3
Mộ Dao nghiến răng, cố nở một nụ cười công nghiệp: "Đến ngay, đến ngay đây!"
Khi nàng bước vào thư phòng, Lục Nham Kỳ đang ngồi bên bàn gỗ sưa, tay cầm một cuốn binh thư, dáng vẻ thoát tục như một vị tiên hiền, nếu như nàng không biết rõ cái bản tính "lưu manh" ẩn sau lớp vỏ bọc ấy.
"Vương gia, mời dùng trà."
Mộ Dao đặt chén trà xuống, cố ý đứng xa hắn năm bước.
Lục Nham Kỳ không ngẩng đầu, giọng trầm thấp: "Lại gần đây."
Nàng nhích thêm một phân.
"Lại gần chút nữa."
Nàng nhích thêm hai phân. Cho đến khi vạt áo nàng chạm vào góc bàn của hắn, Lục Nham Kỳ mới đột ngột buông cuốn sách, bàn tay to lớn vươn ra, tóm lấy cổ tay nàng kéo mạnh một cái.
"A!"
Mộ Dao mất đà, ngã nhào vào lòng hắn.
Khác với cảm giác lạnh lẽo đêm qua dưới hồ, lồng ngực hắn lúc này nóng hổi, vững chãi như một bức tường đồng vách sắt.
Hắn không buông nàng ra, mà ngược lại, cánh tay rắn chắc siết chặt eo nàng, ép nàng ngồi hẳn trên đùi mình.
"Vương... Vương gia, quy tắc vương phủ không cho phép tỳ nữ ngồi trên đùi chủ tử chứ?"
Mộ Dao lắp bắp, tim đập thình thịch như đánh trống trận.
Lục Nham Kỳ hơi cúi đầu, chóp mũi hắn lướt nhẹ qua cổ nàng, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết: "Quy tắc của vương phủ này là do bản vương đặt ra. Bản vương thấy vai mình hơi mỏi, nàng bóp vai cho ta đi."
"Bóp... bóp vai thì ngồi bên cạnh cũng được mà..."
Nàng cố vùng vẫy nhưng vô dụng.
"Ngồi đây bóp mới có lực."
Hắn thản nhiên nói, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng đặt lên vai mình.
Mộ Dao khóc không ra nước mắt.
Nàng bắt đầu bóp.
Nhưng vì tức giận, nàng dùng hết sức bình sinh như muốn bóp nát xương vai hắn.
Lục Nham Kỳ không những không đau, mà còn khẽ r ên r ỉ một tiếng đầy ám muội:
"Mạnh thêm chút nữa, đúng rồi... chỗ đó."
Mộ Dao đỏ bừng mặt.
Hắn đang hưởng thụ hay đang trêu chọc nàng đây?
Nàng bèn nảy ra một ý, giả vờ trượt tay, bàn tay nhỏ lướt qua lồng ngực hắn, nơi có những vết sẹo mờ từ chiến trận.
"Ôi, ta lỡ tay!"
Nàng định rút tay lại nhưng bị hắn bắt lấy, áp chặt lòng bàn tay nàng vào tim hắn.
"Lỡ tay sao?"
Đôi mắt phượng của hắn nheo lại, nhìn nàng sâu hoắm:
"Nàng có biết, chạm vào vị trí này của nam nhân, nghĩa là nàng đang muốn xin hắn một mạng không?"
Mộ Dao run rẩy: "Ta... ta không dám."
Lục Nham Kỳ cười nhạt, hơi thở nóng hổi phả vào mặt nàng: "Nàng dám mắng bản vương không được, còn chuyện gì mà nàng không dám? Hay là, nàng muốn thử xem tim bản vương đập nhanh thế nào khi ở gần nàng?"
Nói rồi, hắn đột ngột xoay người, ép nàng xuống mặt bàn gỗ cứng nhắc.
Những cuộn giấy thư pháp bị gạt sang một bên rơi lả tả.
Hắn chống hai tay hai bên người nàng, tạo thành một không gian giam cầm tuyệt đối.
Khuôn mặt điển trai của hắn dần dần áp sát.
Mộ Dao nhắm chặt mắt, trong lòng gào thét:
Xong rồi, lần này hắn định "thịt" mình thật sao?
Đồ cường hào thủ đoạt!
Đồ lưu manh đại đế!
Nhưng thay vì một nụ hôn, nàng chỉ cảm thấy một cảm giác nhột nhột ở trán.
Lục Nham Kỳ dùng ngón tay búng nhẹ vào trán nàng một cái đau điếng.
"Đi mài mực đi. Đầu óc nàng chứa toàn thứ đen tối gì vậy?"
Hắn buông nàng ra, quay trở lại vẻ nghiêm túc ban đầu, nhưng khóe môi không giấu nổi một tia gian xảo.
Mộ Dao ôm trán, tức đến mức phổi muốn nổ tung.
Hắn rõ ràng là đang chơi mèo vờn chuột!
Hắn cố tình tạo ra những va chạm cơ thể khiến nàng rối loạn, rồi lại tỏ ra thanh cao như không có chuyện gì.
"Được lắm Lục Nham Kỳ, ngươi đợi đấy. Để xem ai mới là kẻ phát điên trước!"
Mộ Dao nghiến răng mài mực, trong đầu đã bắt đầu hình thành một kế hoạch trả đũa cực kỳ "cay nồng".
Suốt cả buổi chiều, Lục Nham Kỳ liên tục bày trò.
Lúc thì bắt nàng đứng sát bên cạnh để lật sách, khiến tà áo hai người quấn quýt vào nhau; lúc thì lại giả vờ mệt mỏi, gối đầu lên đùi nàng bắt nàng đọc binh thư.
Mỗi lần nàng định phản kháng, hắn lại đem tờ khế ước ra đe dọa.
Sự chiếm hữu của hắn không lộ liễu bằng xiềng xích, mà nó giống như một tấm lưới tơ nhện, từ từ quấn chặt lấy nàng, khiến nàng dù ở trong vương phủ rộng lớn nhưng đi đâu cũng cảm thấy hơi thở của hắn bao vây.
Đêm đó, Mộ Dao nằm trên giường, tay vẫn còn cảm nhận được sự ấm áp từ làn da của hắn.
Nàng tự t.át mình một cái: "Hứa Mộ Dao, mày phải tỉnh táo! Hắn là kẻ thù, không phải mỹ nam để mày mê mẩn!"
Nhưng trong bóng tối, nụ cười của Lục Nham Kỳ cứ hiện lên, vừa đáng ghét lại vừa quyến rũ đến lạ lùng.
Sau những màn "đụng chạm" đến nghẹt thở ở thư phòng, Hứa Mộ Dao quyết tâm phải lấy lại tôn nghiêm của một thiên kim tiểu thư.
Nàng không thể cứ để Lục Nham Kỳ dắt mũi mãi được.
Nàng hiểu rõ, ở trong cái vương phủ này, muốn đấu lực là chuyện không tưởng, chỉ có thể đấu trí.
Sáng hôm đó, biết Lục Nham Kỳ có thói quen dùng bữa tối tại đình hóng gió trong vườn thượng uyển, Mộ Dao đã lân la xuống nhà bếp từ sớm.
Nàng mang theo một nụ cười hiền hậu đến mức khiến các đầu bếp trong vương phủ phải rùng mình.
"Các đại ca, Vương gia dạo này phê duyệt sớ mưu vất vả, ta muốn tự tay chuẩn bị một vài món đặc sản quê nhà để ngài ấy tẩm bổ."
Nàng vừa nói vừa lôi từ trong túi áo ra một bọc nhỏ.
Bên trong là loại ớt "Quỷ kiến sầu" – loại ớt cay nhất phương Nam mà nàng đã bí mật nhờ người mua về.
Loại ớt này, chỉ cần một mẩu nhỏ cũng đủ để một tráng sĩ phải rơi lệ, huống chi là vị Nhiếp chính vương vốn có khẩu vị thanh đạm, ghét nhất đồ cay nồng.