Văn Thanh - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Một chiếc áo choàng ta khâu năm ngày mới xong, sau khi ăn cơm tối đi đưa cho hắn, có lẽ là hắn đọc sách mệt rồi, trong tay đang cầm một cục đá khắc ấn!

Ngoại trừ đọc sách, hắn có sở thích này, khắc ấn là cần có một loại đá tốt, nhưng nhà ta hiện giờ không mua nổi loại tốt.

Ta đặt áo choàng cùng với giày đặt trên giường đất, bảo hắn đi thử.

Hắn lau bụi đất trên tay, đứng ở giường đất chần chừ.

Ta khoác áo choàng lên vai hắn, ngồi xổm ở trước mặt hắn nhìn, độ dài vừa vặn, trong lòng cảm thấy đắc ý, ta vẫn có tiềm chất làm hiền thê lương mẫu đó chứ!

Quản gia cũng quản rồi, áo cũng có thể may.

“Vừa vặn, sau này huynh ra cửa sẽ không sợ lạnh nữa.”

Ta đắc ý nhìn hắn.

Lại lấy đôi giày trên giường xuống, bảo hắn ngồi xuống thử một lần.

Hắn bất động cả nửa ngày, ta đẩy hắn, hắn mới ngồi xuống cạnh giường để thử giày.

“Có vừa không? Có ấm không? Huynh đi vài bước thử xem.”

Ta kéo hắn lại.

“Văn Thanh, cuộc sống trong nhà khó khăn, muội…”

“Đúng là không dư dả lắm, nhưng không đến mức không thể may cho huynh một bộ quần áo, không mua nổi một đôi giày, mau đi vài bước đi!”

Hắn nhíu mày buộc dây áo choàng lại, rồi đi vài bước về phía trước, xoay người nhìn ta.

Ánh đèn tối tăm, chỉ là một chiếc áo choàng cực kỳ bình thường, nhưng mặc trên người hắn lại đẹp không nói nên lời.

Khuôn mặt lạnh lẽo cao ngạo, hiện giờ có thêm chút nhân khí, không còn xa xôi không thể với như trước nữa.

Hắn hiện giờ càng giống một con người rồi.

Đúng như ta nghĩ, phía Bắc có có thảm hoạ về tuyết, giá lương thực trong kinh thành mỗi ngày đều tăng lên, ngoại trừ cha, những người còn lại khi không có việc gì thì không ra ngoài.

Ngay cả sân của mẹ Tống Tấn cũng yên lặng.

Mãn Mãn rất ngoan, chỉ cần ăn no bụng là không khóc lóc không làm ầm ĩ, khi tỉnh thì mở to một đôi mắt vừa to vừa tròn nhìn người khác, khi vui vẻ thì há miệng không răng ra cười.

Ta rất thích con bé, mẹ nó chê nó ầm ĩ, ta lại không biết sao một đứa trẻ ngoan như thế lại ầm ĩ khiến nàng khó chịu, chỉ dọn dẹp một gian nhà trong viện của ta để bà vú cùng với Mãn Mãn tới ở.

Vào mùa đông không có việc gì, ta đi tìm vải vụn làm cho Mãn Mãn một con búp bê rất xấu.

Bà vú khéo tay, lại khâu cho nó một cái mũ tiểu hổ.

Khi ta buồn chán thì lấy đủ loại sách du ký của ông nội ra đọc, hiện giờ Mãn Mãn đã trở nên trắng trẻo mập mạp, cánh tay cánh chân như củ sen.

Con bé mới năm mươi ngày, ta ghé đầu vào giường đọc sách, nó nằm ở bên cạnh, nghe một lát rồi ngủ, tỉnh thì thay đổi tã vải ăn no bụng, sau đó dùng đôi mắt tròn xoe nhìn ta.

Trẻ con trên đời này không có ai ngoan như Mãn Mãn.

Cha ta thường thường đến nhìn qua con bé một cái, nhưng mẹ của nó lại chưa đến lần nào.

Chỉ có Nguỵ ma ma thi thoảng tới, kêu bà vú ôm nàng qua, lát sau lại ôm trở về.

Hai tháng sau, ta cùng với ông nội đưa Tống Tấn vào trường thi.

Hắn cũng không phụ bản thân mình, như ý nguyện thi đỗ Trạng Nguyên.

Đúng lúc mùa xuân, hoa hạnh rơi đầy đầu, ta ôm Mãn Mãn cùng với ông nội cùng nhau đi xem hắn cưỡi ngựa dạo phố.

Ngựa trắng áo đỏ, hắn vẫn có dáng vẻ lạnh lùng lại đẹp đẽ tuấn tú khi ta mới gặp.

Cho dù bao nhiêu cô gái xinh đẹp tươi tắn ném khăn tới chỗ hắn, hắn cũng không thèm liếc nhìn một cái.

Trạng Nguyên đều nhậm chức tu soạn Hàn Lâm Viện, hoặc là thị lang, bí thư lang, hoặc chưởng tu quốc sử, hoặc là thị giảng cho thiên tử.

Nhưng Tống Tấn không giống người khác, Tả Đô Ngự Sử của Đô Sát Viện tự cầu với bệ hạ, bệ hạ lại đồng ý, Tống Tấn làm quan thất phẩm ở Đô Sát Viện.

Lúc đó, Tả Đô Ngự Sử Ngô lão đại nhân đã gần bảy mươi tuổi, là chưởng giám sát của Đô Sát Viện, buộc tội và đưa ra kiến nghị

Ngô Lão đại nhân có danh xưng thiết diện, Tống Tấn đi theo ông ấy bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, thường xuyên không thể về nhà, bốn năm ngày liền không thấy mặt là chuyện thường.

Lương tháng của hắn đổi thành tiền cũng không tới bốn quan, tháng đầu tiên đã phát lương, hắn đặt bốn quan tiền lên bàn, lại nhìn Mãn Mãn đang kêu la ầm ĩ trên giường.

Nhìn ta một hồi, lại nói với ta: “Tiền này đừng chi tiêu gì, để tích cóp của hồi môn cho muội.”

Ngực ta nở ra, nhìn bốn quan tiền trên bàn, chợt thấy nặng nề kinh khủng.

*

Hắn cũng đã tới tuổi nên cưới vợ rồi, muốn cha ta và mẹ hắn tích cóp sính lễ cho hắn là không thể nào.

 

Thế mà hắn lại cho ta toàn bộ chỗ tiền đó, muốn ta tích cóp của hồi môn, hắn có ngốc hay không?

Ta tìm một túi tiền màu chàm, để chút bạc vụn cùng với đồng bạc mà hắn cho rồi treo lên.

“Hiện giờ huynh làm quan, cũng cần phải xã giao, không phải lúc nào cũng ăn của người khác, không thể nào không mời họ một bữa! Của hồi môn của ta đã sớm có đủ rồi, chỗ này làm tiền sinh hoạt đi!’

 

Hiện giờ tiền sinh hoạt cũng không cần hắn phải lo, tiền này để tích cóp cho hắn dùng cưới vợ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo