Văn Thanh - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta nhịn lại sự tức giận ra cửa, nhìn trời xám xịt, chợt thấy nếu so với Tống Tấn ta còn tốt hơn một chút.

Khi mẹ ta còn sống, mẹ sẽ cho ta tất cả những điều tốt đẹp nhất.

Váy áo mùa hè của ta, giày bông mùa đông của ta, tất cả mọi thứ đều là do mẹ ta tự tay khâu vá.

Khi sinh ra ta nàng bị thương đến thân mình, không thể có thai nữa, lại chưa từng oán hận, lúc nào trên mặt cũng tươi cười, cuộc sống trôi qua rất tốt đẹp.

Mẹ của Tống Tấn, không biết đã từng dặn con trai đến mùa đông phải mặc thêm quần áo chưa?

Đã là người như thế, chỉ cần nhìn cũng khiến cho phổi của người ta muốn vỡ tung, sao lại muốn sinh thêm một đứa trẻ chứ?

Ta muốn biết cha của Tống Tấn là người như thế nào, nhưng hắn cũng chưa từng nhắc tới.

Chỉ có một lần, ta giúp hắn lấy quần áo, tay nải bung ra, lộ ra bài vị bên trong, trong cái bọc nho nhỏ, hoá ra là mang theo cha của hắn.

Hắn cõng theo bài vị của cha đi theo mẹ hắn gả tới nhà người khác, lại không thể quang minh chính đại mà bày ra để tế bái.

Trong lòng hắn khổ tới mức nào đây?

Ngày nào hắn cũng lạnh mặt, không phải là không có lý do.

Nhưng hắn cũng chưa từng kêu khổ, cũng chưa từng oán trách, hắn còn chưa tới lễ đội mũ, (1) vẫn còn là một thiếu niên, có thể làm như thế cũng thật sự quá khó khăn. 

Sáng sớm ngày hôm sau, ông nội mang Tống Tấn ra ngoài, trên người Tống Tấn chỉ có một chiếc áo choàng màu đen kia, lót phía trong là lớp da màu lông chuột, rất ngắn, trên chân vẫn là một đôi giày bông đã cũ.

Tuyết bay đầy trời, ta mang theo đầu bếp ra ngoài.

Trong nhà chỉ có một chiếc xe ngựa, mỗi ngày phụ thân thượng triều đều phải dùng, hôm nay ta cố ý nói với gã sai vặt của phụ thân, hắn đưa phụ thân đến thì về nhà.

Năm nay tuyết rơi rất nhiều, dường như ngày nào cũng rơi, chỉ sợ phía bắc sẽ gặp hoạ, trong nhà cần phải mua chút gạo và mì để dự trữ, miễn cho đến lúc giá tăng lên lại bị đói.

Trong nhà có đồ ăn hầm, ngày mùa thu còn có chút củ cải trắng bí đỏ linh tinh…

Đầu bếp trong nhà lại làm thịt khô, lại làm rất nhiều dưa muối.

Ông nội cho ta một tấm ngân phiếu 500 lượng, chúng ta tới cửa hàng gạo và dầu, mua chút gà vịt thịt cá và các loại hàng khô, sau đó đi tới cửa hàng giày.

Đến khi trở về nhà đã đến trưa rồi, đầu bếp đi tới đầu hẻm cần phải mua thêm vài gánh củi, như thế thì cho dù gạo và mì có tăng giá, trong nhà cũng có thể chống đỡ được một chút thời gian.

Ta bày tấm lụa màu lam trên giường, trên giường đất còn có cả mấy tấm lông chồn mà hồi bà nội còn sống đã cho ta, bảo là cho ta làm của hồi môn khi xuất giá.

Ta không biết thêu hoa, nhưng làm quần áo và làm giày làm tất thì vẫn được.

Làm một chiếc áo choàng lông mặc dù không tốn công lắm, nhưng khâu mấy mảnh da vào nhau cũng không dễ, từ trưa đến chiều còn chưa làm ra thành cái gì.

Khi ăn cơm chiều, ông nội và Tống Tấn về nhà, bọn họ ở bên ngoài uống rượu xong, ông nội chỉ uống một bát cháo rồi đi nghỉ.

Trên mặt Tống Tấn tuy không có hiện lên cái gì, nhưng thấy trong đáy mắt hắn có chút vui vẻ, tất nhiên là có chuyện tốt.

Ta hỏi hắn, hôm nay ra ngoài với ông làm gì, hắn khẽ lắc đầu, cong liên khoé miệng, “Là chuyện tốt, chỉ là tạm thời không thể nói với muội, đợi sau khi thi sẽ biết.”

Không biết là do lạnh hay do vừa mới uống rượu, gương mặt hắn ửng đỏ, trong giọng nói cũng có chút vui mừng.

“Đã là chuyện tốt, ta không biết cũng không sao. Nhưng mà có chuyện ta phải nói với huynh một câu, hôm qua ta tìm mẹ huynh, bảo nàng sau này muốn ăn gì dùng gì thì dùng bạc của mình tự mua.”

“Huynh biết công việc của cha ta, tuy không nặng nhọc gì, nhưng lại chẳng kiếm được bao nhiêu, chút bổng lộc này nuôi gia đình rất khó, nếu lại không tiết chế mà tiêu quá nhiều, nhà ta sẽ đói chết người mất!” Ta thấp giọng nói với hắn, trộm nhìn sắc mặt của hắn.

“Đúng thế, muội nói đúng, sinh hoạt như nàng sớm hay muộn cũng đói chết mất, ta biết ý của muội rồi, đã là muội quản gia thì muốn làm gì làm nấy là được.”

Hắn gật đầu nói rất thành khẩn, đáy mắt lại chua xót.

“Tống Tấn, ta không thích mẹ của huynh không phải vì bà ấy mang theo huynh gả đến nhà ta, lý do ta đã nói với huynh rồi.”

“Huynh đã vào nhà ta, thì là người một nhà với ta rồi. Đã là người một nhà, huynh đừng nghĩ nhiều, chỉ cần chăm chỉ đọc sách là được, còn lại có ta.”

“Tất nhiên ta không để huynh và Mãn Mãn bị đói bị lạnh, chờ sau này huynh làm quan lớn, cho ta chỗ dựa là được.”

Hắn nhìn ta, từ sâu trong mắt tối nghĩa khó hiểu, rất lâu không mở miệng, ta nghiêng đầu nhìn hắn, không biết hắn nghĩ gì.

“Tống Tấn, thật đó, huynh không cần nghĩ nhiều, mọi sự đã có ta rồi, hiện giờ huynh chỉ cần chăm chỉ đọc sách là được!”

Ta sợ hắn không tin, lại vỗ ngực đảm bảo.

Hắn đột nhiên cười, lại gật đầu.

“Chắc chắn là muội có thể rồi!” Hắn giơ tay sờ đỉnh đầu của ta.

 

Khi hắn cười, hoa mùa xuân, trăng mùa thu cũng không đẹp bằng nửa hắn.

__________

(1) Lễ cập quan: lễ đội mũ, lễ trưởng thành dành cho đàn ông khi đủ hai mươi tuổi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo