang theo hắn tái giá.”

“Của hồi môn của nàng có lẽ cũng chẳng còn bao nhiêu.”

Ông nội vuốt râu, sau đó than vãn.

“Ông, ngày mai chúng ta về đi!”

Chẳng vì ai cả, chỉ vì đứa trẻ mới sinh kia, còn có Tống Tấn, hắn đã nói là nhất định sẽ thi đỗ.

Về nhà, ta tới thăm Tống Tấn.

Hắn sốt đến nỗi hai má đỏ bừng, lại vẫn dựa vào gối đầu ngồi trên giường đọc sách.

Trên bàn có một bát thuốc, thuốc đã lạnh rồi, trong phòng cũng không có đốt than.

Trong nhà tổng cộng có sáu người làm, mẹ hắn chiếm một, cha ta chiếm một.

Một thợ trồng hoa, một đầu bếp, một người vẩy nước quét nhà, một là lão bộc đi theo ông nội ta.

Bên người hắn không có người hầu hạ, mà hắn cũng là thiếu gia của nhà quan đấy.

“Huynh bỏ sách xuống đi! Đã bị bệnh rồi còn không thể nghỉ một ngày hay sao?”

Ta rút sách trong tay hắn ra, tìm than để nhóm than sưởi, lại đặt thuốc lên bếp lò để hâm lại bưng đến cho hắn.

Hắn nhận lấy rồi uống lên, mắt không chớp mà nhìn ta.

“Nhìn cái gì? Hay là thấy ta đẹp?”

“Cuộc sống trong nhà như thế, sao muội vẫn trắng trẻo mập mạp?” Hắn nghiêng đầu hỏi, dáng vẻ lại có vẻ trẻ con.

“Chỉ là mặt ta tròn thôi! Đã nghe thấy trẻ con bụ bẫm không? Chỉ là mặt tròn thôi!”

Mặc dù là béo trắng, đó cũng là mẹ ta đã nuôi ta, chăm sóc ta, có nền tảng tốt.

Hắn cong khoé miệng, cười nhẹ.

“Huynh nên cười nhiều hơn, như thế nhìn còn giống người một chút.”

Hắn nghe ta nói xong thì khoé miệng phẳng lại, chẳng thú vị chút nào. 

“Huynh nói nếu lập xuân ta nhổ hết hoa của mẹ huynh, sau đó trồng các loại cây ăn được, nàng sẽ thế nào?”

Ta dò hỏi, dù sao thì cuộc sống khó khăn, ăn uống quan trọng!

Hắn rũ mắt nhìn ta, trong mắt lấp lánh vô số ánh sao, có ý cười trong đó.

“Có lẽ sẽ liều mạng với muội.”

“Chỉ một mình nàng thì thôi đi! Nhưng còn có Nguỵ ma ma cùng Văn Tú giúp nàng, một mình ta không đánh lại” Ta chống cằm thở dài.

“Văn Thanh, muội ghét mẫu thân của ta ư?”

“Không thích, dù sao nàng đã lớn tuổi vậy rồi mà vẫn còn dáng vẻ thiếu nữ mảnh mai, mặc dù nàng có xinh đẹp thì ta cũng không thích nổi.”

Có mấy người trong thiên hạ thích mẹ kế đâu? Huống chi mẹ hắn đã bằng ấy tuổi rồi còn không hiểu chuyện gì như thế!

Vừa ích kỷ vừa kiểu cách, rất là khiến người ta chán ghét.

Ta trộm nhìn Tống Tấn, ta nói vậy đã coi như rất uyển chuyển rồi.

“Ngay cả nói dối để dỗ người cũng không biết à?” Hắn nhỏ giọng nói.

Ta yên lặng gật đầu, đúng là ta không biết nói sao để lừa hắn cả.

“Mau nằm xuống đi! Uống thuốc ngủ một giấc là khoẻ.” Ta đi qua trải lại đầu gối, sờ trán hắn, vẫn còn rất nóng, lại đỡ hắn nằm xuống.

 

Hắn nhắm mắt lại, quầng mắt thâm lại, cũng có vẻ như không ngủ ngon

Khi bà nội ta vẫn còn, ta cũng không để ý chuyện quản gia.

Từ nhỏ ta đã nghe ông nội kể chuyện anh hùng hiệp khách, khi nhàn rỗi hâm nóng rượu cho ông, bản thân mình cũng trộm uống một chén.

Ngồi ở trên giường đất đọc chút sách linh tinh, viết ít chữ, bắt chước bà may áo làm giày.

Ông đánh một bộ quyền, tuy không gọi được tên, ta cũng học theo.

Năm này Tống Tấn không đi học nữa, ông nội nói với ta là, có lẽ phu tử cũng không có gì để dạy hắn nữa.

 

Mỗi ngày hắn chỉ ở trong viện, chỉ có một người bạn tốt là Trần Vinh sai gã sai vặt tới tìm hắn, hắn mới ra ngoài một chuyến.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo