Văn Thanh - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta lớn đến thế rồi, cũng không có anh chị em gì, tuy hắn lãnh đạm lại không có gì đáng ghét.

Ta rất tò mò đối với hắn, hắn ngồi dưới hiên đọc sách, ta ngồi xổm bên cạnh nhìn hắn, hắn cũng không để ý tới ta.

Có khi hắn viết chữ, ta đứng bên cạnh, nhìn hắn viết một bút thành văn, thực sự nước chảy mây trôi, khí độ không tầm thường.

Vừa có nét riêng biệt, lại nghiêm cẩn ngay ngắn.

Khi tâm trạng tốt hắn vẽ tranh, hầu hết là cảnh sông núi.

Ta nói với hắn rất nhiều, chuyện tự mình gây hoạ, đọc sách, đồ ăn ngon đã từng ăn, luôn luôn có thể nói không ngừng nghỉ. Tuy hắn không đáp lời, lại vẫn chưa từng cắt ngang, tóm lại cũng tạm coi như là người nghe rất tốt.

Ba năm cứ như thế trôi qua.

Ta đã gần đến tuổi cài trâm, nếu định ra việc hôn nhân, mười sáu là có thể gả chồng.

Nếu hắn thi đỗ, cũng nên cưới vợ.

Kể từ khi mẹ hắn vào cửa nhà ta, lần đầu tiên ta đi tìm nàng.

Nhà ta cũng không phải là thế gia đại tộc, sau khi nàng vào nhà ta, bà nội chưa bao giờ lập quy củ gì với nàng, cũng chưa từng yêu cầu nàng đến vấn an hàng ngày.

Sau khi bà nội đi rồi, ông nội ngay cả nhắc tới nàng cũng không muốn, một bữa cơm cũng chưa từng cùng ăn.

Ta đi theo bên người ông nội, tuy Nguỵ ma ma thường xuyên muốn gây gổ, nhưng bọn họ còn phải cố gắng gượng, cũng không dám cưỡng cầu ta phải tới chào hỏi mỗi ngày.

Ta thường giả ngốc, nên đành thôi!

Có lẽ nàng cũng không thích gặp ta lắm.

Kể từ sau khi ta đi tìm bà vú cho Mãn Mãn, ta ghét nàng, nhưng đứa bé kia còn đỏ hỏn, mở to mắt muốn khóc, nhắm mắt cũng muốn khóc, nàng không muốn nghe tiếng trẻ con khóc, kể từ khi sinh Mãn Mãn ra, không biết có nhìn một lần hay không.

Ta nghe Mãn Mãn đói khóc, Nguỵ ma ma nhẹ nhàng khuyên nàng cho con bú.

Nàng chỉ nói một câu, hoặc là tìm bà vú, hoặc là cho uống sữa bò, nàng không nghe được tiếng trẻ con khóc, ồn ào khiến nàng đau đầu.

Nếu cho bú thì ngực nàng sẽ bị chảy, không đẹp.

Một người ích kỷ như thế lại còn làm mẹ người khác. Nàng có tư cách gì chứ?

Khi ta đi vào trong phòng oi bức, cởi áo choàng ra rồi vẫn muốn đổ mồ hôi.

Trên đầu nàng đeo một đai buộc trán nạm hồng bảo thạch, tóc rối nằm nghiêng, Nguỵ ma ma đang xoa chân cho nàng!

Cho dù lại sinh thêm một đứa trẻ nữa, thân thể nàng cũng không có gì thay đổi, vẫn chỗ cần mảnh mai thì mảnh mai, chỗ cần đẫy đà thì đẫy đà, thân hình hài hoà cân đối.

Nàng nâng mí mắt lên nhìn thấy ta, lại ghét bỏ rũ xuống.

Thật ra ta cũng không biết vì sao, kể từ khi nàng vào cửa, tuy ta chưa gọi nàng là mẫu thân bao giờ, nhưng cũng chưa từng làm gì khiến nàng khó chịu.

Có khi ghét bỏ một người thật sự là không cần có lý do đi?

Giống như ta với nàng, ngay cả giả vờ vẻ ngoài thôi cũng không cần làm.

Ta hành lễ, gọi một tiếng phu nhân, cũng không đợi nàng trả lời, ta đã ngồi lên ghế ngồi bên cạnh bàn.

Ta thấy trên bàn có bày một chậu hoa lan, lại còn đang có nụ.

Chỉ một chậu hoa này không biết là bao nhiêu tiền.

“Hôm nay ta tới đây có chuyện nói, hiện giờ ta quản gia, chi phí hàng ngày của nhà này cũng cần phải có lời rõ ràng, rốt cuộc là người một nhà, không thể nào để một người tiêu, những người khác đều đói bụng.”

Ta chậm rãi nói.

“Ý của ngươi là gì?” Nàng chưa nói, Nguỵ ma ma lại nóng nảy. Tuổi lớn như vậy rồi sao lại chưa biết thế nào là chững chạc chứ?

“Vì ngươi lớn tuổi hơn ta mới gọi ngươi một tiếng ma ma, hiện giờ ta vẫn là đại tiểu thư của Văn gia, xin ma ma sau này gọi ta một tiếng đại tiểu thư, gọi là cô nương cũng được!”

“Ý của ta rất đơn giản, chính là sau này sẽ bỏ thói quen tiêu xài hoang phí, nếu nhiều quá thì tự lấy tiền của mình.”

“Bổng lộc một tháng của cha ta là bao nhiêu, có lẽ phu nhân còn hiểu rõ hơn ta.”

“Ông ấy yêu thích phu nhân, muốn chiều chuộng phu nhân là chuyện của ông ấy, nhưng ông ấy ngoại trừ phu nhân vẫn còn phải nuôi ba đứa con nữa. Chỉ vì một bộ váy áo của ngài, một cây trâm của ngài, để chúng ta đói bụng là không thể nào.”

Ta thấy tròng mắt của nàng lăn lộn phía sau mí mắt, sau nửa khắc thì chậm rãi ngồi dậy, Nguỵ ma ma cầm gối dựa lót lên cho nàng, nàng sửa lại tóc tai, khi hớt tóc cũng vểnh tay như cành hoa, ta bị dáng vẻ của nàng làm cho giật cả mình.

“Đúng là đồ không có gia giáo, ta là ai? Có thể đến lượt ngươi quản à?" Ngữ khí của nàng khi nói chuyện rất khắc nghiệt, nhưng âm thanh lại vẫn nhẹ nhàng.

“Ngài đã biết bản thân mình là ai, còn cả ngày làm cho ai xem? Gia giáo của ta như thế nào cũng không mượn ngài hỏi.”

“Đã gả tới Văn gia, Văn gia cũng không có mỏ bạc, cha ta cũng không phải là một hào phú vung tiền như rác, bản thân ngài có tiền thì tiêu, không có tiền thì chịu đựng, nếu thật sự không nhịn được thì tự đi mà quản gia đi!”

 

“Sau này ngài muốn sống thế nào thì sống, tiền muốn xài thế nào là việc của ngài.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo